Báo lỗi

Thiên Hạ Đệ Cửu

Chương 53: Hai đao

Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa

- Địch Cửu?

Giả Duyên khiếp sợ nhìn chằm chằm Địch Cửu, Địch Cửu đã dịch dung thành một người đàn ông trung niên, nhưng khi hắn vừa mở miệng Giả Duyên nhận ra ngay lập tức.

- Đoán đúng rồi đó.

Địch Cửu tiện tay đem cái túi nhựa quăng lên giữa bàn hội nghị sau đó đặt cái túi sau lưng xuống. Nghe đồn Giả Duyên là võ giả địa cấp nên hắn cũng không dám chủ quan. Túi nhựa lăn tròn trên bàn hội nghị, bên trong lộ ra cái đầu xám trắng của Bỉ Trịnh Sinh.

Những người trong phòng họp này chẳng có ai là người lương thiện, nhưng khi nhìn thấy đầu của Bỉ Trịnh Sinh đều kinh hồn lùi lại mấy bước.

- Ngươi muốn chết...

Phẫn nộ trong lòng Giả Duyên giống như bị đổ thêm dầu vào lửa, đủ để đốt cháy toàn bộ phòng họp này. Hắn thò tay sang bên hông, một thanh nhuyễn kiếm mang theo âm thanh xé gió vô cùng đáng sợ chỉ thẳng về phía Địch Cửu.

Thời điểm âm thanh xé gió còn chưa vang lên, Địch Cửu có thể cảm nhận được một đạo kiếm mang đang nhắm thẳng vào hắn, bất kể hắn né tránh về phía nào đạo kiếm mang này đều sẽ theo hắn tới cùng.

Sau khi âm thanh xé gió vang lên, đạo kiếm mang đó lập tức biến thành bảy tám đạo kiếm mang, lúc này đừng nói là né tránh, dưới kiếm mang này ngay cả hít thở cũng có chút khó khăn.

Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn thấy Giả Duyên xuất thủ, vốn là một chút nữa muốn cùng Giả Duyên so tài, bây giờ tất cả đều im lặng. Một kiếm của Giả Bất Liễu bọn họ không có bất kỳ người nào có thể né tránh.

Địch Cửu không có ý định tránh, hắn cũng không định dùng hỏa cầu hay là phong nhận để đối phó Giả Duyên. Nếu đánh lén bằng Hỏa cầu hoặc phong nhận có lẽ sẽ làm trọng thương Giả Duyên. Nhưng một khi đối kháng trực tiếp, hắn khẳng định chút pháp thuật nhỏ của mình sẽ không làm gì được Giả Duyên.

Lấy trình độ bây giờ của Địch Cửu thi triển pháp thuật thì không gian sẽ xảy ra chấn động cực kì lớn. Ngay vào lúc chấn động không gian phải dùng phong nhận, hỏa cầu làm bị thương Giả Duyên sẽ vô cùng khó khăn.

Tay phải Địch Cửu lắc một cái, tiếng vải vóc bị xé rách vang lên, miếng vải đen bọc lấy trường đao trực tiếp bị xé tan làm thân đao bên trong hiện ra. Ngay vào lúc miếng vải đen bọc lấy trường đao bị xé rách, chân nguyên Địch Cửu phun trào, trường đao bổ ra ngoài.

Địch Gia Thất Đao là đao pháp trên chiến trường, đối với võ giả Địch gia tấn công mãi mãi là biện pháp phòng thủ tốt nhất.

Keng.

Nương theo một âm thanh vang vọng như đang mài sắt thép, Địch Cửu cũng cảm giác được một lực lượng cường đại từ trên đao của hắn đánh tới, ngực hắn bắt đầu không thoải mái.

Chân nguyên thật cường đại, Địch Cửu âm thầm sợ hãi thán phục sự cường đại của Giả Duyên, đồng thời bước chân xê dịch, thi triển ra đao thứ ba Địch gia Toàn Phong Đao.

Địch Cửu quyết định tốc chiến tốc thắng, vừa xuất ra Toàn Phong Đao xong hắn lập tức dùng đao thứ tư.

So với Địch Cửu sợ hãi thán phục đối với Giả Duyên, trong lòng Giả Duyên lúc này hoàn toàn không thể tin được. Địch Cửu làm sao có thể lợi hại như vậy? Hắn tận mắt nhìn thấy Địch Cửu và Tang Sát chiến đấu, với thực lực của Địch Cửu, vừa rồi hắn bất ngờ chém ra một kiếm cũng đủ để làm Địch Cửu trọng thương thậm chí bỏ lại một cánh tay, sau đó hắn từ từ đến tra tấn Địch Cửu.

Nhưng trên thực tế một đao của Địch Cửu bổ xuống còn vội vàng hơn so với một kiếm của hắn, kết quả là một kiếm này của hắn cũng không chiếm được bất cứ lợi ích nào, nhiều nhất chỉ là thể hiện chân nguyên có vẻ hùng hậu thôi.

Hiện thực không để Giả Duyên có thời gian tiếp tục suy nghĩ, chiêu Toàn Phong Đao thứ hai của Địch Cửu đã đánh tới.

Giả Duyên cũng cảm giác được không gian xung quanh biến thành đao khí hình vòng xoáy, bên trong vòng xoáy toàn bộ dều là lưỡi đao.

Một đao kia đủ mạnh để hắn không cách nào tránh né, cho dù hắn làm cách nào cũng đều nằm phía dưới đao khí hình vòng xoáy của đối phương.

Thời khắc này Giả Duyên rốt cuộc không lo được quá nhiều, nhuyễn kiếm trong tay liên tiếp chấn động, kích phát từng đạo kiếm khí vô hình xuất hiện.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy nhuyễn kiếm trong tay Giả Duyên giống như một cơ quan, trong cơ quan này có vô số kiếm nhỏ, những kiếm nhỏ này được Giả Duyên bắn ra.

Địch Cửu rất rõ những kiếm khí này chính là kiếm khí vô hình, nếu như hắn tiếp tục sử dụng đao thứ ba, lúc giết Giả Duyên hiển nhiên sẽ bị kiếm khí của Giả Duyên đánh trọng thương.

Ý nghĩa của đao pháp Địch gia là khí thế, lúc này Địch Cửu tránh thế công của Giả Duyên sau đó lại bổ xuống đao thứ tư, Địch Cửu muốn cũng không làm được.

Cạch. Cạch. Cạch. Cạch.

Đao khí Toàn Phong Đao của Địch Cửu và kiếm khí của Giả Duyên cuốn vào một chỗ, trên không trung không ngừng vang tiếng nổ tung ken két.

Kiếm khí và đao khí bắn ra thậm chí làm tổn thương một chút người tham dự trốn ở một bên xem cuộc chiến. Chân Nguyên Cuồng bạo cuốn tới, Địch Cửu cảm giác ngực đau nhói, cổ họng có vị ngòn ngọt. Địch Cửu biết chân nguyên của Giả Duyên bắt đầu phản phệ lại hắn, chân nguyên của kẻ có tu vi địa cấp như Giả Duyên là thật cường hãn.

Phốc phốc.

Hai âm thanh liên tiếp vang lên, âm thanh thứ nhất là kiếm khí của Giả Duyên rốt cục có một tia thoát khỏi toàn phong đao của Địch Cửu, chém vào bên hông Địch Cửu, một dòng máu tuôn ra như cánh hoa rơi. Âm thanh thứ hai là do Giả Duyên mượn kiếm khí trên không trung chạy trốn bị Toàn Phong Đao của Địch Cửu chém đứt một chân.

Bịch.

Giả Duyên đã mất đi một chân rơi đập mạnh xuống đất.

Từ lúc Địch Cửu xông vào cho tới khi Địch Cửu và Giả Duyên chiến đấu sống chết với nhau, toàn bộ quá trình cực kì ngắn gọn. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Địch Cửu bổ ra hai đao, Giả Duyên chém ra hai kiếm, sau đó phần eo Địch Cửu bị thương nhẹ còn Giả Duyên mất một chân.

Lúc đầu Địch Cửu muốn bổ ra Đệ Tứ đao xử lý Giả Duyên, trông thấy Đệ Tam Đao đã chặt một chân của Giả Duyên trong lòng hắn nhẹ nhàng thở ra.

Xem ra hắn đã đánh giá cao Giả Duyên, Đệ Tứ đao còn chưa kịp dùng tới, võ giả địa cấp suy cho cùng cũng chỉ như thế mà thôi.

Người tham dự trông thấy Giả Duyên bị Địch Cửu chặt một chân đã bắt đầu lui lại. Địch Cửu thu đao lại, hướng mắt về phía những người đang lùi lại thản nhiên nói

- Nếu các ngươi còn dám lui nữa thì kẻ chết tiếp theo chính là cách ngươi.

Những người đang lùi lập tức dừng động tác lại, tận mắt nhìn thấy Địch Cửu hung hãn nên cũng không cho rằng Địch Cửu nói láo.

Địch Cửu còn chưa bắt đầu tiếp tục đối phó Giả Duyên, một gã đàn ông da trắng đã rút súng lục ra chĩa vào Địch Cửu:

- Bỏ đao trong tay xuống...

Gã đàn ông da trắng còn chưa nói hết câu đã cảm giác được cổ tay tê rần, súng của hắn rơi xuống đất. Không, phải nói tay của hắn và súng cùng rơi trên mặt đất.

Địch Cửu đi tới nhặt súng lục lên, chĩa vào đâu gã da trắng:

- Lúc đối phó súc sinh tôi không thích buông đao trong tay xuống lắm, vậy phải làm sao bây giờ?

- Ngài cứ tùy ý, ngài cứ tùy ý... xem tôi đã ăn gan báo, xin ngài buông tha cho tôi...

Lời nói của gã đàn ông da trắng không có lực uy hiếp tới Địch Cửu, giờ phút này vì giữ mạng nên ngoại trừ một chữ ngài hắn không nghĩ ra nhiều từ ngữ để cầu xin cho bản thân mình.

Người chung quanh hoàn toàn đờ ra, nếu như Địch Cửu chém đứt chân Giả Duyên, dựa vào lý giải của bọn hắn còn có thể hiểu được vì dù sao đó cũng là đao pháp.

Thế nhưng lúc Địch Cửu chém đứt tay của gã kia bọn hắn cũng không biết đã phát sinh chuyện gì. Nếu nói là dùng ám khí thì bọn hắn không trông thấy bất cứ ám khí gì.

Trong nhất thời Địch Cửu trong mắt của một số người ở nơi này đột ngột trở nên thần bí, có vài người bắt đầu hoài nghi Địch Cửu đã từng đi tới Tiên Nữ tinh.

- Lúc cậu và Tang Sát chiến đấu với nhau là cố ý đánh dở như vậy, cậu lo tôi nhìn thấy thân thủ của cậu phải không?

Giờ phút này ngược lại Giả Duyên đã tỉnh táo, hắn biết mình khó thoát tai kiếp, cầu xin tha thứ cũng không có chút tác dụng nào.

Hắn đã hiểu lúc trước Địch Cửu và Tang Sát chiến đấu khẳng định là giả vờ, nếu không với thực lực Địch Cửu bây giờ cơ hội xuất đao của Tang Sát trước mặt Địch Cửu cũng không có. Sở dĩ hắn cố ý giả bộ nhằm mục đích duy nhất chính là ngăn mình chạy trốn ra nước ngoài.

Vẫn có hai điểm hắn không hiểu lắm, thứ nhất tại sao Địch Cửu phải để Tang Sát bổ hắn nhiều đao như vậy? Chẳng lẽ trời sinh hắn bị cuồng ngược đãi? Và vì sao cho tới hôm nay Địch Cửu mới đến? Hắn đi Yên Kinh tìm Địch Cửu vì sao tìm không thấy?

Theo lý thuyết ban đầu là Địch Cửu cố ý, hắn đi Yên Kinh, Địch Cửu đã sớm tại Yên Kinh chờ sẵn vậy tại sao gã lại tránh né? Thời gian mới hơn một tháng Địch Cửu đã có thể từ cảnh giới ban đầu tăng lên tới cảnh giới bây giờ Giả Duyên thật sự khó mà tin được.

Điều càng làm cho Giả Duyên hối hận chính là hắn có thể ở tại Tiên Nữ tinh để thăng cấp sau đó trở về Địa Cầu. Dù Tiên Nữ tinh nguy hiểm cũng tốt hơn so hiện tại. Nếu như hắn là cường giả địa cấp thật sự thì hôm nay nếu không giết được Địch Cửu cũng sẽ không rơi vào tình trạng như thế này.

Tất cả mọi người đều cho rằng Giả Duyên là địa cấp, chỉ có trong lòng hắn biết hắn không phải thật sự là địa cấp mà là nửa bước địa cấp. Địa cấp chỉ kém nửa bước mà thôi, nhưng nửa bước đó tại Địa Cầu hắn tốn bao nhiêu năm cũng không đạt được.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT