Báo lỗi

Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư

Chương 142: Chương 140

Hoàng đế không về Kim Hoa điện nữa, thời điểm Quân Lan Phong và Lạc Vân Hi vào điện, đã có ngự Lâm Quân báo chuyện Lương quý phi bị ban chết cho thái hậu và hoàng hậu.

Lúc này, hoàng đế không ở đây, triều thần đều nâng chén nói chuyện vui vẻ, xem ca múa mừng cảnh thái bình, bầu không khí vô cùng sôi nổi, bởi thế, lúc thái hậu ngồi trên cao đột nhiên đứng lên, bọn hắn đều không biết chuyện gì phát sinh, theo bản năng mà ngừng nói chuyện, nhìn về phía thái hậu.

Đại điện yên lặng, tiếng nói bén nhọn của thái hậu vang lên đặc biệt rõ ràng: "Cái gì? Quý phi bị ban chết?"

Gương mặt bảo dưỡng rất tốt của nàng ta bao phủ bởi sự nghiêm túc và kinh ngạc cần chứng thực, tin tức này tới có chút bất ngờ.

"Quý phi sao?" Dưới điện, Lương Tông Phủ run giọng hét to một tiếng, Thiên Dạ có thể có mấy quý phi đây? Vẻn vẹn chỉ có một mình muội muội của hắn được phong làm quý phi mà thôi! Đại não xoay tròn, hắn lao ra khỏi chỗ ngồi.

"Phụ thân!" Trong góc Lương Diệp Thu cũng đuổi tới, nhìn bước chân phụ thân lảo đảo, sự sợ hãi trong lòng hắn càng thêm sâu.

Ngự Lâm Quân không dám ngẩng đầu nhìn thẳng thái hậu, hạ thấp giọng, nói ngắn gọn chuyện đã xảy ra ở Thiên điện, đây là chuyện xấu trong hoàng thất, không thể để nhiều người biết, cho nên hắn không dám lớn tiếng, giọng nói chỉ đủ để cho thái hậu, hoàng hậu nghe thấy thôi.

"Quý phi nương nương sao lại bị ban chết?" Lương Tông Phủ kích động hỏi, song tay lại nắm chặt hai vai ngự Lâm Quân.

Một bên hoàng hậu cũng khó có thể tin được, u mê nửa ngày, nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm, Lương quý phi, thường xuyên sĩ diện trước mặt nàng ta, chết rồi ngược lại rất tốt.

Ngự Lâm Quân không biết không biết có nên nói hay không, trước mặt chính là Lương Tông Phủ đại nhân đang hét to: "Nói đi, ngươi nói mau!"

Sắc mặt Thái hậu trầm xuống, quát lên: "Lương thị lang, ngươi luống cuống vừa thôi!"

Lương Tông Phủ bị dọa kinh hãi (kinh ngạc, sợ hãi) buông lỏng tay, ngự Lâm Quân kia vội vàng chạy ra ngoài, thái hậu hạ thấp giọng, nói: "Quý phi không trong sạch, gặp gỡ riêng với người khác tại Thiên điện, làm hoàng đế nổi giận, cho nên ban cho cái chết."

Rốt cuộc là người trải qua sóng to gió lớn, trong nháy mắt thái hậu đã khôi phục sự trấn định thong dong như ngày thường.

Lương Tông Phủ lại một lần nữa xác nhận lại việc này từ trong miệng thái hậu, trong đầu một khoảng trống rỗng, chân chân mềm nhũn , đổ ra sau, Lương Diệp Thu vội vàng đỡ lấy hắn, tiếc thay, trong lòng hắn cũng đau đớn không kém, không đứng vững được, cung nữ thái giám bên cạnh vội vàng đỡ lấy hai cha con.

"Đại nhân nén bi thương!"

Lương Tông Phủ lắc đầu, chợt đứng vững gót chân nói: "Ta muốn đi gặp mặt nàng (Lương quý phi) lần cuối!"

Hắn vừa quay đầu, đã nhìn thấy một bóng dáng cao lớn phía trước, thái giám cung nữ bên cạnh cùng kêu lên: "Trung Sơn Vương!"

Chân Quân Lan Phong mang theo sương lạnh nhanh chóng đi tới, Lương Tông Phủ vừa nhìn thấy hắn, chân mềm nhũn, quỳ xuống, nước mắt rì rào chảy ròng ròng ra: "Vương gia!"

Lạc Vân Hi ở sau lưng Quân Lan Phong, thấy rất rõ ràng hai phụ tử Lương gia thương tâm gần chết, nàng buông xuống đôi mắt đẹp, nghĩ thầm, Lương quý phi ở hậu cung nhiều năm, tay nhiễm máu tươi, như bản thân nàng ta từng nói, những phương pháp ác độc kia, không biết thí nghiệm trên bao nhiêu người rồi, có chết cũng chưa hết tội!

Sắc mặt Quân Lan Phong lạnh lùng, nói: "Lương đại nhân, quý phi đã chết, nếu như không muốn liên luỵ đến Lương gia, thì không cần làm ra vẻ khiến thánh thượng chán ghét thế này!"

Trong lòng Lương Diệp Thu kinh ngạc, lời nói này có lý, hắn nhanh tay nâng phụ thân dậy, ghé vào lỗ tai hắn nói: "Phụ thân, mạng cô cô đã không thể cứu lại, chúng ta hãy nghe Trung Sơn Vương đi."

Lương Tông Phủ đè sự đau lòng xuống, suy nghĩ lời của con trai một lần, gật đầu, đứng lên, hành lễ với Trung Sơn Vương: "Vương gia, coi như là vì Vô Nhan, việc này, còn phải xin Vương gia ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu, để xoa dịu lửa giận của thánh thượng."

Ý hắn muốn nói, tất nhiên là không nên để hoàng thượng mang lửa giận đốt tới Lương gia.

Mặt Quân Lan Phong không biến sắc, tự nhiên nói: "Hoàng thượng làm thế nào, không phải do bản Vương Năng quyết định, hi vọng Lương đại nhân có thể rõ ràng đạo lý này."

Lương Tông Phủ không chắc hắn có nguyện ý để chuyện của Lương gia trong lòng hay không, nhưng nghe ý của hắn, dường như là không thể quyết định trái ý hoàng đế, nhưng vẫn có thể làm ảnh hưởng tới quyết định đó, lúc này mới thấp giọng nói cảm ơn.

Quân Lan Phong lướt qua hắn, đi tới bên cạnh thái hậu, nói nên tìm cách sử lý chuyện này để nói với người ngoài, mặt thái hậu trầm lãnh, nhìn người cả điện kinh ngạc không thôi, khẽ nhíu mày.

Hoàng hậu thừa cơ nêu ý kiến:"Thái hậu, hoàng thượng không tới, lòng người cũng có chút loạn, ta thấy, nên kết thúc yến hội thôi!"

Ánh mắt Thái hậu đảo qua trên mặt Đoan Mộc Triết, cuối cùng gật đầu.

Quân Lan Phong cũng hướng về phía thái hậu chào một tiếng, thái hậu dặn dò: "Lan Phong, Lạc Vân Hi không tuân thủ lễ pháp, ngươi phải giáo dục nàng nhiều hơn, nếu như nàng u mê không tỉnh, thì để cho Lạc Thái Úy đưa nàng về Dương Thành, đừng để người khác nghĩ đến đều khó chịu."

Không tôn trọng Hoàng thất, thái hậu cực kỳ ghét những người như vậy , thường thì sẽ ban chết, chỉ là nhìn đến dáng vẻ trước mắt của hoàng đế, dường như muốn bảo vệ nàng, mà thái hậu nghĩ sau khi bất ngờ trông thấy vẻ lanh lợi của Lạc Vân Hi, thật sự cũng không muốn giết nàng, ngược lại chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi.

Khóe miệng Quân Lan Phong nhẹ cong, ánh mắt không một tiếng động thoáng nhìn sau lưng, nói: "Ta nhất định sẽ dạy dỗ cho nàng nhu thuận nghe lời."

"Ừm." Thái hậu đáp một tiếng, trong lòng xẹt qua



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT