Báo lỗi

Thệ bất vi phi

chương 320 - 321 - end

KẾT THÚC (1)

EDITOR: DOCKE

Lão đảo mắt nhìn qua chung quanh, chỗ thuộc hạ của lão đang đứng. Ánh mắt hung ác giống như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ vậy. Ta lại một lần nữa khẳng định, La Thành ở cổ đại nhiều năm trời không được đầu thai chuyển thế, con người cũng dần trở nên biến thái, trở nên khinh miệt sinh mệnh một cách cực đoan. 

Ta lại nghĩ, cho dù có một thứ như vậy, ta cũng không muốn sống quá lâu, tuyệt đối không cần.

Lão tuần tra hết một lượt đám thuộc hạ đã bị Tiểu Phúc Tử điểm huyệt, rồi nói: “Chẳng qua chỉ là sinh con từ trong ống nghiệm thôi mà, nó đã khiếp sợ đến mức như vậy rồi. Nếu như ở hiện đại, làm gì có chuyện này xảy ra?”

Xem ra, lão vẫn rất tưởng nhớ đến thế giới hiện đại.

Tuyên Vương lạnh lùng nói: “Mặc kệ ngươi sinh con theo cách nào, nếu không phải vì ngươi đã tạo ra một đống con dị dạng, lại hại chết vô số sản phụ, con gái ngươi cũng chẳng khiếp sợ ngươi đến thế. Đặc biệt là sau khi biết nàng cũng được sinh ra như vậy, mẫu thân nàng cũng vì sinh nàng ra mà chết.”

La Thành nghe xong, ánh mắt biến thành màu đỏ, trợn mắt trừng trừng, nhìn hắn: “Ngươi cũng chẳng phải thứ gì tốt. Không biết từ đâu tìm được hải đồ (bản đồ đường biển), biết Minh Hưu trưởng giả đang ở trên hải đảo, lại biết ông có thể thực thi thuật di hình đổi ảnh liền trăm phương ngàn kế tiếp cận con gái ta. Cuối cùng, đem tất cả lừa đến tay ngươi.”

Lão lại quay đầu qua nhìn ta: “Chúng ta cùng là linh hồn hiện đại, ngươi hẳn là biết, những gì ta làm chẳng qua chỉ muốn có nhiều người theo trợ giúp cho ta mà thôi. Xuyên không đến nơi đây, ta luôn cảm thấy mọi người đều là kẻ thù, không có lấy một người nào đáng để ta tin cậy. Ta muốn có cốt nhục của mình, mang trong người dòng máu của mình. Như vậy thì năm tháng dài đằng đẵng ấy sẽ không quá mức cô đơn.”

Ta nghĩ đến một chuyện, hỏi hắn: “Chẳng phải ông còn có con cháu ở Lôi gia hay sao? Vì sao không tìm đến bọn họ?”

Lão cười lạnh một tiếng, nói: “Đám người Lôi gia, làm sao còn nhớ gì đến ta được chứ? Từ sau lần đầu tiên ta di hình đổi ảnh, ta đã không còn coi mình là người của Lôi gia nữa. Nhưng không thể ngờ được, hậu quả sau khi di hình đổi ảnh, là không thể sinh con.”

Đúng thế, hai người này cũng không phải là thứ gì tốt. Vì mục đích mà không từ thủ đoạn.

Ta lại thầm nghĩ, phải mau mau mang pho tượng này trở về Trung Nguyên, hồi phục lại dung mạo thân hình vốn có. Ta nháy mắt ra ám hiệu cho Tiểu Phúc Tử. Tiểu Phúc Tử và ta tâm có linh tê, thân hình hắn nhấp nhoáng, ngón tay điểm liên tục. Tuyên Vương và La Thành đã bị tước bỏ vũ khí, tất nhiên không phải là đối thủ của hắn. Hai người đồng thời đều bị điểm huyệt, ngã lăn xuống đất.

Ta lại nghĩ, cũng may là có Tiểu Phúc Tử ở đây, Tiểu Phúc Tử đúng là phúc tinh của ta.

Chúng ta giương buồm rời bến. Đi cùng chúng ta, tất nhiên là Tuyên Vương và La Thành không thể đi đứng hành động. Hai người bọn họ đều đã bị Tiểu Phúc Tử khóa hết huyệt đạo của nửa thân trên, nhưng suốt ngày cứ tranh luận không ngớt như mấy con gà chọi. Ta và Tiểu Phúc Tử chiêu mộ mấy cư dân gốc trên đảo, lại bảo La Thành cung cấp cho chúng ta một con thuyền. Sau khi chuẩn bị đầy đủ nước lam tuyền, ta lại bảo người trên đảo chế tạo ra mấy chiếc thùng sắt lớn, là loại thùng có thể đủ lớn ột người đứng vào trong đó. Tất cả đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta liền tiến về Trung Nguyên.

La Thành lấy làm lạ, hỏi ta vì sao lại chuẩn bị mũ giáp sắt. Ta đáp: “Lúc chúng ta đi qua Quỷ Khóc Trận, cho dù có bưng kín hai tai thì vẫn có cảm giác tâm phiền ý loạn, buồn bực không chịu nổi mà phát điên. Nhưng lúc ta cùng Tuyên Vương chơi cờ bằng bộ cờ được chế từ một loại khoáng thạch, lại có cảm giác tâm bình khí ổn. Rất hiển nhiên, ở nơi đó có một loại xạ tuyến khó hiểu đã làm nhiễu loạn trí óc con người. Ta nghĩ, loại xạ tuyến này nhất định là không mạnh lắm, chứ không thì chúng ta sẽ không thể chỉ dựa vào việc chơi cờ mà có thể cản trở được. Vì vậy, ta cho làm ra mấy cái thùng sắt này. Lúc đi ngang qua Quỷ Khóc Trận, để thuyền viên đứng vào trong đó, nhất định sẽ có thể ngăn cản được loại xạ tuyến này.”

La Thành nói: “Vậy làm sao bọn họ có thể chèo lái con thuyền được?”

Ta nghĩ, lão sống mấy trăm năm qua, thật sự là quá uổng phí. Lại cười mi cười mắt, nói với lão: “Tất nhiên ta sẽ cho bọn họ mấy cái lỗ để có thể hoạt động tay chân. Chỗ con mắt được làm bằng lưới sắt, có thể nhìn thấy được.”

La Thành không tin có thể dùng cách đơn giản như vậy giải quyết được vấn đề này, thì thào nói: “Sớm biết như vậy, ta đã chẳng phải tiêu tốn nhiều sức lực để chế tạo ra nhiều dược nhân như vậy rồi.”

Ta không thèm để ý đến lão nữa. Trong lòng lão, đối với đám trẻ bị bắt làm dược nhân đó, một chút lòng thương cảm cũng không có, một lòng chỉ tiếc rẻ công sức mà lão đã phải bỏ ra. Con người này, thật sự không còn thuốc nào cứu được.

Dọc theo đường đi, gió êm sóng lặng. Có Tiểu Phúc Tử dẫn đường, chúng ta thuận lợi về đến Trung Nguyên. Tiểu Phúc Tử nhốt hai người bọn họ vào thiên lao, sau đó dẫn ta đi thẳng vào hoàng cung. Nhìn thấy cảnh sắc quen thuộc, con người quen thuộc, tâm tình ta không khỏi kích động không thôi. Đáng tiếc, mọi người nhìn thấy ta, ai ai cũng trợn tròn đôi mắt, trừng trừng mà nhìn. Cũng chẳng thèm làm theo quy củ hoàng cung mà phỏng chừng chỉ muốn mau mau tiến lên bắt lấy thích khách. May mắn là có Tiểu Phúc Tử ở bên cạnh, vẻ mặt băng sương không nói một lời đi trước dẫn đường. Mọi người đều nghĩ rằng, Tiểu Phúc Tử bắt được thích khách, đang giải đến trước mặt hoàng đế.

Nghe tin Tiểu Phúc Tử hồi cung, Tề Thụy Lâm hạ chỉ tiếp kiến. Rốt cuộc từ xa, ta cũng được nhìn thấy thân hình màu vàng rực rỡ kia. Bất kể là khi nào, chỗ anh đứng trước sau vẫn là một vầng thái dương lóe sáng, chói mắt. Anh chậm rãi đi về phía chúng ta. Ta hoảng sợ. Chỉ xa cách chưa đầy một năm mà dường như anh đã già đi cả hơn mười tuổi. Ánh mắt cất chứa nỗi chán ghét cùng sự bi thương khó nói nên lời…

Thân phận bây giờ của ta là Trầm Ngư. Ở trong mắt anh, là hung thủ đã mưu hại hoàng hậu, tội ác tày trời.

Ta chờ ở hạ đường, quên cả hành lễ, cứ yên lặng mà đánh giá anh. Anh vẫn là Tề Thụy Lâm trước kia, chẳng qua ánh mắt khi nhìn ta, lại rất lạnh lùng. Tiếp theo, ánh mắt chuyển sang vẻ mê hoặc, thần sắc lạnh như băng cũng dần dần tan hết, dần dần hiện lên những sắc màu ấm áp. Anh rời khỏi long ỷ, đi về phía ta. Không để ý đến ánh mắt lo lắng của những người bên cạnh, anh đi đến gần ta rồi hỏi: “Ngươi là ai?” KẾT THÚC (2)

EDITOR: DOCKE

Ta không nói gì, chỉ cảm thấy sống mũi cay xè, nước mắt đảo quanh nơi hốc mắt. Anh đứng cách ta chưa đầy một thước. Trên người anh tỏa ra mùi hương tươi mát thanh nhã, hòa lẫn với mùi hương của một loại nhang thơm cao quý. Ta biết, đây là loại nhang thơm các cung nữ đã xức lên thân mình anh kể từ  khi anh đăng lên đế vị. Bình thường cũng không biết là cái gì, bây giờ ngửi lại được mùi thơm quen thuộc này, chỉ cảm thấy mùi hương quen thuộc và hạnh phúc ấy cứ nhè nhẹ từ trên người anh từng đợt từng đợt vây quanh lấy ta, khiến ta đắm chìm trong đó. Mắt ta nhìn anh, sự lo lắng trong mắt anh càng lúc càng sâu đậm, mang theo một tia mừng rỡ không thể tin được. Anh tiếp tục hỏi ta: “Rốt cuộc thì ngươi là ai?”  

Ta có cảm giác nước mắt từ từ chảy ra nơi khóe mắt, hai gò má dính ướt. Trong yết hầu làm như có vật gì đó làm cho tắc nghẹn, nói không ra lời.

Tiểu Phúc Tử ở bên cạnh thở dài một hơi, nói: “Hoàng thượng, thần đã nói rồi. Thần muốn dẫn đến một người đặc biệt. Hoàng thượng sẽ nhận ra nàng, chẳng lẽ hoàng thượng còn chưa tin hay sao?”

Tề Thụy Lâm nhìn ta, không thể tin được, xoay người ôm lấy Tiểu Phúc Tử. Tiểu Phúc Tử vốn không thích gần gũi với người khác, nếu là người ngoài tất nhiên sẽ không để y có thể tiếp cận hắn trong vòng một thước. Ta lơ mơ trong đôi mắt đẫm lệ, nhìn thấy Tiểu Phúc Tử hơi hơi né tránh, nhưng cuối cùng cũng không sử dụng thần công vô thượng của hắn để đẩy anh ra, cứ để mặc cho anh giữ chặt lấy mình, lại thở dài một hơi: “Nỗi nghi ngờ trong lòng hoàng thượng, là sự thật. Ngài nhìn thử xem, nàng ấy là ai?”

Tề Thụy Lâm vẫn gắt gao nhìn ta, nỗi mừng rỡ như điên càng lúc càng hiện sâu trong ánh mắt. Ta thấy anh, bình thường dù thái sơn có đổ sập trước mắt cũng không hề nhíu mày lo nghĩ, bây giờ hai tay lại hơi run rẩy, đã muốn chạy đến đây nhưng rồi lại không dám. Ta nhìn thấy biểu tình vừa hy vọng lại vừa sợ phải thất vọng của anh, trong lòng chua xót như bị ngâm trong thùng dấm chua, từ từ mềm nhũn, lại có chút hương vị ngọt ngào ê ẩm. Hóa ra, nỗi tương tư của chúng ta, cho dù đối phương có thay đổi hình dạng thì vẫn sẽ tạo cho đối phương cảm giác như trước.

Anh không dám hỏi ta, cơ hồ sức nặng toàn thân đều đã dựa hẳn vào người Tiểu Phúc Tử, giọng nói nghẹn ngào: “Nàng thật sự là, thật sự là…”

Tiểu Phúc Tử đỡ lấy anh, ánh mắt toát ra niềm u buồn thường có: “Đúng vậy, nàng chính là… của hoàng thượng.”

Tề Thụy Lâm cắt ngang lời hắn, lắp bắp: “Nhưng, vì cái gì, vì sao lại…”

Tiểu Phúc Tử nói: “Chuyện này, nói ra rất dài.” Nói xong, hắn nhìn qua chung quanh. Tề Thụy Lâm vung tay lên bảo mọi người lui ra, đang muốn mở miệng thì ngoài cửa lại truyền đến tiếng ồn ào. Cách thật xa ta đã nghe thấy giọng nói của Minh Châu: “Để ta vào, để ta vào!”

Ta quay lại nhìn, Tư Đồ Minh Châu thi triển thân pháp, tránh khỏi sự ngăn chặn của mấy cao thủ đại nội, nhảy thẳng vào đại điện. Mấy cao thủ đại nội đang định đánh chặn nàng, Tề Thụy Lâm đã lên tiếng: “Để nàng vào đi, để nàng nhìn thử xem.”

Thân hình Tư Đồ Minh Châu phút chốc dừng lại, nói: “Hoàng thượng, ta nghe nói Tiểu Phúc Tử đã trở lại, còn mang về một nữ nhân.”

Nàng quay đầu qua nhìn ta, nói: “Nữ nhân này chẳng phải là hung thủ đã ám sát hoàng hậu hay sao?” Nàng nói xong, lại bắt đầu do dự, “Vì cái gì…”

Tề Thụy Lâm miễn cưỡng khôi phục lại tâm tình, nói: “Ngươi giúp trẫm nhìn xem, nàng rốt cuộc là ai?”

Ta rưng rưng nhìn Tư Đồ, khuôn mặt nàng vẫn diễm lệ như trước. Nàng nhìn Tiểu Phúc Tử rồi lại nhìn Tề Thụy Lâm, cuối cùng mới nhìn về phía ta: “Ánh mặt nàng quen thuộc như vậy… Nhưng mà, ta không thể tin được.”

Khuôn mặt nàng bỗng nhiên ửng hồng, không thể tin được mà nhìn ta: “Ngươi chẳng lẽ, chẳng lẽ…”

Tiểu Phúc Tử nói: “Tư Đồ, nàng ấy chính là hoàng hậu.”

Rốt cuộc, hắn vừa nói ra hai chữ hoàng hậu, khiến cho hai người kia đồng thời lảo đảo lui về sau từng bước.

“Hoàng hậu, hoàng hậu của trẫm…”

“Tuệ Như, thật sự là ngươi sao?”

Ta gật gật đầu, rưng rưng mà nhìn hai người bọn họ.

“Nhưng, hoàng hậu đang ngủ trong tẩm cung, hôn mê bất tỉnh. Vì sao lại xuất hiện ở nơi này?” Tư Đồ vẫn không thể tin nổi.

Tiểu Phúc Tử nói: “Hoàng thượng, Minh Châu, không biết các ngươi đã nghe nói đến chuyện hồn phách ra thể chưa?”

Hắn kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hai người đó nghe một cách tử tế, từ mưu kế của Tuyên Vương rồi đến trận pháp chuyển hồn và Hắc Tinh Thạch, không sót một lời.  Nhưng hắn không nhắc đến chuyện ta không giống người thường và chuyện ta cùng La Thành đều đến từ một thế giới. Rất hiển nhiên, hắn muốn vĩnh viễn chôn sâu bí mật này. Sự thật này, chỉ là bí mật của hai chúng ta mà thôi.

Tề Thụy Lâm nghe xong, lạnh lùng nói: “Thật sự là huynh đệ của trẫm đã dùng thủ đoạn như thế sao?”

Tiểu Phúc Tử lấy pho tượng cầm Hắc tinh thạch ra, nói: “Chỉ có pho tượng này mới có thể khiến cho linh hồn nàng trở về vị trí cũ nhưng cũng có tính nguy hiểm nhất định. Nếu như không hoàn hồn, chỉ cần đem Hắc tinh thạch này đặt chung quanh người nàng, nàng sẽ có thể bảo trì dung mạo của Trầm Ngư. Các ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, muốn hay không…”

“Đương nhiên là muốn.” Ta và Tề Thụy Lâm trăm miệng một lời, bốn mắt nhìn nhau. Ta bỗng nhiên hiểu ra, trong cảm nhận của anh, khuôn mặt trước đây của ta mới là điều anh thật sự mong muốn. Mặc kệ thân hình này mỹ lệ yêu kiều đến mức nào, điều anh muốn vĩnh viễn vẫn chỉ là Giả Tuệ Như của ngày xưa.

Ta đi vào tẩm cung hoàng hậu. Thân xác hoàng hậu đang nằm trên giường, yên lặng. Chung quanh phòng tràn đầy những hoa cỏ cực kỳ trân quý dùng để bảo trụ khí tức cho thân xác của ta. Ta đảo mắt qua một vòng, lại nhìn thấy một chiếc giường nho nhỏ. Trên giường có một đứa bé đáng yêu,  trắng nõn như băng tuyết đang chập chững bước đi, thỉnh thoảng lại gọi mấy câu hàm hồ trong rõ: “Mẹ, mẹ…”

Nhìn thấy chúng ta đi vào, hai cung nữ vây quanh đứa bé liền đứng dậy hành đại lễ. Ta mê hoặc nhìn Tề Thụy Lâm. Anh nói: “Đây, chính là đứa con gái bé nhỏ của chúng ta. Ta sai người đưa nó đặt ở bên cạnh nàng, dạy cho nó nói. Bởi vì ta tin rằng, nhất định nó có thể gọi nàng tỉnh dậy.”

Ta vội vàng đi qua, ôm lấy hình hài nhỏ bé mềm mại của nó, dán mặt mình vào khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm mềm mại của nó. Nước mắt rơi lã chã như mưa: “Tiểu bảo bối của ta…”

Đứa bé lại xem ta là người xa lạ, mếu máo mấy cái rồi khóc toáng lên.

Ta xấu hổ buông nó ra, nói với Tiểu Phúc Tử: “Nhanh lên, mau mau di hình đổi ảnh cho ta.”

Tiểu Phúc Tử lấy từ trong người ra một cuốn sách nhỏ, lại lấy pho tượng Hắc tinh thạch ra. Hắn gật đầu với ta, ý bảo ta đứng ở bên giường, cầm lấy bàn tay hoàng hậu đang nằm trên giường.

Hắn truyền nội lực vào khối Hắc tinh thạch. Dần dần, khối Hắc tinh thạch tỏa ra hào quang lấp lánh. Hào quang càng ngày càng thịnh, trong nháy mắt, Hắc tinh thạch bỗng hóa dần sang màu trắng. Bên trong làm như có sinh vật sống đang lưu chuyển, phá thạch mà ra, bao phủ lấy ba người chúng ta. Bỗng nhiên, ta cảm giác thân thể của mình như đang trôi nổi giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống mọi người. Đúng lúc này, từ bên trong Hắc tinh thạch đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng trắng, giống như những xúc tua tóm lấy thân hình đang trôi nổi giữa không trung của ta, lôi thẳng xuống dưới.

Lúc ta mở mắt ra, cảm giác đang có vật gì mềm mại đang bò bò bên người mình, kêu gọi: “Mẹ, mẹ…”

Trong cơn mơ màng, dần dần nhìn thấy khuôn mặt trẻ con đáng yêu kề sát bên mặt. Ta cảm giác trên mặt ẩm ướt, tất cả đều là nước bọt trẻ con. Ta bỗng nhiên thanh tỉnh, mừng rỡ như điên. Linh hồn của ta đã trở về vị trí cũ rồi.

“Như nhi, nàng tỉnh rồi.” Tề Thụy Lâm cũng mừng rỡ như điên, đi đến đỡ lấy ta. “Như nhi! Rốt cuộc nàng đã tỉnh!”

Ta gật gật đầu, nói: “Là thiếp, rốt cuộc thiếp đã trở lại.” Anh ôm chầm lấy ta, chặt và lâu đến mức ta không thể thở được. “Như nhi, Như nhi của trẫm, rốt cuộc đã trở lại.”

Ta lướt qua đầu vai anh, nhìn thấy khắp phòng toàn là người. Tư Đồ, Tiểu Phúc Tử, lão cha, thậm chí còn có hoàng thái hậu, toàn bộ đều đứng ở một bên, vây chung quanh chúng ta, nhìn ta mỉm cười. Ta không khỏi e thẹn vô cùng, nói: “Hoàng thượng, chàng buông ra chút đi, thiếp không thở nổi.”

Tề Thụy Lâm vội buông ta ra, vội la lên: “Thế nào rồi, thế nào rồi, Như nhi, nàng không sao chứ?”

Khuôn mặt anh lo lắng kinh hoàng, làm như có một thứ gì đó lại đang bỏ anh mà đi. Ta vội vàng an ủi anh: “Không có gì đâu, chẳng qua là, nhiều người như vậy…”

Anh thở phào một hơi, cười nói: “Như nhi, từ nay về sau, chúng ta không còn chia lỳ nữa.”

Trên mặt anh đã khôi phục thần khí bễ nghễ thiên hạ, nét mặt cùng toàn thân đều tỏa sáng, khóe mắt tràn đầy ý cười. Sự suy sút trước kia đều đã trở thành hư không.

Ta cảm nhận được niềm vui sướng của anh, “Đúng vậy, chúng ta sẽ không chia lỳ nữa.”

Tiểu bảo bảo ở một bên kêu gọi: “Mẹ, mẹ ơi…”

Khắp phòng tràn ngập tiếng nói tiếng cười hân hoan. Lão cha nước mắt tung hoành. Tiểu Phúc Tử hơi hơi mỉm cười. Tư Đồ cứ lau dụi mắt suốt. Còn những người khác, nước mắt cũng lưng tròng. Ta cảm giác, tất cả đều là tốt đẹp như vậy.

Ta thuận lợi hoàn hồn, tỉnh dậy rời khỏi giường còn Trầm Ngư lại chìm vào giấc ngủ li bì. Ta sai người hủy diệt pho tượng kia. La Thành bị nhốt vào nhà giam, được phán sẽ bị xử trảm vào cuối thu. Ta lấy làm lạ chính là, lúc hắn nghe được tin tức này, ngược lại như trút được gánh nặng. Có phải hắn cũng cảm thấy mình đã sống một thời gian quá dài, chán ghét không thôi? Nhưng cũng không thể làm gì khác được. Thật ra, hắn sợ hãi cái chết, cũng sợ hãi cô đơn, hắn không thể nào chọn lựa được giữa lấy hay bỏ.

Tuyên Vương, bị bác bỏ tất cả tước vị, cho đến chết cũng không được ra khỏi trang viên, phạm vi giam lỏng hắn.

Dần dần ta cũng già đi, con cháu đầy cả sảnh đường. Chỉ tiếc, hoàng nhi mất sớm, bất đắc dĩ đành phải lập tôn nhi lên làm hoàng thượng. Về phần ân oán giữa hắn cùng hoàng hậu, không phải chuyện mà ta có thể quản được.

 Mạt chược, mạt chược… Ta muốn đi chơi mạt chược…

——————- CHÍNH VĂN HOÀN ———————


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT