Báo lỗi

Thể Tôn

Chương 935: Lão tam (1)

Nhóm Dịch: metruyen

Không biết đã qua bao lâu.

-Đây là đâu?

Trong Nê Hoàn cung vang lên một giọng nói rất nhỏ, mơ hồ đến mức gần như không nghe thấy nổi.

-Ý cảnh hỗn độn tuyệt lắm, rất tinh thâm, quả là ý cảnh hỗn độn của Cổ lão.

Từng giọng nói ngắt quãng vang lên trong Nê Hoàn cung.

Thời gian dường như đã ngừng lại. Từ lần duy nhất có tiếng nói đó, không biết đã lại qua bao nhiêu năm nữa. Nê Hoàn cung lại trở nên tĩnh lặng. Một ngày nọ, mấy mảnh thần hồn nhỏ bé lơ lửng trong Nê Hoàn cung chợt rung lên, chậm rãi tập trung lại, cuối cùng tạo thành một mảnh thần hồn lớn hơn.

-Ta là Lôi Cương.

-Mười một tuổi ta gặp được đại sư, phải xa ca ca Lôi Ma.

-Mười hai tuổi, ta bước vào không gian ý cảnh của Đạo Hư, gặp được sư tôn.

Trong Nê Hoàn cung không ngừng vang lên những giọng nói rất nhỏ. Những giọng nói này dường như đang là lời tự thuật của một người khi còn sống.

Cùng lúc với khi giọng nói kia đang vang lên trong Nê Hoàn cung, Tiểu Giác và Huyễn Huyền vẫn ngồi xếp bằng trước mặt thân thể Thái Cổ. Hai người chưa từng rời mắt khỏi Thiên Uy phía trước. Cả hai đều lo lắng, không ngừng gọi tên Lôi Cương nhưng không có chút tác dụng nào. Chuyện khiến hai người lo nhất chính là Thiên Uy vẫn luôn nhìn hai người chằm chằm, không cho phép bọn họ buông lơi cảnh giác chút nào.

-Ngươi rốt cuộc đang nhìn cái gì?

Cuối cùng, Huyễn Huyễn không nhịn nổi nữa, khẽ cau mày, quát lên.

-Các ngươi có muốn trở thành một phần của ta hay không? Dung hợp với ta?

Thiên Uy trầm ngâm một lúc lâu, chợt mở miệng nói.

Huyễn Huyễn và Tiểu Giác cùng nhìn nhau. Huyễn Huyễn nổi giận, chửi ầm lên:

-Dung hợp với ngươi? Ngươi đừng có nằm mơ. Mau biến đi.

Nói xong, Huyễn Huyễn chỉ một ngón tay vào Thiên Uy, không gian chợt rung lên. Thiên Uy thoáng ngạc nhiên, tình trạng kia chỉ diễn ra trong khoảng mười giây nhưng đủ khiến bất cứ kẻ nào cũng phải khiếp sợ, kể cả Thiên Uy.

Mười giây sau, Thiên Uy lấy lại được bình tĩnh, cách y nhìn Huyễn Huyễn đã có sự thay đổi lớn. Sâu trong ánh mắt y ẩn chứa sự kiêng sợ sâu sắc.

Cùng lúc đó, trong Nê Hoàn cung của thân thể Thái Cổ.

-Lôi Cương ta đã từng trải qua cảnh huynh đệ phải chia lìa, nỗi đau vợ chồng chia cách, nỗi khổ sinh tử, cảnh vui mừng người thân được đoàn viên. Tất cả nỗi đau khổ, vui sướng trên thế gian này ta đều đã từng nếm qua. Nếu đem tất cả những gì ta đã từng trải qua dung nhập vào Khai Thiên, thì ta sẽ dùng cả đời này để thay đổi một chiêu chất chứa nhân sinh. Sự sống của một con người cũng có thể ngắn gọn nói trong một chữ “linh”. Nhân cũng là linh. Con đường Khai Thiên mà ta đi sẽ là ngộ nhân cũng là ngộ linh, vậy thì chiêu thức cuối cùng của ta sẽ có tên là linh hồn.

Chữ “linh” cuối cùng vừa dứt, các mảnh thần hồn nhỏ trong Nê Hoàn cung đã điên cuồng tập trung lại, cuối cùng hợp thành một thần hồn hoàn chỉnh. Hình dáng của thần hồn này chính là Lôi Cương. Cùng lúc đó, Thái Cổ vốn đang nằm im trong không trung chợt mở mắt, một luồng khí thế kinh khủng từ cơ thể hắn phát ra.

Thái Cổ, không, lúc này có lẽ nên gọi là Lôi Cương, giờ thần hồn của Lôi Cương lại một lần nữa nắm lấy thân thể này. Hắn vừa mở hai mắt, chưa kiểm tra bốn phía xung quanh ngay mà trầm tư suy nghĩ. Lần tỉnh ngộ này không chỉ giúp hắn lĩnh ngộ được Khai Thiên thức thứ tám mươi mốt mà còn giúp hắn hiểu thâm một đạo lý, nếu suy xét từ thần hồn thì hắn chính là Thái Cổ, nhưng Thái Cổ lại cũng không phải là Lôi Cương. Sự ra đời của Lôi Cương có quan hệ sâu sắc với ma niệm bên dưới thôn Lôi Kiếm, cũng có thể nói Lôi Ma cũng là do ma niệm của Thái Cổ tạo thành. Lần này, thần hồn của Thái Cổ đã hoàn toàn hồn phi phách tán, chỉ còn lại một mảnh nhỏ lại bị Lôi Cương hoàn toàn dung nhập. Chính vì thế, những mảnh thần hồn này đã trở thành một phần của Lôi Cương. Lúc này, Lôi Cương chính là Thái Cổ, Thái Cổ cũng là Lôi Cương. Hai người đã thực sự trở thành một người, càng quan trọng hơn là, Lôi Cương đã dung hợp được ký ức của Thái Cổ.

-Hô!

Lôi Cương hít một hơi thật sâu. Khác với trước đây, hắn chợt cảm nhận được một cảm giác thân thiết truyền đi khắp thân thể. Cảm giác này như thế nào hắn không thể nói rõ nổi, tuy rằng trước đây, Lôi Cương cũng khống chế thân thể Thái Cổ, nhưng giờ hắn đã thực sự có thể sử dụng sức mạnh của không gian cơ thể. Nói cách khác, Lôi Cương giờ đã có thể phát ra sức mạnh chân chính của Thái Cổ.

Lúc này, Lôi Cương nhìn về phía trước. Vừa thấy Thiên Uy ở trước mặt cùng trận pháp khổng lồ phía dưới, nháy mắt hắn đã ngây người. Sao hắn đã tới đây rồi??? Lúc trước, Đạo Hoang làm Lôi Cương nổi giận khiến ma niệm nhân cơ hội đó nuốt mất thần hồn của hắn, vì thế Thái Cổ mới sống lại được. Lôi Cương lại không hiểu mấy về Thái Cổ. Hắn lắc đầu, cẩn thận nhớ lại một hồi, truy tìm nguyên nhân trong ký ức của Thái Cổ. Tức thì qua ký ức của Thái Cổ, hắn ngây người, đờ đẫn. Trước mặt Thiên Uy, Thái Cổ lại không có chút khả năng phản kháng nào hay sao?

-Phụ thân.

-Ca ca.

Tiểu Giác và Huyễn Huyễn vừa thấy Lôi Cương tỉnh lại đã mừng rỡ, vội vã đứng lên, nhìn hắn.

-Tiểu Giác, Huyễn Huyễn? Sao các ngươi cũng ở chỗ này?

Lôi Cương hít một hơi thật sâu, hỏi. Hắn cảnh giác nhìn Thiên Uy, hết sức đề phòng.

-Ca ca, chúng ta vào theo ngươi mà? Ca ca, ngươi không làm sao là tốt rồi.

Huyễn Huyễn quẹt nước mắt nhìn Lôi Cương, cười nói. Đôi mắt nó ánh lên vẻ sùng bái. Lúc này, Lôi Cương đã thu nhỏ người lại còn có mười trượng, nhưng trong mắt Huyễn Huyễn vẫn rất to lớn.

Tiểu Giác chăm chú nhìn Lôi Cương, vẫn chưa nói gì. Nhưng Thiên Uy lại ngạc nhiên nhìn Lôi Cương, dường như không hiểu nổi vì sao hắn vẫn còn sống.

-Thiên Uy, ta sẽ không khiêu chiến ngươi. Ngươi hãy để chúng ta đi đi.

Lôi Cương nhìn Thiên Uy chăm chú, chậm rãi nói. Thiên Uy mạnh thế nào Lôi Cương đã thấy được qua ký ức của Thái Cổ. Hắn biết hắn không thể chống lại người này được. Nếu vẫn khiêu chiến Thiên Uy, chẳng khác nào là tìm đường chết.

Thiên Uy nhìn Lôi Cường cười quỷ dị. Y lắc đầu, chậm rãi nói:

-Mọi chuyện không phải ngươi muốn sao đều được. Giờ thì không chỉ ngươi không thể đi được mà ngay cả hai người bọn họ cũng không thể đi.

Thiên Uy chuyển tầm mắt qua Tiểu Giác và Huyễn Huyễn.

Lôi Cương căng thẳng nhận ra vẻ nồng nhiệt trong mắt Thiên Uy. Hắn bước lên trước một bước, đứng chắn trước mặt Tiểu Giác và Huyễn Huyễn, nhìn chằm chằm Thiên Uy, nói:

-Thiên Uy, hai người bọn họ không liên quan gì đến chuyện này. Sao ngươi lại muốn liên lụy đến bọn họ?

-Một âm một dương là căn bản của hỗn độn. Nếu có được hai người bọn họ, lại có được thân thể của ngươi thì ta càng dễ dung hợp hỗn độn hơn.

Vẻ mặt của Thiên Uy lộ ra vẻ kích động hiếm có. Đôi mắt y rực cháy, y chợt xuất hiện trước mặt Lôi Cương, chăm chú nhìn hắn, nói:

-Ta sẽ dung hợp ba người các ngươi. Các ngươi sẽ trở thành một phần của ta. Nếu có thể thành công thì các ngươi cũng sẽ trở thành nhân vật tối cao.

Lôi Cương hít thở dồn dập. Hắn vội giang rộng hay tay, thấp giọng nói:

-Tiểu Giác, Huyễn Huyễn, dung nhập vào cơ thể ta. Nhanh!

Lôi Cương đã cảm nhận được tim của thần hồn của hắn không hiểu vì sao đập nhanh hơn. Từ khí ức của Thái Cổ cho thấy Thánh thú Huyền Độn và Thánh thú Huyền Hỗn đều có thể dung nhập vào cơ thể, gia tăng thực lực. Nhưng Lôi Cương không rõ một chuyện là trong ký ức của Thái Cổ là Huyền Độn hoặc Huyền Hỗn, chứ không phải là hai người cùng nhập vào một cơ thể.

Nghe thấy Lôi Cương nói, Tiểu Giác và Huyễn Huyễn không chút do dự bay về phía sau hắn, nhập vào cơ thể hắn.

Thiên Uy biến sắc, sát khí lóe lên trong mắt, tay phải vội ngưng lại thành quyền dường như đang bắt một vật gì đó trong không trung. Nhưng lúc này, thần hồn của Lôi Cương vẫn chưa bị Thiên Uy nắm trong tay, một luồng ánh sáng màu đen, trắng từ cơ thể của hắn phát ra rực rỡ, tạo thành một quầng sáng, bao phủ lấy hắn, cắt đứt chưởng của Thiên Uy.

Trong nháy mắt Huyễn Huyễn và Tiểu Giác cùng nhập vào, màu da của Lôi Cương bắt đầu thay đổi. Vốn dĩ da hắn có bảy màu nhàn nhạt, giờ lại biến thành hai màu đen trắng. Màu đen đen như mực, còn màu trắng thì lại có cả bảy màu trong đó, sáng chói.

-Dựa vào sức ngươi mà cũng nghĩ đến chuyện thay đổi hỗn độn sao?

Thiên Uy lạnh lùng quát khẽ, nói. Tay phải của y vung lên, vẽ một hình tròn. Trận pháp khổng lồ bên dưới chợt phát ra hỗn độn lực mạnh mẽ. Dưới sự điều khiển của Thiên Uy, hỗn độn lực tạo thành một thanh kiếm trắng lớn, quét ngang người Lôi Cương. Có Tiểu Giác và Huyễn Huyền cùng nhập vào người, Lôi Cương vốn không còn phải sợ bị Thiên Uy bắt lấy thần hồn. Hơn nữa, hắn càng mừng hơn khi nhận ra sức mạnh của hắn đang tăng lên rõ rệt, thân thể cũng không ngừng lớn lên.

-Ầm!

Thanh kiếm khổng lồ do hỗn độn lực ngưng tụ lại tấn công quầng sáng màu đen trắng, nhưng không có chút tác dụng nào, ngược lại còn bị quầng sáng này nuốt mất, nhập vào trong đó.

Thấy thế, Thiên Uy biến sắc, không thể tin nổi vào mắt mình. Y cũng dần nghiêm nghị hơn. Tiểu Giác và Huyễn Huyễn cùng nhập vào cơ thể Lôi Cương phát sinh ra dị biến thế này quả là đã vượt ngoài sức tưởng tượng của Thiên Uy.

Một người là Huyền Độn, một người là Huyền Hỗn, lai lịch đều rất thần bí. Có thể nói bọn họ được sinh ra cùng lúc với hỗn độn. Chưa từng có người nào có thể cùng lúc dung nhập cả hai thánh thú, ngay cả Thái Cổ khi xưa và Đạo Hoang cũng đều không thể làm được.

-Ta không tin trong hỗn độn lại có người ta không khống chế được.

Khuôn mặt của Thiên Uy dần trở nên dữ tợn. Y chậm rãi ngồi xuống, thân ảnh dần mờ ảo, cuối cùng biến mất. Lúc này, thân thể của Lôi Cương đã phình to đến mười vạn trượng, có điều, trước mặt trận pháp khổng lồ này, nhìn hắn vẫn có vẻ nhỏ bé như trước.

-o0o-



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT