Báo lỗi

Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 35: Vụ án

Lâm Mạn Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh, Hắc Bạch Lam mỉm cười, chỉ lại đáp án cho cô.

Cô có chút bất động, sau một lúc mới định thần lại. Hắc Bạch Lam nhìn xung quanh.

- "Tất cả tập trung làm bài."

Tất cả không quan tâm gì cắm cúi làm bài thi, riêng anh vẫn đứng chỉ cho cô. Được vài ba câu lại đi dạo vài vòng xung quanh.

"Reng" Tiếng chuông vang lên, buổi thi đầu tiên khép lại, Hắc Bạch Lam thu bài lại.

Các bạn học nữ bẽn lẽn nhìn anh rồi đi ra khỏi phòng, Lâm Mạn Ninh đứng dậy chạy theo anh.

- "Hắc biến thái." Cô gọi anh.

Hắc Bạch Lam quay người lại:"Sao vậy bảo bối?"

- "Chú làm tôi bất ngờ quá." Lâm Mạn Ninh nói:"Không ngờ chú lại có thể trở thành giám thị coi thi."

Hắc Bạch lam cười:"Càng không ngờ em lại không học thuộc kĩ bài trước khi thi."

Lâm Mạn Ninh đen mặt, cô trước giờ luôn là học sinh xuất xắc, lần này chỉ là do xúi quẩy thôi.

- "Vẫn còn ba môn, từ giờ lo học đi, tôi không thể ngày nào cũng đến chỉ cho em như vậy."

Lâm Mạn Ninh nhún vai:"Tôi biết rồi."

- "Ra ngoài xe đợi tôi, lát tôi sẽ chở em đi ăn."

Hắc Bạch Lam lên phòng nộp bài thi rồi ra ngoài lái xe đưa cô đến nhà hàng ăn trưa, họ gọi vài món rồi bắt đầu dùng bữa.

- "Hắc biến thái, chú làm sao có thể trở thành giám thị thế?"

Hắc Bạch Lam nói:"Đó chỉ là chuyện nhỏ, nếu em muốn tôi có thể cho em đứng đầu toàn trường."

Lâm Mạn Ninh bĩu môi:"Thôi đi, tôi đây trước giờ đứng đầu toàn trường đều tự dựa trên năng lực của mình, ai cần chú giúp chứ."

Hắc Bạch Lam gật đầu. Ăn trưa xong, anh lái xe đưa cô về Lâm gia. Lâm Mạn Ninh mở cửa bước xuống xe.

- "Hắc biến thái, hôm nay cảm ơn chú nhé! Ba ngày tới tôi cần thời gian học bài, chú tránh xa tôi ra một chút."

Hắc Bạch Lam mỉm cười, gật đầu:"Được, nhưng nhớ là phải học bài cho tốt. Còn nữa, tự chăm sóc tốt cho bản thân".

Lâm Mạn Ninh vẫy tay rồi đi vào nhà, Hắc Bạch Lam nhìn theo bóng lưng cô rồi mỉm cười, lắc đầu.

Lâm Mạn Ninh đi vào trong nhà, cô hô lớn:"Con về rồi."

- "Về thì về làm gì mà la hét vậy chứ? Con gái con nứa." Mẹ Lâm đi từ trên lầu xuống nói.

Lâm Mạn Ninh lao đến ôm lấy bà:"Oa, mẹ yêu, nhớ mẹ hết sức, ba ngày không gặp mẹ mà con thấy tựa thiên thu."

- "Thôi đi, cô làm mẹ nổi hết cả da gà rồi đây này. Vừa rồi Tiểu Lam đưa con về sao? Dạo này con ở nhà nó sao? Vậy sao không kêu Tiểu Lam vào trong nhà chơi rồi hẵng về?"

Lâm Mạn Ninh gải đầu:"Mẹ, con hai ngày nay gặp phải nguy hiểm đó, mẹ không quan tâm sao?"

- "Nguy hiểm gì chứ? Cô còn đứng đây là tôi biết Tiểu Lam chăm sóc cô cỡ nào rồi,, con rể của mẹ thật quá tuyệt vời."

Lâm Mạn Ninh bụm miệng, giả vờ buồn nôn rồi chạy lên lầu.

- "Ấy, con nhỏ này, thái độ gì thế hả? Mẹ khen con rể của mẹ thì có gì sai sao?"

Hắc Bạch Lam lái xe về Hắc gia...

Từ bên ngoài đã nhìn ra không khí lạnh lẽo, buồn bã bên trong. Anh đi vào trong. Quản gia thấy anh cúi đầu chào hỏi, vài cô hầu gái thấy anh liền cúi đầu chào.

Hắc Bạch Lam mỉm cười trăng hoa nhìn mấy cô, chợt nhớ đến cảm giác lúc Lâm Mạn Ninh cấu véo vào ngực anh, anh liền có cảm giác lạnh sống lưng, Hắc Bạch Lam rùng mình, thu lại dáng vẻ đó rồi đi vào nhà.

Tại phòng khách, mẹ kế và bố anh đang ngồi, đối diện là một cảnh sát.

- "Huhu, Tiểu Ân chỉ mới trở về một tháng, mọi chuyện vẫn bình thường tại sao lại tự sát cơ chứ?" Mẹ kế khóc lóc thảm thiết nói.

Hắc Bạch Lam cười lạnh đi vào ghế ngồi, nếu mẹ kế của anh biết Trịnh Kiều Ân còn sống thì có khóc lóc thảm thiết như vậy không nhỉ?

Thật ra Trịnh Kiều Ân vẫn chưa chết, ngày hôm qua khi anh vừa rời khỏi nơi đó đã liền hối hận quay lại, rất may vì hai tên thuộc hạ vẫn chưa kịp ra tay. Tuy Trịnh Kiều Ân mưu mô, muốn hãm hại Mạn Ninh, nhưng cũng không đến mức phải chết.

Dù sao vẫn còn chút tình chút nghĩa, thêm việc cô vẫn còn giá trị, anh đã quyết định đưa cô đi, rồi dựng nên một vụ án để cảnh cáo mẹ kế của mình.

Bố anh thấy anh liền nói:"Thế lực của con cũng cao, con hãy giúp bên cảnh sát điều tra vụ án này, lấy lại công bằng cho Tiểu Ân."

Hắc Bạch Lam thú vị hỏi:"Công bằng, mẹ kế, mẹ có chắc cô ấy không làm việc gì sai trái chứ?"

- "Con bé trước giờ hiền lành, con cũng biết rồi đó". Mẹ kế nhìn anh, có chút nghi ngờ.

Có khi nào chuyện này là do Hắc Bạch Lam làm? Không đúng, Tiểu Ân là tự sát, không phải bị hại. Còn nói, bà tin Hắc Bạch Lam còn yêu Trịnh Kiều Ân, chắc chắn sẽ không nỡ ra tay. Nhưng tại sao con bé mất, Hắc Bạch Lam lại không có chút đau buồn nào?

Cảnh sát đứng dậy:"Được rồi, chúng tôi sẽ cố gắng điều tra ra, sẽ cho ngài một kết quả thích đáng".

- "Được, vậy phiền các anh rồi". Bố Hắc nói.

Cảnh sát ra về, ông Hắc liền nhìn anh nói.

- "Con hãy giúp ta điều tra ra mọi chuyện đi, dù sao Tiểu Ân cũng là con gái ta".

Hắc Bạch Lam cười lạnh:"Thuộc hạ của tôi không rảnh rỗi như ông nghĩ".


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT