Báo lỗi

Thiên Hạ Đệ Cửu

Chương 70: Nhẫn trữ vật

Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa

Người trong hội đấu giá chuẩn bị cạnh tranh đều nhếch miệng nhe răng, hơi một tí là 100 tỷ, ngươi cho rằng mi là người có thể tùy tiện in tiền sao. Trong lòng khó chịu, đáng tiếc không ai ra mặt, không phải ai cũng tùy tiện xuất ra 100 tỷ được.

Cuối cùng tờ đan phương Trúc Cơ Đan không có gì bàn cãi bị Địch Cửu đấu giá được, sau khi Địch Cửu thu đan phương, nửa điểm cũng không muốn đợi mà đứng lên. Nếu không còn tiền, tiếp tục ở lại nơi này làm gì?

Hắn vừa mới mở ra thức hải, có được tinh thần lực. Vả lại hắn còn bảy viên linh thạch, hiện tại điều phải làm là nắm chắc thời gian tu luyện đến Luyện Khí tầng bốn. Tốt nhất là làm một pháp khí phi kiếm để chơi đùa, nếu có được phi kiếm, liền xem như không trực tiếp đi được đến Tiên Nữ Tinh, nhưng đi đường bình thường tốt xấu gì cũng giống như ngồi máy bay đi?

Trên người hắn mang theo một đống lớn vi phạm lệnh cấm vật phẩm, ngồi trên thuyền Tiên Nữ 07 vẫn được, nhưng một khi lên máy bay, chỉ sợ sẽ bị điều tra ngay lập tức.

Gần như cùng lúc Địch Cửu ra khỏi phòng khách đạp chân lên cầu thang, thì ở một gian phòng trên lầu ba được mở ra, một nam tử mang theo nón lá rộng vành đi ra. Tiền của hắn sớm đã dùng hết trên chiếc nhẫn kia, sỡ dĩ chờ tới bây giờ, là bởi vì có một người đáng giá để hắn chờ.

Lần đấu giá này người để cho hắn nhìn chằm chằm, tất nhiên chỉ có Địch Cửu.

Địch Cửu cũng không sợ bất luận kẻ nào tới theo dõi hắn, tu luyện đến Luyện Khí tầng ba, có được tinh thần lực, còn có bốn đao của Địch gia. Cho dù nam tử tóc trăng kia tới, hắn cũng nắm chắc có thể chống lại.

Mới vừa ra khỏi cửa lớn của hội đấu giá, Địch Cửu cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm hắn. Hắn lập tức ngừng lại, quay đầu nhìn lại cửa lớn của hội đấu giá, hắn muốn nhìn xem đến cùng ai muốn theo dõi hắn.

Qua thật lâu, cũng không nhìn thấy người nào đi ra, lúc này Địch Cửu mới quay người rời đi, xem ra tên theo dõi hắn cũng không muốn đối mặt với hắn.

Trong một góc của hội đấu giá, tên nam tử mang nón lá rộng vành kia nhìn theo bóng lưng dần dần xa của Địch Cửu, cũng không tiếp tục đuổi theo. Qua nhiều năm hắn tu luyện đạo quyết, lần thứ nhất cảm thấy nguy hiểm. Có lẽ hắn không e ngại Địch Cửu, nhưng lúc này hắn cũng không muốn mạo hiểm. Chỉ cần người bị hắn nhìn qua, lần nữa bị hắn nhìn thấy, hắn cũng có thể nhận ra được.

Hiện tại hắn đạt được nhẫn trữ vật, trọng yếu nhất là lập tức tìm một nơi bí mật mở chiếc nhẫn này ra, xem xét bảo vật bên trong một chút. Nếu có thể thu hoạch được một ít bảo vật thì thực lực hắn sẽ gia tăng, sau đó hắn sẽ đi tìm Địch Cửu lúc đó cũng không muộn.

Dù sao đồ vật Địch Cửu đấu giá cũng không phải là vật phẩm theo thời gian mà tiêu hao, chỉ cần Địch Cửu còn sống, hắn thật có niềm tin sẽ tìm được Địch Cửu, cướp đồ vật về.

...

Địch Cửu đi tới quảng trường lớn Tiên Nữ 01, cảm giác ánh mắt theo dõi phía sau biến mất không thấy. Hắn cũng không kiểm tra lại, vô luận có phải người theo dõi hắn hay không, hắn cũng không thèm để ý.

Bên ngoài Tiên Nữ 01 chí ít đỗ mấy chục tàu biển chở khách định kì, không chỉ như vậy, một bên khác của quảng trường Tiên Nữ 01, còn đỗ mười mấy chiếc máy bay trực thăng.

- Tiền bối, bây giờ ngài rời đi, hay là đợi hội đấu giá kết thúc?

Địch Cửu đang nghĩ bản thân rời đi như thế nào, một thanh niên mặc quần áo màu lam của nhân viên phục vụ bước nhanh tới cuối người thi lễ với hắn.

- Hiện tại đi thì thế nào?

Địch Cửu cũng không muốn lưu lại nơi này, nhưng nếu như phương thức rời đi nguy hiểm thì hắn thà ở lại mấy ngày.

Thanh niên vội vàng nói:

- Nếu như bây giờ tiền bối đi, chúng ta sẽ dùng máy bay trực thăng chở tiền bối đến đảo Nhâm Hải, rồi từ đảo Nhâm Hải đi máy bay rời khỏi vùng đảo này.

Nói xong hình như cảm thấy cần bổ sung một chút gì đó, thanh niên lại nói:

- Lần này tất cả khách nhân hội đấu giá rời đi, cũng sẽ được phục vụ miễn phí.

- Tốt, đã như vậy, hiện tại ta muốn rời khỏi đây.

Địch Cửu không chút do dự nói. Hắn cấp thiết muốn tìm nơi yên tình tu luyện.

- Vâng, tiền bối xin mời theo ta.

Tên thanh niên này khom người nói.

...

Ở giữa quảng trường Tiên Nữ tinh, có một toàn kiến trúc rất dễ thấy. Bên ngoài toàn kiến trúc này, treo một tấm bảng dùng ngôn ngữ của năm nước viết xuống hàng chữ, Tổng Bộ Liên Minh Địa Cầu.

Dù hiện tại thế lực ở Tiên Nữ tinh hỗn loạn, nhưng trước mắt quản lý những thế lực này, không nghi ngờ lại là Liên Minh Địa Cầu.

Tổng bộ Liên Minh Địa Cầu, chính là toàn cao ốc nơi Liên Minh Địa Cầu làm việc ở Tiên Nữ tinh.

Tổng bộ Liên Minh Địa Cầu có tổng cộng 18 tầng, trên Địa Cầu, một toàn dân cư cũng không chỉ có 18 tầng. Nhưng trên Tiên Nữ Tinh, xây dựng một toàn cao ốc 18 tầng, đó cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Mặc dù máy bay Lượng Tử Không Thiên có tốc độ nhanh, thế nhưng muốn vận chuyển vật liệu xây dựng vào Tiên Nữ tinh cũng không phải là chuyện lúc nào cũng làm được.

Ở Tiên Nữ Tinh, chỉ có quảng trường Tiên Nữ mới có một phạm vi lớn có thể hoạt động, chỉ cần vượt qua phạm vi này, lập tức sẽ gặp nguy hiểm.

Cho nên trong lúc kiến tạo cao ốc, không chỉ xi măng cốt thép, ngay cả một cục gạch cũng cần phải vận chuyển từ Địa Cầu. Liên Minh Địa Cầu có thể trong thời gian mấy năm ngắn ngủi, xây dựng ra tòa cao ốc này, hơn nữa còn xây dựng một mảng tượng kính quang bên ngoài quảng trường Tiên Nữ, đã xem như phi thường giỏi rồi.

Giờ phút này ở phòng họp tầng cao nhất trong tổng bộ Liên Minh Địa Cầu, một tên nam tử có mái tóc màu vàng óng mặt mọc đầy rầu đang chống hai tay lên bàn, lớn tiếng kích động nói gì đó.

Trán của hắn còn quấn băng gạc màu trắng, hình như dáng vẻ bị thương không nhẹ.

Ở trong phòng họp này, gần như tập họp toàn bộ cường giả đỉnh cấp, hoặc là các đại biểu của các quốc gia chấp chính Tiên Nữ tinh.

- Đại nhân Eddie, ngài nói thực sự quá mức li kì? Chúng ta biết không gian và thời gian là tồn tại đặt biệt nhất giữa vũ trụ, không thể lấy ý chí con người hoặc thủ đoạn thay đổi được...

Một lão giả đứng lên, ngữ khí rất nghiêm túc nói.

Tên lão giả này là học giả văn hiến nổi tiếng nhất trên Địa Cầu, cũng là nhà khoa học nhiều môn ngành, Sâm Phu.

Eddie không đợi Sâm Phu nói xong, liền trực tiếp vỗ bàn, đánh gãy lời Sâm Phu:

- Sâm Phu, cũng bởi vì phán đoán sai lầm của ngươi, mới tạo thành kết quả lấy bảo vật đến đấu giá tại Địa Cầu, căn cứ vào suy đoán của ta ba viên ngọc giản kia, nhất định là một môn công pháp Tiên Đạo rất lợi hại. Mà chiếc nhẫn kia, chính là nhẫn trữ vật. Ngươi không biết, đó là bởi vì cơ bản ngươi không tiếp xúc qua tu luyện Tiên Đạo thần bí. Nhẫn trữ vật, chính là nơi chứa không gian có phạm vi lớn, mà người đeo nhẫn trong tay, lại không cảm giác được trọng lượng của nó.

Vẻ mặt Sâm Phu khó coi, người có thể không tôn kính hắn, nhưng tuyệt đối không thể không tôn kính học thuật của hắn, không thể không tôn kính thành quả nghiên cứu của hắn.

Chỉ là địa vị Eddie cao hơn hắn, Eddie thế nhưng là một trong thập đại cường giả Tiên Thiên ở Tiên Nữ Tinh, thứ tự xếp hạng còn cao hơn viện trưởng viện Võ Thuật Tiên Nữ Tinh Tăng Đông Lăng, xếp vị thứ hai trong thập đại Tiên Thiên.

- Eddie tiên sinh, vì sao ngươi chắc chắn đó là nhẫn trữ vật?

Một tên đàn ông trung niên dáng người gầy gò hỏi, hắn chính là Tăng Đông Lăng viện trưởng viện Võ Thuật Tiên Nữ tinh. Chớ nhìn hắn xếp hạng ba trong thập đại cao thủ Tiên Thiên, trên thực tế không có ai cảm thấy hắn kém hơn Eddie. Xếp hạng ba, đó là bởi vì tính tình hắn bình thản, không thích tranh cường háo thắng. Hắn đứng vị trí thứ ba, bởi vì hắn có cống hiến rất lớn về phương diện Võ Thuật cho Địa Cầu.

Chiếc nhẫn kia còn có ba viên ngọc giản, hắn cũng có nhìn qua. Cái nhìn của hắn và Sâm Phu có chút không giống nhau, hắn mơ hồ cảm thấy ba viên ngọc giản kia là đồ vật ghi chép một loại nguyên tố nào đó.

Nghe được người này tra hỏi, ngữ khí Eddie cũng hòa hoãn một chút:

- Tăng viện trưởng, bởi vì lần này ta xâm nhập vào Tiên Nữ tinh thu hoạch được phương pháp đạo tu chân chính. Mà hiện tại thực lực của ta là Luyện Khí tầng bốn, diễn sinh ra thần niệm. Ba viên ngọc giản kia và nhẫn trữ vật, đều phải dùng thần niệm mới có thể sử dụng.

Trong phòng họp lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, không có người nào hoài nghi Eddie. Tuy nói Eddie là người thứ nhất tu luyện đến Luyện Khí tầng bốn ở Tiên Nữ tinh, nhưng trên thực tế sớm có người tu luyện đến Luyện Khí tầng ba, đó chính là La Cừ.

- Nhanh, lập tức thông báo cho hội đấu giá, ngừng lại việc đấu giá ba viên ngọc giản và chiếc nhẫn kia.

Một người đàn ông mặt trắng hình như nghĩ đến đều gì đó, đứng lên cực nhanh nói.

Hắn là bí thư trưởng của Liên Minh Địa Cầu, Phàn Văn Tinh. Lúc này không chỉ Phàn Văn Tinh, chính những người còn lại đều hiểu chiếc nhẫn kia có ý nghĩa gì.

Một cái nhẫn trữ vật, nếu như có không gian rất lớn, vậy đơn giản chính là tuyệt đại lợi khí làm cho Tiên Nữ tinh phát triển.

...

Người trong hội đấu giá đều đang tìm kiếm Địch Cửu và người đàn ông mang nón là rộng vành khắp nơi, đáng tiếc hai người đều đã rời khỏi Tiên Nữ 01.

Trong giờ phút tu luyện Địch Cửu chuẩn bị một lượng lớn lương khô, sau đó hắn đi đến sơn mạch Vong Xuyên nơi cất giấu phi hành khí, nơi này đối với hắn là nơi tu luyện tốt nhất.

Tay Địch Cửu nắm lấy linh thạch, giờ phút này hắn điên cuồng hấp thụ linh khí làm lớn mạnh chân nguyên cùng thức lực của chính mình. Hai ngày đầu, Địch Cửu còn nhớ ăn mấy ngụm lương khô, đến thời gian sau, Địch Cửu hoàn toàn quên bản thân sẽ đói bụng, chỉ biết hấp thụ linh thạch.

Thời gian lại trôi qua hai ngày, linh thạch bên người Địch Cửu cũng giảm bớt từng viên từng viên, khí tức của hắn càng ngày càng mạnh. Ở dưới loại khí tức tu luyện này, một ít sâu kiến cơ bản không dám tới gần.

Đảo mắt đã nửa tháng trôi qua, toàn thân Địch Cửu dơ dáy bẩn thiểu cũng đã cảm giác được một ngọn lửa nhàn nhạt lan tràn trong nội thể hắn. Một vài hạn chế tu vi mờ nhạt trong cơ thể hắn, bị ngọn lửa kia xông lên, trực tiếp thiêu đốt không còn.

Thật giống như trong tháng sáu dội một đống nước lạnh, một loại thư sướng từ mi tâm Địch Cửu tản ra. Lực lượng tại thể nội bành trướng không thôi, hắn vận chuyển một vòng chu thiên thoải mái gấp đôi trước đó.

Cùng lúc đó, Địch Cửu cảm giác Tử Phủ của bản thân ầm ầm mở rộng, thần niệm giống như trở nên dễ dàng, mở rộng ra ngoài mấy chục mét...

Một mực mở rộng đến 100 m, thần niệm của hắn mới dừng.

Trong vòng 100m đều nằm trong sự không chế của hắn, trong lòng Địch Cửu chẳng những vui mừng còn rung động không thôi.

Luyện Khí tầng bốn, khi ở Luyện Khí tầng ba, thần niệm của hắn chỉ có thể quanh quẩn một chỗ mấy mét mà thôi. Giờ phút này thần niệm của hắn xông ra trăm mét, chỉ là tăng một cảnh giới, lại chênh lệch lớn như thế.

Cũng may lúc này Địch Cửu cũng không phải là người mới, hắn biết đây là sự khác nhau của Luyện Khí sơ kỳ và Luyện Khí trung kỳ. Cảm thụ chân nguyên và thần niệm mênh mông của chính mình, Địch Cửu cầm lấy viên linh thạch cuối cùng củng cố tu vi bản thân.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT