Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 20: Về nhà, độc dược!

Lúc trước anh đi xin điều lệnh, tên Tổng tư lệnh kia không biết xấu hổ la hét muốn nhường chức Tổng tư lệnh cho anh, chỉ là không biết tại sao tên kia lại đột nhiên không om sòm nữa. Anh xin làm phó tư lệnh cũng vì chức vụ này công việc tương đối ít lại thảnh thơi, không cần phụ trách nhiều người mà thôi.

Quyền Thiệu Viêm nhìn về phía Mục Giai Âm, "Cũng không phải thường xuyên, một năm sẽ có một lần ra nước ngoài công tác một lần." Điều kiện tiên quyết là anh đã từ chối các chuyến đi công tác dưới mọi tình huống.

Trên mặt Mục Giai Âm lộ ý cười kỳ dị nhìn về phía ông nội nhà mình.

Cô nhớ năm đó ông nội vì muốn thúc đẩy nhanh việc kết hôn với Quyền Thiệu Viêm đã chào hàng với cô như vầy:

Bình tĩnh lại biết kiềm chế... Nói thật, cô cảm thấy cho dù dùng kính hiển vi soi cũng soi không ra nha.

Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày cũng chỉ có thể gặp nhau một lần...Hiện thực rõ ràng đi ngược lại.

Lúc đó nói với cô cái gì mà Quyền Thiệu Viêm là người chồng tốt nhất, không phải là do hai ý kiến trên sao? Mục Giai Âm cũng cảm thấy Quyền Thiệu Viêm rất lạnh nhạt nghĩ rằng cuộc sống sau này sẽ không phải bị ai quản chế —— Vỡ mộng mà.

Nhớ năm đó kết hôn cùng Tả Trí Viễn, Mục Giai Âm không tự giác muốn cách xa tình yêu, càng xa càng tốt. Cho nên, nếu cô kết hôn với người có hai điều kiện trên là hết sức phù hợp, chẳng những có thể thỏa mãn yêu cầu của bản thân còn có thể khiến ông nội vui vẻ, cớ sao lại không làm?

Nhưng mà hiện tại, Quyền Thiệu Viêm lại làm cuộc hôn nhân này lệch đường ray như thế rồi? Đều không phải là nguyện vọng của cô đối với hôn nhân!

Mục Giai Âm căm tức nhìn ông nội nhà mình.

Chỉ tiếc Mục Uẩn Ngạo đã sớm đắm chìm trong đắc ý, Quyền Duệ Tân dùng thời gian tám năm cũng không lôi được Quyền Thiệu Viêm kêu trở về, mà sau khi kết hôn với cháu gái ông chưa đầy một tháng đã khiến Quyền Thiệu Viêm thu tâm lại. Ông nuôi dạy ra cháu gái so với Quyền Duệ Tân lợi hại hơn, xem về sau Quyền Duệ Tân còn dám kiêu ngạo ở trước mặt ông nữa không.

Quyền Duệ Tân sau khi vui mừng, cũng nhanh chóng phát hiện, khiến tâm tính thằng cháu mình biến hóa lớn như vậy không thể nghi ngờ nhất định là do Mục Giai Âm.

Trong nháy mắt, yêu thích của Quyền Duệ Tân với Mục Giai Âm càng nhiều hơn.

Đối với ánh mắt cảm kích của Quyền Duệ Tân, Mục Giai Âm nhanh chóng tươi cười đáp lại. "Ai u…"

Quyền Duệ Tân cũng không che giấu kích động của bản thân, nói năng có chút lộn xộn: "Ta không biết cháu quyết định ở lại, Thiệu Viêm cháu đợi chút, ông sẽ đi gọi người dọn dẹp phòng cho cháu... Không đúng, là phòng cho cháu và Giai Âm còn có phòng cho chắt trai tương lai nữa."

"Không cần chuẩn bị." Giọng Quyền Thiệu Viêm mang theo tia lạnh lùng cùng bất đắc dĩ, "Cháu không trở về, ở trung tâm thành phố cháu đã mua một căn hộ, Giai Âm cùng cháu ở đó là tốt rồi."

Biệt thự Quyền gia ở ngoại ô thành phố A.

"A..." Quyền Duệ Tân phản ứng giống như bị hắt một gáo nước lạnh, ngượng ngùng cúi đầu, gắp đồ ăn lung tung, cứ vậy nuốt xuống.

Không khí trên bàn cơm nhất thời có chút xấu hổ.

Quyền Thiệu Viêm vẫn chưa cởi bỏ khúc mắc. Cũng đều tại con trai tệ hại của Quyền Duệ Tân, ngay cả ông cũng không thể tha thứ cho sai lầm năm đó của Quyền Ngọc Lãng, huống chi một người đầy ngạo khí lại tự tôn như Quyền Thiệu Viêm.

"Hiện tại bọn trẻ các người đều thích tự lập, nếu ở chung một chỗ, mấy mấy lão già xương cốt không tốt như chúng ta đây lại quấy rầy thế giới của bọn trẻ các cháu" Mục Uẩn Ngạo cười ha ha nói, "Thiệu Viêm trở về là tốt rồi, đến ngày lễ ngày tết, người một nhà lại cùng nhau tụ họp. Có phải hay không Thiệu Viêm?"

Quyền Thiệu Viêm hít sâu một hơi.

Nhiều năm như vậy, người đàn bà đó hãm hại mẹ anh rồi quang minh chính đại chiếm giữ vị trí phu nhân Quyền gia, người một nhà? Quyền gia trừ bỏ ông nội còn ai?

Thấy Quyền Thiệu Viêm không phản ứng, thừa dịp hai ông cháu không để ý Mục Giai Âm nhẹ nhàng đá chân Quyền Thiệu Viêm.

"Ngày lễ ngày tết khẳng định muốn ở cùng với hai ông." Mục Giai Âm nhìn về phía Quyền Thiệu Viêm, ánh mắt lộ uy hiếp nhè nhẹ, "Có phải hay không?"

Quyền Thiệu Viêm trầm mặc nhìn Mục Giai Âm làm ra vẻ ta đây, nhưng vẫn đáp ứng "Uhm."

Mục Uẩn Ngạo nói xong liền hối hận, dựa theo hiểu biết của ông về Quyền Thiệu Viêm, hơn phân nửa là Quyền Thiệu Viêm sẽ không đồng ý. Bất quá, Mục Uẩn Ngạo đã xem nhẹ lực ảnh hưởng của Mục Giai Âm đối với Quyền Thiệu Viêm.

Quái!! Lúc trước ông cho rằng Quyền Thiệu Viêm đối xử tốt với Mục Giai Âm như vậy là vì có đứa nhỏ, nhưng hôm nay ông lại cảm thấy Quyền Thiệu Viêm đối với Mục Giai Âm là tình sâu mãnh liệt?

Nhưng —— chuyện bắt đầu khi nào, vì sao ông hoàn toàn không biết?

Hiện tại Quyền Duệ Tân cảm thấy, về sau nếu ông muốn chắt trai nhận thức người nhà Quyền gia chỉ có thể dựa vào Mục Giai Âm. Mà kiếp này Mục Uẩn Ngạo đắc ý nhất, sợ là có được một đứa cháu gái tốt như Mục Giai Âm đi.

Sau khi thống nhất ý kiến với nhau, đề tài trên bàn cơm nói chuyện cũng thay đổi dần.

Vừa ăn cơm xong Quyền Thiệu Viêm đã phải đi thị sát tình hình thành phố A. Lúc đến địa điểm, Quyền Thiệu Viêm mới nhớ anh quên nói cho Mục Giai Âm biết địa chỉ nhà mới. Quên đi, Quyền Thiệu Viêm nghĩ, buổi chiều về sớm một chút đi Mục gia đón Giai Âm về luôn.

Mục Giai Thu hai mươi bảy tuổi đã làm chức phó thị trưởng thành phố B, một phần cũng nhờ vào tính tình nhanh nhẹn dứt khoác.

Kêu giữa trưa đến đón Mục Uẩn Ngạo trở về, Mục Giai Thu đúng giờ đã xuất hiện.

"Chị hai, chị đỡ ông nội xuống dưới trước đi, em muốn đi toilet một chút, hai người ở dưới chờ em." Thời điểm sắp bước vào thang máy, Mục Giai Âm cau mày rất ánh mắt xin lỗi nhìn hai người trước mặt nói.

"Nếu không chị và ông ở trong này chờ em. " Mục Giai Thu hỏi.

Mục Giai Âm phất phất tay, "Không có việc gì, hai người xuống trước đi, em chỉ xuống chậm chút thôi."

"Được." Mục Giai Thu gật đầu, "Chúng ta ở dưới chờ em."

Đợi khi cửa thang máy đóng lại hoàn toàn, Mục Giai Âm mới vội vàng chạy tới hành lang đầu tiên, đến phòng của bác sĩ chủ trị cho ông nội. Vừa rồi hình như vị bác sĩ kia có nháy mắt ra hiệu với cô?

Cửa phòng bác sĩ Vương mở rộng, Mục Giai Âm lễ phép gõ ba cái mới nói, "Bác sĩ Vương, ngài tìm tôi?" Bác sĩ Vương có chút rối rắm, gãi gãi đầu, "Thật ra cũng không có gì quan trọng, cô trước đem cửa đóng lại đã."

Mục Giai Âm mỉm cười gật đầu, lúc xoay người đóng cửa liền mở điện thoại di động ra ghi âm.

Bác sĩ Vương là người rất tốt, nhưng cẩn thận vẫn tốt hơn.

Chờ Mục Giai Âm đóng cửa, bác sĩ Vương mới chỉ chiếc ghế đối diện nói, "Cô ngồi xuống trước đã."

Mục Giai Âm ngồi xuống, giọng nói mang theo tò mò nhưng vẫn lễ phép nói, "Bác sĩ Vương, ngài rốt cuộc muốn nói chuyện gì với tôi, sao lại thần bí như vậy?”

"Lúc trước khi tôi kiểm tra tình trạng thân thể của Mục lão, phát hiện có người tăng lượng thuốc của Mục lão, tuy là thuốc bình thường, nhưng khi sử dụng số lượng lớn, thì từ thuốc tốt sẽ biến thành thuốc độc." Bác sĩ Vương có chút lo sợ nói. Xã hội thượng lưu nhiều thị phi, ông làm bác sĩ ở trong đây đã nhiều năm, mấy chuyện mờ ám này cũng đã gặp qua. Vốn ông tính giữ im lặng, nhưng thấy Mục Giai Âm hiếu thảo đối với Mục lão như thế, không khỏi làm ông nghĩ tới ông của mình.

Chỉ tiếc, ông(ông nội của bác sĩ) đã chết rồi, nên ông(bác sĩ đó)không đành lòng thấy chuyện này phát sinh trên người Mục Giai Âm mới hảo tâm nhắc nhở.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT