Báo lỗi

Thiên Hạ Đệ Cửu

Chương 4: Hòn đá nhỏ màu xám

Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa

Dịch: Nam_Ca_Đại_Đế, Bạch Y, Tà Si Vô Diện, Lãnh Minh Hà.

Biên: NhấtLộSátCẩu

Nguồn: Truyệnyy

Khúc Tiểu Thụ mập lùn đã vọt tới trước mắt, hắn thở gấp mấy hơi rồi nôn nóng nói:

- Vương Thượng muốn giết toàn tộc Địch thị của ngươi, móc đôi mắt tỷ tỷ ngươi Địch Địch...

- Cái gì?

Địch Cửu thừ ra chốc lát, ngay sau đó nắm lấy vạt áo Khúc Tiểu Thụ, tay hắn có chút run rẩy, thậm chí là không hỏi được một câu nào hoàn chỉnh. Trong đầu hắn hiện giờ chỉ có hai chữ tại vờn quanh.

“tại sao?”

Khúc Tiểu Thụ giọng hòa hoãn lại, hắn nhìn chằm chằm Địch Cửu nói:

- Ngươi không nên hỏi ta làm sao biết được tin tức này, ngươi nhất định phải lập tức chạy trốn, ta khẳng định nhiều nhất chỉ trong thời gian nữa nén nhang nữa thôi, sẽ có người tới đây bắt ngươi.

- Rốt cuộc là đả xảy ra chuyện gì?

Địch Cửu rốt cuộc đã có thể mở miệng, hắn vẫn không cách nào để cho giọng nói chính mình trở nên bằng phẳng.

- Vương Thượng vì Minh Châu công chúa mà mời đế quốc y đạo tông sư Cái Y tới chẩn đoán qua rồi, chỉ có đôi mắt tiểu Địch tỷ mới hợp với Minh Châu công chúa, có thể hoán đổi cho Minh Châu công chúa. Vương Thượng vì quá yêu Minh Châu, muốn tiểu Địch...

Khúc Tiểu Thụ một mực ái mộ Địch Địch, nói tới chỗ này lệ đã rơi đầy mặt không nói được nữa.

- Ô Phách Hồ!

Con ngươi Địch Cửu đỏ bừng, gân xanh lộ ra trên trán, tức giận đến cả người run rẩy.

Giờ khắc này, hắn chỉ muốn đem Tể quốc Vương Thượng Ô Phách Hồ từng tấc từng tấc xé nát.

- Bá phụ không đồng ý, người vọt thẳng lên trên vương điện chỉ vào Vương Thượng chửi ầm lên. Vương Thượng giận dữ, muốn đem phụ thân ngươi ra chém... rốt cuộc thế mà không có ai đứng ra cầu xin tha thứ, Vương Thượng sau khi giết phụ thân ngươi, lập tức hạ lệnh giết cửu tộc Địch gia, lúc này toàn bộ Minh Châu thành đang lùng bắt người Địch gia cảu ngươi. Nếu như không phải là ngươi rời Minh Châu thành đi đến Tích Bắc sơn đào thuốc, thì ngươi đã...

Khúc Tiểu Thụ không cần nói tiếp, Địch Cửu đã hoàn toàn hiểu được. Hắn không phải rời đi Minh Châu thành thì lúc này hắn hẳn đã không còn mạng. Hắn đi đến bắc sơn đào thuốc, chỉ có một mình Khúc Tiểu Thụ biết rõ. Nếu không phải Khúc Tiểu Thụ đối với y đạo đã không còn hứng thú, thì lúc này cũng đã ở đây cùng nhau đào thuốc với hắn.

Địch Cửu muốn cưỡng ép chính mình tỉnh táo lại, nhưng mà căn bản là hắn không có cách nào tỉnh táo lại, thậm chí ngay cả lời đều không nói ra được. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng gặp qua loại biến cố này. Nếu như phải nói gặp được đả kích gì, đả kích lớn nhất chắc chắn khi Châu Mạn rời đi.

- A Cửu, ngươi đi nhanh lên, bọn họ rất nhanh sẽ tìm tới nơi này.

Khúc Tiểu Thụ lắc lắc Địch Cửu.

- Chạy, đi tới chỗ nào?

Địch Cửu tự lẩm bẩm, sau khi cơn phẩn nộ qua đi, hắn mới hiểu được sau khi mất đi sự che chở của phụ thân, bản thân đã không còn đường để đi.

Ô Phách Hồ muốn giết hắn thì căn bản là không còn chỗ có thể trốn.

- Ngươi ngồi phi hành khí của ngươi, chạy còn có một tia hi vọng, nếu như không đi, một chút hy vọng ngươi cũng không có.

Khúc Tiểu Thụ chỉ vào phi hành khí màu bạc của Địch Cửu đậu cách đó không xa.

Địch Cửu tay vẫn run run, cả người run rẩy, hắn cũng không làm như lời Khúc Tiểu Thụ khẩn trương dùng phi hành khí chạy trốn.

- A Cửu, ngươi không phải nói ngươi không nên sống dưới sự che chở của phụ thân ngươi sao? Cho nên ngươi tới học y nói. Bây giờ cửu tộc Địch gia ngươi bị diệt, rất có thể chỉ còn sót lại một mình ngươi, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù sao? Nếu là Chân Mạn cũng sẽ không thích một tên hèn nhát.

Khúc Tiểu Thụ bắt lấy cánh tay Địch Cửu lớn tiếng la lên.

- Báo thù, báo thù...

Địch Cửu tự lẩm bẩm mấy lần câu báo thù, hắn ánh mắt lúc này có chút điên cuồng.

Mặt đất truyền tới một chấn động nhỏ, Khúc Tiểu Thụ vội vàng nói

- Bọn họ tới rồi, A Cửu, ngươi đi nhanh lên.

- Tiểu Thụ, ta đi nha.

Địch Cửu rốt cuộc bình tĩnh lại, cầm trong tay hòn đá giấu kỹ trong mình, xoay người xông về phi hành khí.

Hắn không có nói cám ơn đối với Khúc Tiểu Thụ, hắn biết rõ cám ơn là dư thừa, chuyện này rất có thể sẽ liên lụy đến Khúc Tiểu Thụ, thậm chí sẽ liên lụy đến Khúc gia. ân tình của Khúc Tiểu Thụ, hắn sẽ ghi nhớ.

Hắn chỉ hy vọng người khác không biết là Khúc Tiểu Thụ mật báo với hắn.

Trông thấy Địch Cửu dùng phi hành khí chạy đi, Khúc Tiểu Thụ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó hắn kinh hãi khi trông thấy Địch Cửu cưỡi phi hành khí thế mà không hề hướng về phương xa chạy đi, ngược lại xông về một đạo vết nứt màu đen trên bầu trời.

Tận đến giờ phút này, hắn mới phát hiện, nơi đây còn có một đạo vết nứt quỷ dị.

Sau khi Địch Cửu cưỡi phi hành khí vọt vào vết nứt, đạo vết nứt màu đen kia mới chậm rãi biến mất không còn tăm hơi.

...

Địch Cửu mở to mắt, trên đầu có chút lành lạnh, hắn theo bản năng đưa tay lên trên đầu mình sờ một chút, lòng bàn tay sền sệt, dựa vào chút ánh sáng mở nhạt nhìn một chút, toàn bộ đểu là máu.

Rất nhanh Địch Cửu cũng nhớ tới chuyện lúc trước, sau khi biết Địch gia bị Tể quốc Vương tiêu diệt, hắn khống phi hành khí bay tiến vào hư không vết nứt đột ngột xuất hiện.

Ánh mắt Địch Cửu rơi vào màn hình theo dõi trên phi hành khí, phía trên là một vùng tăm tối, không có bất kỳ thông tin gì. Hắn gắng gượng bò dậy, lục lọi mở ra cửa phi hành khí.

Phương xa truyền đến thanh âm chim tước, Địch Cửu đi ra phi hành khí, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, nơi này hình như là trong một cái thung lũng. Trong thung lũng rậm rạm bẫy rập chông gai, thỉnh thoảng còn có một hai vật không biết tên gọi từ trước mắt hắn xẹt qua, Địch Cửu cũng biết nơi đây hẳn là rất ít người địa địa phương lui tới.

Địch Cửu không hề lập tức đi tìm đường ra, hắn ngẩng đầu nhìn mưa lất phất trên không trung, gắt gao siết chặt quả đấm mình. Bởi vì nắm quá chặt nắm đấm, móng tay đều đâm lủng lòng bàn tay.

Vô luận bây giờ mình tới nơi nào, tương lai nếu như có thể trở về lần nữa, hắn nhất định phải đem Tể quốc Ô gia chém tận giết tuyệt. Cho dù không thể tu luyện, hắn cũng muốn thông qua phương thức khác tiêu diệt Ô gia.

Bất kể như thế nào, hắn bây giờ hẳn là đã trốn thoát được. Bất luận hiện tại hắn đến chỗ này là nơi nào, hắn lựa chọn tiến vào cái vết nứt hư không đột ngột xuất hiện kia là chính xác. Nếu lúc ấy hắn không tiến vào vết nứt, lúc này có lẽ hắn đã sớm bị Ô Phách Hồ chặt đầu xuống.

Sau một hồi lâu, Địch Cửu mới chậm rãi xoay người, hắn muốn tìm một chút vải đem vết thương trên trán xử lý một chút. Vết thương hẳn là sau khi phi hành khí vọt vào vết nứt, chấn động kịch liệt làm trán hắn đụng vào nơi nào đó tạo thành.

Khi hắn lấy ra một chiếc gương, sau khi hướng về phía gương lau khô vết máu trên trán,hắn khiếp sợ phát hiện trán mình có một vết thương, chỉ có điều vết thương đó dường như cũng không có chảy máu ra.

Không phải máu của mình, vậy máu này là từ nơi nào đến? Ngay sau đó Địch Cửu mở lòng bàn tay mình ra, hắn phát hiện vết thương vừa mới bị móng tay bóp cũng ngưng chảy máu. Vết thương vẫn còn, tốc độ hồi phục lại rất nhanh.

Chuyện gì đã xảy ra? Địch Cửu cảm giác da đầu mình có chút tê dại, chuyện này quá mức quỷ dị. Hắn chợt nhớ tới mấy ngày trước bắp chân mình cũng rách ra một vết thương, hắn khẩn trương kéo ống quần lên nhìn một chút, vết thương rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều.

Chẳng lẽ mình bị hòn đá màu xám thay đổi thân thể một chút, thì có loại năng lực tự lành vết thương này?

Nghĩ tới đây, Địch Cửu đem hòn đá màu xám giấu kỹ trong người lần nữa nắm trong lòng bàn tay, hòn đá này tựa hồ so với lúc vừa mới có được nhỏ hơn không ít.

Hắn cẩn thận nhìn chằm chằm trong hòn đá màu xám có một đạo kim sắc hoa văn, có thể hay không bởi vì thân thể chính mình bị hòn đá thay đổi qua, cho nên mới có năng lực tự lành?

Có lẽ thân thể của hắn không liên quan, thuần túy tác dụng của viên đá này. Địch Cửu dứt khoát từ bên trong phi hành khí lấy ra dao găm, sau đó đem hòn đá để dưới đất, đồng thời dùng dao găm quẹt một cái trên cánh tay của mình. Máu tươi chảy xuống, thời gian mấy chục hơi thở trôi qua, Địch Cửu cũng không nhìn thấy vết thương trên cánh tay mình tự động khép lại.

Địch Cửu đem hòn đá màu xám trên mặt đất cầm lên lần nữa, nắm trong lòng bàn tay. Lần này hắn cảm giác rõ ràng, giống như có một dòng chảy nhỏ mát lạnh như có như không cuốn qua vết thương trên cánh tay.

Đem máu bên ngoài vết thương lau đi, Địch Cửu nhìn thấy vết thương trên cánh tay mình vẫn còn nhưng máu đã nhừng chảy.

Quả nhiên là do này hòn đá này, Địch Cửu nắm chặt hòn đá, lão Thiên chung quy cũng không hề hoàn toàn vứt bỏ hắn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT