Báo lỗi

Thiên Hạ Đệ Cửu

Chương 9: Ta là ai

Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa

Dịch: Nam_Ca_Đại_Đế, Bạch Y, Tà Si Vô Diện, Lãnh Minh Hà.

Biên: NhấtLộSátCẩu

Nguồn: Truyệnyy

Địch Cửu có được trí nhớ kiếp trước chủ yếu tập trung ở ngôn ngữ và cái thế giới này ra sao, đối với rất người người và sự việc trước kia thì trí nhớ cực kỳ mờ nhạt. Hắn cũng không biết kiếp trước là thích Thẩm Tử Ngữ hay ghét cô ấy chỉ có thể dùng từ mơ hồ để hình dung..

- Tốt lắm A..aaa, ta cùng An Lang đi thắp nhang trước, ngươi đí cùng chúng ta đi rồi sau đó cùng nhau quay về khách sạn luôn.

Sau khi biết được không phải là chuyện về Thẩm Tử Ngữ thì lòng Lương Thiến nhẹ nhỏm hẳn đi như được đặt xá trước hạn.

Lương Thiến là một người bạn cấp 3 rất nhiệt tình, đó là ấn tượng củaLương Thiến để lại trong kí ức của Địch Cửu

...

Từ vong xuyên Tự đến khách sạn trong huyện thành chỗ Lương Thiến ở phải đí xe hơn một tiếng đồng hồ, Bởi vì dáng vẻ Địch Cửu thoạt nhìn chẳng khác gì một tên ăn mày nên dẫn tới hấp dẫn đông đảo ánh mắt tò mò của những người trên xe.

Lương Thiến cũng chẳng xa lạ gì đối với Địch Tử Mặc, không phải chỉ vì Địch Tử Mặc cùng nàng là bạn từ thờ cấp 3 mà là bởi vì hai năm trước nàng cũng có tham gia hôn lễ của Thẩm Tử Ngữ cùng Địch Tử Mặc..

Mặc dù Lương Thiến không thê hiểu được một người ưu tú như Thẩm Tử Ngữ như vậy vì sao lại kết hôn cùng cùng Địch Tử Mặc, nhưng đối với việc Địch Tử Mặc cùng Thẩm Tử Ngữ ly dị thì nàng cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Đơn giản vì hai người nhìn thế nào cũng không cùng một cấp độ, bất kể là nguyên nhân kết hôn là gì thì hai người bọn họ không ly hôn mới là chuyện lạ.

Điều làm Lương Thiến cảm thấy có chút kỳ quái là Địch Tử Mặc so với trước kia dường như thay đổi rất nhiều.

Trước kia Địch Tử Mặc tạo cho người ta cảm giác không muốn nói chuyện, tính cách hướng nội có chút hèn yếu. Vậy mà hôm nay cùng ngồi xe với Địch Tử Mặc hai giờ liền, Địch Tử Mặc hỏi han liên tiếp chưa có dấu hiệu dừng lại, giống như không có gì để nói cũng tìm chuyện để nói, nhưng lại giống như là thật lâu rồi không có ai để nói chuyện muốn đem toàn bộ nói ra một lần cho hết.

- Địch Tử Mặc, ngươi có cần gì ta hỗ trợ?

Sau khi trở lại khách sạn Chân Uyển thì Lương Thiến liền hỏi thẳng vào vấn đề chính, thật ra nàng không thể chịu đựng nổi Địch Cửu nói nhiều như vậy, thật sự là hắn rất dài dòng, chẳng lẽ ly hôn lại làm cho tính cách một người thay đổi nhiều như vậy sao?

- Các ngươi trò chuyện, ta đi mua giúp Tử Mặc ca mấy bộ quần áo đây.

An Lang chủ động nói với Lương Thiến, giống như không muốn xen vào cuộc đối thoại của Địch Cửu và Lương Thiến.

Địch Cửu tươi cười đáp lời.

- Cám ơn cậu An Lang học đệ, quần áo thì đợi một chút chính ta sẽ đi mua sau.

- Địch Tử Mặc, thật không nghĩ tới bây giờ ngươi thay đổi lớn như vậy. An Lang không phải là học đệ đâu, hắn học khoa máy tính đấy, năm nay là năm hai, tính ra là sư huynh của chúng ta. Ngươi nói là cần chúng ta trợ giúp chuyện gì mau nói ra đi, nhưng mà có lẽ chúng ta cũng không giúp được việc gì.

Lương Thiến tức giận liếc Dịch Cữu một cái rồi nói ra.

Trước đó nàng còn có chút đồng tình với Địch Cửu, nhưng bây giờ sau khi ngồi chung xe với hắn quay về khách sạn, nàng coi như là thấy được rõ ràng rồi, cái tên Địch Cửu này tuyệt đối không cần nàng đồng tình, cũng không có một chút gì giống như là bị trầm cảm cả.

Địch Cửu hoàn toàn không có để ý tới thái độ của Lương Thiến mà tiếp tục nói.

- Lương Thiến, sau này ta đổi tên thành Địch Cửu rồi, cái tên Địch Tử Mặc này đại biểu cho quá khứ cùng kiếp trước của ta. Địch Cửu là đời này ủa ta, là sự khỏi đầu mới.

- Được rồi, Địch Cửu, ngươi rốt cuộc là muốn ta giúp ngươi cái gì nào?

Lương Thiến thở dài không biết phải làm sao cho tốt, còn có Kiếp trước với Kiếp này nữa. Dưới cái nhìn của nàng thì không có cố gắng mãi mãi vẫn sẽnhư thế mà thôi.

Địch Cửu cười to một tiếng.

- Ngươi cũng biết dạo gần đây ta ra bên ngoài du lịch, nhưng mà có một lần ta không cẩn thận tại một nơi nguy hiểm bị đá đập vào đầu đầu, mặc dù nhặt về được cái mạng nhỏ nhưng rất nhiều trí nhớ của ta đều có chút mờ nhạt. Chẳng hạn như lúc vừa mới nhìn thấy ngươi, thiếu chút nữa không hề nhận ra ngươi,bây giờ ngươi có thể hay không kể lại đầu đuôi cho ta một chút hay không?

- A..aaa...

Lương Thiến cùng An Lang đồng thời sợ a lên một tiếng, hai người đều bị lời nói của Địch Cửu làm cho kinh sợ.

Một lúc lâu sau Lương Thiến có hơi nghi hoặc hỏi:

- Khó trách ta cảm thấy ngươi hiện tại cùng trước đây có hơi khác nhau, hóa ra là như vậy, ngươi không sao chứ có cần phải đi bệnh viện kiểm tra lại không?

Địch Cửu cưởi tự giễu.

- Ngươi cũng biết, bây giờ đi bệnh viện thì điều đầu tiên và là quan trọng nhất chính là tiền, bây giờ ta cũng không có nhiều tiền như vậy, huống chi như bây giờ cũng không tệ lắm, chí ít ta quên đi một số sự việc không nên nhớ tới. Đây cũng xem như đối với ta và đối với vài người mà nói thì cũng là chuyện tốt.

Giống như là đồng tình với lời nói của Địch Cửu nên Lương Thiến không tự chủ gật đầu.

- Vậy muốn ta nói cho ngươi biết cái gì chứ?

- Ngươi có kể những chuyện có liên quan đến ta. Những chuyện không liên quan ta sớm để xuống rồi, quá khứ cũng đã là quá khứ, sở dĩ muốn ngươi kể ra một chút cũng là muốn chứng minh ta hoàn toàn dó thể buông xuống được.

Địch Cửu từ đầu đến cuối đều nói theo kiểu lặp lờ nước đôi.

Cũng may Lương Thiến cũng không hề để ý đến giọng điệu của Địch Cửu, nàng thở dài một tiếng rồi kể ra.

- Ta và ngươi cùng học chung chỉ có 2 năm cấp 3 mà thôi nên cũng biết rất ít về ngươi. năm ấy ngươi chuyển trường vào lớp 11 rồi học cho đến khi đến tốt nghiệp cấp 3. Lúc ở trường học thì ngươi tương đối trầm mặccó thể nói là tương đối hướng nội, không nói nhiều liên miên không dứt như bây giờ.

Sau khi tốt nghiệp ta lên đại học còn ngươi không thi đậu nên rời khỏi trường học. Cho đến hai năm trước ta đi dự hôn lễ Thẩm Tử Ngữ, thì mới biết người kết hôn cùng Thẩm Tử Ngữ lại là bạn cùng lớp thời cấp 3 chính là ngươi. Về sau ta lại nghe nói Thẩm Tử Ngữ ly dị với ngươi, sau đó đã không còn nghe tin tức gì nữa..."

Nói tới chỗ này Lương Thiến lại có chút nghi ngờ nhìn lại Địch Cửu, theo lý thuyết có thể cùng Thẩm Tử Ngữ kết hôn thì hoàn cảnh gia đình cũng phải khá giả. Vậy tại sao Địch Cửu sau khi không thi đậu đại học cũng không thi lại? Giờ nghĩ lại thì Địch Cửu từ khi học chung với nàng cũng rất thần bí, chí ít nàng không biết Địch Cửu đến từ nơi nào, người nhà làm gì, phụ mẫu là ai.

Địch Cửu đưa tay sờ mũi, hắn thật không ngờ mình và Lương Thiến chỉ là bạn học hai năm thời cấp 3. Căn cứ vào lời nói của Lương Thiến, vậy chỉ có thể nói là quen thuộc hơn người qua đường một chút.

Đến tin tức hắn muốn có cũng không được là bao.

- Cám ơn ngươi rất nhiều, Lương Thiến.

Địch Cửu đứng lên.

- Ngươi dự định quay về Lạc Tân sao?

Thấy Địch Cửu đứng lên dứt khoát như vậy thì Lương Thiến không nhịn được buộc miệng hỏi ra:

Địch Cửu vươn vai một cái cười nói,

- Đúng vậy, ta sẽ về Lạc Tân nhìn nhắm một chút, dù sao cũng tốt hơn là phiêu bạt khắp nơi.

Hắn biết rõ là ở Lạc Tân hắn còn có chỗ để đi vì trong bóp da có hóa đơn tiền phòng đơn, phía trên còn ghi rõ là ở Lạc Tân.

- Địch tử... Địch Cửu... Ta cảm thấy được ngươi bây giờ so với trước kia càng cởi mở hơn, quá khứ qua đi rất nhanh không nên suy nghĩ nhiều làm gì.

Lương Thiến không đành lòng nên tiếng khuyên bảo.

Địch Cửu ngẩn đầu cười ha ha.

- Đúng vậy, dù chết thì trứng phải hướng lên trên, đã là như vậy thì ta còn có cái gì phải sợ chứ.Nếu ta túc tục chán chường thì chỉ để cho những kẻ kia hả hê mà thôi.

- Vậy hiện giờ ngươi có tính toán gì hay không?

- Mấy năm nay ta theo một người hái thuốc học kiến thức về dược liệu, để ta tìm xem có công việc nào kiên quan đến dược liệu. Lần này cám ơn ngươi vì đã đưa ta về.

Địch Cửu nói xong câu đó thì đã đi ra khỏi phòng của Lương Thiến.

Chuyện báo thù còn rất xa xôi,việc đầu tiên bây giờ là sống sót. Dư Kiến Phu cho một tấm danh thiếp, nếu vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ phải đi bệnh viện Bác Ái ở Lâm Xuyên tìm một công việc. Nhưng trước hết phải đi Lạc Tân nhìn thử chổ ở lúc trước đã.

...

Từ huyện Vong Xuyên ngồi xe đến Lạc Tân tốn hơn bốn giờ, dù trí nhớ Địch Cửu có chút mơ hồ, nhưng sau khi hắn đến Lạc Tân thì trong lòng không khỏi cảm thán, Lạc Tân so với Minh Châu thành thì đông đúc hơn nhiều.

Chẳng những nhiều người hơn mà còn cực kỳ phồn hoa. Nếu như nhất định phải so sánh thì kém Minh Châu thành ở chỗ là Lạc Tân không hề các loại phi hành khí, có lẽ nơi đây trình độ khoa học kỹ thuật còn kém với Minh Châu thành một chút.

Địch Cửu móc hóa đơn mướn phòng ra, phía trên chỉ ghi là số 601- hẻm số 22- khu Học Hồ Lộ 726- Lạc Tân -Võ Xuyên. Bởi vì còn có một cái tên Địch Tử Mặc nên Địch Cửu khẳng định địa chỉ này là nơi kiếp trước hắn đã ở.

Phòng hắn nằm trên lầu 6 cũng là tầng cao nhất, vừa mở cửa ra Địch Cửu đã bị mùi ẩm mốc phả vào mặt. Ngẩng đầu nhìn nhìn trần nhà đều bị nước mưa thấm ướt một mảng, chắc là lầu cuối nên chống thấm làm không được tốt lắm.

Thấm nước hay không thấm gì thì Địch Cửu cũng có tâm tư quản tới, chuyện hắn làm đầu tiên là tắm rửa cho sạch sẽ rùi phóng lên giường đánh một giấc.

Từ khi đào được viên đá màu xám, rồi đến một tia chớp màu vàng giúp hắn thay đổi thân thể, từ lúc nghe được tin dữ của Địch gia từ Khúc Tiểu Thụ, đến chạy vào vết nứt hư không, đi tới chỗ này...

Trong toàn bộ quá trình này tinh thần của Địch Cửu đều liên tục trong thạng thái căng thẳng. Đến cả khi trên xe Du Kiến Phu đến bên ngoài chùa Vong Xuyên, hắn cũng chỉ là mơ màng ngủ không dám ngủ sâu, cho tới bây giờ mới thật sự có cảm giác an toàn.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT