Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 15: Mang thai

Mục Uẩn Ngạo cùng Quyền Duệ Tân trao đổi ánh mắt, mặt hai người đều đen lại.

Quyền gia hiện tại có Quyền Thiệu Viêm đang xuất ngoại làm nhiệm vụ, người em trai ở trên thương trường, tuy đấu đá nhau nhưng cũng không nguy hiểm gì, cô em út thì vẫn còn đang là học sinh trung học, khả năng nguy hiểm lại càng không có, vậy người duy nhất có khả năng gặp chuyện không may chính là Quyền Thiệu Viêm.

"Thiệu Viêm xảy ra chuyện gì?" Mục Uẩn Ngạo cùng Quyền Duệ Tân đồng thời khẩn trương hỏi.

Lần đầu tiên thấy sắc mặt này của gia chủ Quyền gia cùng Mục gia, trong long bác sĩ rất là vui vẻ, giọng điệu cũng thêm phần bí ẩn: "Không phải Quyền thiếu, là vợ Quyền thiếu."

"Giai Âm?" Mục Uẩn Ngạo kỳ quái, Mục Giai Âm chỉ đến phòng bếp giúp đỡ mà thôi, nơi này là Tổng viện quân khu, Giai Âm có thể gặp nguy hiểm gì?

Mục Giai Âm cũng đang ôm tâm tình bất ổn tới phòng bệnh ông nội nhà mình.

Nghe ông nội gọi mình, Mục Giai Âm không kịp bỏ thuốc điều dưỡng xuống, liền chạy vào hỏi: "Ông nội, ông gọi cháu?"

Mục Uẩn Ngạo cùng Quyền Duệ Tân tiến lên đem Mục Giai Âm từ trên xuống dưới đánh giá một phen, sau khi xác định Mục Giai Âm không có việc gì, mới nhìn chằm chằm đống thuốc trên tay Mục Giai Âm hỏi "Giai Âm, cháu làm sao vậy? Sinh bệnh gì?"

"Chúc mừng nhị lão." bác sĩ thấy trêu chọc cũng đủ rồi, rốt cục lên tiếng nói: "Quyền thiếu phu nhân mang thai."

"Cái gì?" Mục Uẩn Ngạo kinh ngạc, chiếc đũa trong tay trực tiếp rơi xuống đất.

"Ông không phải…không phải nói liên quan đến mạng người sao?" Hình tượng uy nghiêm thường ngày của Quyền Duệ Tân cũng mất sạch, nói chuyện cũng lắp bắp không thành câu.

"Đúng rồi. " bác sĩ cong môi cười "Nhưng không phải là tai nạn chết người?"

Mục Giai Âm đồng tình nhìn về phía vị bác sĩ nào đó.

chẳng lẽ vị bác sĩ này không thấy ánh mắt nhị lão đều thay đổi sao? Trong ấn tượng của cô, đây là điềm báo nhị lão muốn làm chuyện xấu, tuy rằng không có chính mắt nhìn thấy bộ dạng chỉnh người của hai lão nhân gia, nhưng Mục Giai Âm tuyệt đối không hoài nghi năng lực chỉnh người của hai lão nhân gia nha.

Bác sĩ thấy đồng tình của Mục Giai Âm sau đó mới phát hiện hành vi vừa rồi của ông quả thực là đánh lên đầu lão hổ, nhất thời cười không nổi, nhanh chóng nói tạm biệt một phòng ba người, lập tức chạy khỏi phòng, chỉ hy vọng một màn vừa rồi giống như chưa từng phát sinh.

Chỉ tiếc, thấy ánh mắt hung tàn của nhị lão, sợ là ý tưởng của ông chỉ là bọt nước mà thôi.

Tầm mắt nhị lão cũng không ở trên người bác sĩ lâu, rất nhanh đã đem ánh mắt chuyển tới trên người Mục Giai Âm.

Trong lòng Mục Giai Âm nhất thời bị hai người nhìn tới da đầu run lên. Một đường đi về lúc nãy cô đều cảm mất tự nhiên, hại cô chỉ có thể cúi đầu đi thật nhanh trở về, nhưng mà ánh mắt những người đó so ra còn kém hơn hai tầm mắt hiện tai mà, bây giờ cô thật sự muốn trốn!

"Giai Âm, cháu thật sự mang thai?" Mục Uẩn Ngạo hưng phấn hỏi. Cho tới bây giờ ông cũng không nghĩ tới nhanh như vậy Mục Giai Âm đã mang thai.

Vốn ông tưởng rằng Mục Giai Âm cùng Quyền Thiệu Viêm ít nhất cũng cần tiếp xúc thêm một khoảng thời nữa, về phần mang thai, lúc trước khi tác hợp Mục Giai Âm cùng Quyền Thiệu Viêm ông vẫn chưa nghĩ tới.

Quyền Duệ Tân cũng hưng phấn nhìn Mục Giai Âm, khẩn trương chờ đáp án từ Mục Giai Âm. Tuy biết vị bác sĩ kia không có khả năng lừa bọn họ, nhưng chuyện trọng đại như vậy, bọn họ vẫn hi vọng có thể nghe được từ chính miệng Mục Giai Âm.

"Dạ." Mục Giai Âm gật đầu, dưới ánh mắt như đèn pha của hai người ông, giọng Mục Giai Âm cũng yếu đi vài phần "Thời gian khoảng hai mươi hai ngày." nói xong Mục Giai Âm mới nhớ đến…thì ra Quyền Thiệu Viêm đã đi hai mươi hai ngày rồi.

Như vậy có phải Quyền Thiệu Viêm cũng sắp trở về hay không, không biết anh ấy có thích đứa con này không nữa? Tâm Mục Giai Âm đột nhiên thấy bất an. Nếu Quyền Thiệu Viêm không thích, cùng lắm thì ly hôn! Dù sao nhất định cô phải bảo vệ đứa con này, Mục Giai Âm hạ quyết tâm, kiếp trước thân thể bị tổn thương luôn là nỗi đau trong lòng của cô, kiếp này may mắn có được đứa con, cô không muốn thấy con mình xảy ra chuyện gì.

Hơn nữa, hiện tại cô còn có Quyền Duệ Tân làm chỗ dựa, nếu Quyền Thiệu Viêm không vui với đứa con này, cũng không làm gì được cô. Suy nghĩ Mục Giai Âm thay đổi thật nhanh, tâm tình cũng sung sướng hơn rất nhiều.

Mà sau khi có được đáp án, không khí mừng như điên nhất thời lấp đầy trong phòng.

"Cháu ta đúng là lợi hại." Quyền Duệ Tân vui vẻ, không khỏi khích lệ nói.

"Nếu không có cháu gái tôi, một mình thằng cháu của ông thì lợi hại nơi nào." Thấy bộ dáng khoe khoang của Quyền Duệ Tân Mục Uẩn Ngạo bất mãn nói.

"Tốt, tốt, tốt." Có chắt trai, Quyền Duệ Tân cũng mặc kệ không thèm đấu võ mồm với Mục Uẩn Ngạo. Ngược lại đi về phía trước trực tiếp cầm lấy đống thuốc trong tay Mục Giai Âm nói "Giai Âm đã mang thai, không nên cầm nặng như vậy."

Thấy đồ trong tay đều bị Quyền Duệ Tân cướp đi, Mục Giai Âm nhất thời có chút dở khóc dở cười: "Không sao đâu mà. Ông, bác sĩ chỉ nói thai tượng của cháu có chút bất ổn, nhắc nhở cháu chú ý dưỡng thai mà thôi, ôm vài thứ vẫn có thể." Mục Giai Âm cho rằng vị bác sĩ lúc nãy đã đem sự tình nói rõ cho hai vị trước mặt, nên cũng không che giấu nói hết sự việc ra.

"Thai tượng bất ổn?" Sắc mặt Mục Uẩn Ngạo hơi ngưng trọng nhìn Mục Giai Âm "Sao lại như vậy?"

"Cũng không có gì, bác sĩ nói gần đây cảm xúc cháu không được tốt, thai nhi có chút không ổn định, nhưng mà không trở ngại, điều trị một chút liền tốt thôi." Mục Giai Âm nhanh chóng an ủi ông nội nhà mình. Gần đây mỗi tối cô ngủ đều không yên ổn, gần như mỗi ngày đều giật mình tỉnh lại từ trong mơ, tự nhiên là ảnh hưởng tới thai nhi không tốt.

Cảm xúc không được tốt? Mục Uẩn Ngạo cùng Quyền Duệ Tân đều khẳng định là vì chuyện tình gần đây của Mục Giai Âm cùng Quyền Thiệu Viêm.

Ban đầu hai ông cũng không định nhúng tay vào việc giữa hai vợ chồng cháu mình, dù sao chuyện giữa vợ chồng chúng nó thì bản thân hai người tự giải quyết không cần người ngoài xen vào. Theo bọn họ Mục Giai Âm là đứa trẻ có hiểu biết, hơn nữa thái độ Quyền Thiệu Viêm ngày đó đối với Mục Giai Âm cũng có chút quan tâm, có chút cảm tình, bọn họ cũng không lo lắng gì mấy.

Nhưng mà, nếu việc này làm cho tâm tình Mục Giai Âm buồn bực vậy thì không tốt chút nào.

"Thuốc này uống như thế nào?" Mục Uẩn Ngạo cầm lấy gói thuốc to ở trên bàn, nhanh chân chạy tới phòng Mục Giai Âm vừa khám. Mục Giai Âm cũng nhanh chân đuổi kịp, vài lần muốn cướp trở lại, nhưng đều lấy không được.

Mục Uẩn Ngạo gần như là tỉ mỉ đem liều lượng cách dùng đều hỏi một lần.

Mà bên kia, Quyền Duệ Tân liền nhanh chóng gọi điện thoại cho Quyền Thiệu Viêm.

"Ông nội, có chuyện gì?" Quyền Duệ Tân gấp gáp gọi cho Quyền Thiệu Viêm, nhớ lại lần trước gọi điện thoại là vì thương lượng chuyện hôn sự cho Quyền Thiệu Viêm. "Ngươi cái tên tiểu tử chết bầm, nhanh lăn về đây cho ta." Quyền Thiệu Viêm tuy rất ít liên lạc về nhà, nhưng chính là bảo vật trong lòng Quyền Duệ Tân, xưng hô như vậy Quyền Thiệu Viêm vẫn là lần đầu tiên nghe được. Quyền Thiệu Viêm không đáp lời, tiếp tục ăn bánh bao nhân thịt gà trước mặt, lạnh nhạt chờ ông tự nói đã có chuyện gì xảy ra.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT