Báo lỗi

Thiên Hạ Đệ Cửu

Chương 49: Đệ Tam Đao chân chính

Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa

Nếu như có thể hối hận, kế Hiểu Dung đã hối hận phát điên. Giờ phút này nàng đứng bên ngoài chỗ ở của Địch Cửu mới biết được Địch Cửu đã rời khỏi viện Võ Thuật đại học Yến Kinh.

Chát, chát.

Kế Hiểu Dung nhịn không được tự đánh mình hai bạt tai. Nếu tại vì nàng mà dẫn đến cái chết của anh trai, cả đời này nàng cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

Nàng đến viện Võ Thuật đại học Yến Kinh học võ là vì cái gì? Không phải vì chờ đợi ngày có thể chữa khỏi cho anh trai sao? Bây giờ thần y xuất hiện trước mặt nàng, lại bị nàng mắng đuổi đi.

- Chị Kế Hiểu Dung, tuyệt đối không nên sốt ruột.

Tề Hưởng cùng Kế Hiểu Dung đi tìm kiếm Địch Cửu thấy vậy, tranh thủ ngăn cản hàng động của kế Hiểu Dung lại.

- Nhưng bây giờ tôi đi đâu tìm Địch thần y đây.

Kế Hiểu Dung nóng vội khóc lớn.

Cho dù xuất thân từ Kế gia, nàng cũng một mực tự lập và rất kiên cường, hôm nay là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt người xa lạ như vậy,.

Tề Hưởng cũng không biết làm sao, thời điểm Địch Cửu ra đi đã nói với hắn không biết khi nào trở về.

- Đúng rồi, gọi điện thoại cho hắn, mau gọi điện thoại cho hắn.

Kế Hiểu Dung đột nhiên nghĩ ra cách tìm được Địch Cửu, kích động la lên.

Lần này Kế Bách Thiện và mẹ của nàng Lý Tuyết hoa đứng ở phía sau đều im lặng, nếu như có thể gọi điện thoại cho Địch Cửu thì còn cần phải khổ như vậy làm gì?

Tề Hưởng an ủi:

- Cửu ca ra ngoài mất bao lâu tôi không biết, nhưng tôi biết anh ấy và sư tỷ Tằng Bắc Tử đã ước định sẽ tập hợp ở chỗ này trước khi khai mạc buổi đấu giá bảo vật Tiên Nữ tinh, sau đó cùng đi đến buổi đấu giá. Nếu không, đến lúc đó các người đến đây chờ Cửu ca đi?

Trong lòng Tề Hưởng cũng vừa sợ vừa thán phục, hắn vẫn cho rằng Địch Cửu đến Kế gia là để kiếm ít tiền, nhưng dựa vào biểu hiện này của Kế gia thì rõ ràng là Cửu ca đã nắm chắc chữa khỏi cho Kế Hiểu Đinh của Kế gia. Xem ra hiểu biết của hắn về Cửu ca chỉ là một góc của tảng băng mà thôi.

Kế Bách Thiện thở dài:

- Cũng đành vậy thôi, Hiểu Dung, tạm thời con ở lại viện Võ Thuật đại học Yến Kinh. Nhớ kỹ đừng đi luyện võ nữa, chỉ cần có tin tức Địch thần y lập tức báo về nhà nghe chưa.

Kế gia tất nhiên không thể tìm thấy Địch Cửu, bởi vì lúc này Địch Cửu đã đi tới dãy núi Vong Xuyên một lần nữa. So với lúc ban đầu còn chật vật, bây giờ Địch Cửu hầu như không uổng phí một chút sức lực nào đã đi tới chỗ hắn cất giấu phi hành khí.

Phi hành khí được giấu rất kỹ, cũng không bị cứ nước mưa hay tạp chất thấm vào. Địch Cửu vào xem một chút liền biết nếu hắn muốn sửa chửa cái phi hành khí này có lẽ ít nhất phải tốn mấy trăm vạn.

Bây giờ ngay cả mấy ngàn nguyên hắn cũng không có chứ đừng nói là mấy trăm vạn. Cộng thêm việc hắn còn cần phải đến buổi đấu giá, xem ra phi hành khí chỉ có thể tạm thời để ở chỗ này.

Hắn đã có được vé tham gia buổi đấu giá rồi, còn tiền thì làm sao bây giờ? Thật sự là hắn có dược phẩm hỗ trợ luyện võ, thuốc này hắn đã luyện được năm bình và cũng mang theo trên người. Nhưng hắn không thể gửi gắm toàn bộ hi vọng vào dược phẩm, chưa kể hắn cũng không biết dược phẩm này bán ra được bao nhiêu tiền. Dược phẩm này lúc trước hắn thử qua trên người đệ tử Địch gia, có thể giúp đệ tử Địch gia xuất đao chuẩn xác và có lực hơn, có thể trong thời gian ngắn nhất nắm giữ một đao mới học. Nói cách khác công dụng của dược phẩm này chủ yếu là gia tăng lực lượng.

Bây giờ tư chất hắn nghịch thiên, lại có Đại Hành Môn Lục hỗ trợ, quá trình học Đệ Nhất Đao đến Đệ Tam Đao cũng không có mất nhiều công sức, cho nên hắn không cần loại thuốc này.

Không thể trông cậy vào Kế gia được, còn cô nàng xinh đẹp Tằng Bắc Tử kia đáng tiếc cũng là một người keo kiệt, không đúng, phải nói là một bà cô keo kiệt, ngay cả học đao pháp Địch gia của hắn cũng muốn giở chút mánh khóe để trục lợi thì càng không thể trông cậy vào được.

Kể cả mang tất cả tài sản của Tề Hưởng đi đến buổi đấu giá cũng chỉ có thể xem được chút náo nhiệt mà thôi.

Địch Cửu ngồi bên trong phi hành khí của mình trầm tư suy nghĩ, cái tên cuối cùng dừng lại trong đầu hắn.

Giả Bất Liễu, chỉ có đi cướp của Giả Bất Liễu, hắn mới có đủ tiền đi đến buổi đấu giá.

Ha ha, Địch Cửu vừa cười vừa mở cửa phi hành khí, lúc trước hắn vào được viện Võ Thuật là nhờ đệ tử Lục Uyển của Giả Bất Liễu cung cấp thẻ báo danh. Giả Bất Liễu làm sư phụ tất nhiên không thể thua kém đồ đệ được, lần này tiền đi buổi đấu giá sẽ do Giả Bất Liễu tìm chu cấp rồi.

Nghĩ tới đây tâm tình Địch Cửu trở nên tốt hơn. Hắn biết nếu bây giờ đi tìm Giả Bất Liễu cần phải đặc biệt chuẩn bị cẩn thận, so với Giả Bất Liễu hắn còn kém một chút. Nơi này rất thích hợp để hắn tu luyện Đệ Tứ Đao và Đệ Ngũ Đao, so với viện Võ Thuật đại học Yến Kinh, chỗ này có thể tùy ý phóng ra đao khí mà không cần lo lắng làm hư hại đồ vật xung quanh.

Chờ hắn học được Đệ Ngũ Đao thì chính là lúc hắn đi lấy cái mạng nhỏ của Giả Bất Liễu.

Địch Cửu cũng không lập tức bắt đầu tu luyện đao thứ tư mà luyện tập đao thứ ba trước, trước đó lúc luyện thành đao thứ ba, hắn luôn có cảm giác một đao kia cũng không mạnh như mình tưởng tượng.

Trên thực tế Đệ Tứ Đao so với Đệ Tam Đao cũng không chỉ khó khăn hơn mấy lần, các thức đao đơn giản nhất trong Địch gia đao pháp là Nhất Đao và Nhị Đao.

Đệ Nhất Đao đại diện cho khí thế, đao chém ra mang theo khí thế, khí thế khóa chặt đối thủ, gặp phải đối thủ tu vi thấp có thể nhẹ nhàng giết chết mà không gặp phải vấn đề ngoài ý muốn nào.

Trước đó hắn chính là dùng Tàn Na để tu luyện Đệ Nhất Đao, kết quả của chuyển hóa khí thế thành đao khí.

Địch gia Đệ Nhị Đao đại diện cho đao mang, sau khi xuất đao sẽ kèm theo một lượng lớn đao mang, sát thương của đao mang thuộc về diện rộng.

Đây cũng là lý do đao pháp Địch gia thích hợp nhất trên chiến trường, trên chiến trường loại đao mang này kết hợp với khí thế sát phạt thì gần như là đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

Bởi vì Địch Cửu không có trường đao, luyện đến Đệ Nhất Đao và Đệ Nhị Đao đều lấy đao khí hình thành sát thế. Nếu như thực lực Địch Cửu rất cao thì cũng thôi đi. Điều quan trọng là thực lực của Địch Cửu rất thấp, loại đao khí này hình thành sát thế, dùng để đối phó những người tu vi cao sẽ phải ăn thiệt thòi lớn.

Trước đó xém chút nữa Địch Cửu mất mạng trong tay Tang Sát cũng chính vì lý do này.

Sau khi học được Địch gia Đệ Tam Đao, chém ra đao mang sẽ hình thành vòng xoáy đao khí và sát thế, đây mới là thủ đoạn đối địch một chọi một. Lúc đối chiến cùng đối phương, vòng xoáy đao khí có thể trực tiếp xé nát sát khí đối phương ra, kể cả đối phương muốn tránh né vòng xoáy đao khí cũng rất khó, vì sẽ bị nó trói buộc lại.

Cho nên đệ tử Địch gia học được Đệ Tam Đao mới có thể gọi là bắt đầu bước trên con đường đao pháp của Địch gia.

Bởi vì Địch Cửu tu luyện Đệ Tam Đao trong sân luyện võ của viện Võ Thuật cho nên Đệ Tam Đao này của hắn vẫn có một chút hạn chế. Sau khi chém ra không có khí thế một đao mạnh mẽ quét sạch mọi thứ, cho nên có vẻ không phóng khoáng lắm. Đây là điều tối kỵ với đao pháp Địch gia.

Đao pháp Địch gia hình thành trong chiến đấu, cần phải có quyết chí tiến lên, cố ý trói buộc cảm giác đao khí và thế đao là điều kiêng kỵ nhất.

Địch Cửu cũng không được đời trước của nhà họ Địch chỉ điểm, chỉ tu luyện thông qua đao phổ Địch Gia Thất Đao. Cho nên dù Địch Cửu đã luyện thành Địch gia Đệ Tam Đao, trên thực tế Tam Đao của hắn vẫn tồn tại khuyết điểm nghiêm trọng như cũ.

Nếu không phải Địch Cửu ở trong hẻm núi này ôn lại Đệ Tam Đao thì có lẽ hắn chỉ có thể phát hiện đao pháp của mình có vấn đề lúc đánh nhau cùng với người khác.

Giờ phút này Địch Cửu thi triển Địch gia Đệ Tam Đao không chút kiêng kỵ gì, hắn lập tức phát hiện Đệ Tam Đao của mình không phải không mạnh như trong tưởng tượng mà là Đệ Tam Đao của hắn chưa hoàn toàn luyện thành.

Đệ Tam Đao của hắn mang theo sự cẩn thận, so với đao pháp Địch gia từ trước đến nay hoàn toàn trái ngược.

Nguy hiểm thật, Địch Cửu âm thầm tự trách mình một câu rồi bắt đầu luyện tập Địch gia Đệ Tam Đao thêm lần nữa.

Bây giờ Địch Cửu ở trong hẻm núi không một bóng người, trong tay cầm cầm một thanh cương đao. Một đao chém ra không chút kiêng kỵ, không gian chung quanh lập tức bị vòng xoáy đao khí bao phủ, Địch Cửu thậm chí có thể nghe được âm thanh đôm đốp của không khí bị xé rách.

Ầm.

Thế đao cuốn xuống, một cái rãnh dài vài trượng xuất hiện trước mặt Địch Cửu, bất cứ tảng đá nào dù lớn nhỏ nào ở trong phạm vi cái rãnh đó đều vỡ vụn. Giữa cái rãnh còn có một lỗ lớn hình vòng xoáy, đây là do đao khí hình vòng xoáy cuốn đi.

- Đây mới thật sự là Địch gia Đệ Tam Đao, không có vướng bận, quyết chí tiến lên.

Địch Cửu nhìn cái rãnh do đao mình chém ra tự lẩm bẩm, cảm thấy một đao này của mình còn có thể lợi hại hơn một chút nữa.

Nơi này chính là chỗ tốt nhất để hắn tu luyện đao pháp Địch gia.

………………

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT