Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 28: Giả bộ bất tỉnh

"Em nghĩ lá gan của nó giống em sao?" Quyền Thiệu Viêm thấy Mục Giai Âm không muốn nói, cũng không hỏi nữa.

"Chị…chị mang thai?" Mục Giai Nhan thay mọi người xung quanh hỏi ra nghi hoặc.

Mục Giai Âm kỳ quái: "Chẳng lẽ ông nội cùng chị cả không nói cho em biết?". "Không có, em không biết."

Vừa về nhà Mục Uẩn Ngạo liền đi ngủ, còn lại Mục Giai Thu luôn ngồi ở bàn ăn đọc báo, quan hệ giữa Mục Giai Nhan với Mục Giai Thu cũng không mấy thân thiết, cũng chỉ là nói với nhau vài câu mà thôi.

Nói như vậy Quyền Thiệu Viêm không bị gay?

Mục Giai Nhan thấy Quyền Thiệu Viêm quét mắt về phía cô ta, liền bày ra bộ mặt tươi cười ngượng ngùng, cúi đầu. Thời điểm cúi đầu, trên mặt Mục Giai Nhan liền lộ ra ánh mắt không cam lòng.

Dựa vào cái gì Mục Giai Âm lại chiếm được người tốt như vậy?

Lúc trước thời điểm Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm đính hôn, Mục Giai Nhan vẫn luôn nói với bản thân là Quyền Thiệu Viêm căn bản một tên gay, nhưng Mục Giai Âm lại mang thai hoàn toàn đánh vỡ ảo tưởng của cô ta, hơn nữa, thái độ kia của Quyền Thiệu Viêm rõ ràng là đối Mục Giai Âm yêu thương có thừa.

Cô ta muốn cướp, muốn cướp mọi thứ của Mục Giai Âm.

Trò trẻ con, Quyền Thiệu Viêm khinh thường.

Phụ nữ như Mục Giai Nhan, anh gặp không ít, cũng thấy ghê tởm. Vẫn là Giai Âm nhà anh là tốt nhất.

Chỉ là, chẳng lẽ người phụ nữ này chọc giận Giai Âm? Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm càng lạnh băng.

Mục Giai Nhan nghĩ là Quyền Thiệu Viêm vẫn đang nhìn cô ta, biểu cảm càng lộ ra thẹn thùng. Đàn ông đều là như vậy, trong long Mục Giai Nhan tradn đầy tự tin, bọn họ là thích những đóa hoa tươi mới đầy màu sắc bên ngoài, cho dù trong nhà đã có vợ. Hơn nữa, đàn ông yêu chính là phụ nữ ôn nhu, mềm mại như cô ta. Vừa rồi Mục Giai Âm ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm răn dạy người giúp việc, khẳng định là sẽ vứt bỏ Mục Giai Âm đi.

Mục Giai Âm cảnh giác nhìn Mục Giai Nhan, chẵng lẽ kiếp này Mục Giai Nhan còn muốn cướp đi Quyền Thiệu Viêm của cô? Nằm mơ!

Chỉ cần là của cô, Mục Giai Nhan đều muốn cướp toàn bộ? Cô ta nghĩ cô vẫn là Mục Giai Âm trước đây sao?

Quyền Thiệu Viêm lại còn nhìn chằm chằm Mục Giai Nhan, Mục Giai Âm liền nổi giận, theo bản năng liền đẩy tay Quyền Thiệu Viêm ra.

Vừa đẩy tay Quyền Thiệu Viêm ra, Mục Giai Âm liền hối hận, ở trước mặt nhiều người như vậy, cô lại không nể mặt Quyền Thiệu Viêm như vậy, lỡ như Quyền Thiệu Viêm tức giận thì làm sao bây giờ? Cô lại trúng kế Mục Giai Nhan.

Trong lòng Mục Giai Nhan mừng thầm, trước mặt mọi người Mục Giai Âm lại đối với Quyền Thiệu Viêm như vậy chứng minh sức quyến rũ của cô ta rất mạnh, chắc chắn Quyền Thiệu Viêm sẽ tức giận?

Mục Giai Nhan đã suy nghĩ tốt, chuẩn bị nhu nhược khuyên can Mục Giai Âm cùng Quyền Thiệu Viêm, đương nhiên nói khuyên can nhưng thực chất không phải khuyên can, chính là châm ngòi thổi gió mà thôi.

Nhóm người hầu cũng chuẩn bị tốt tinh thần xem chủ nhân cãi nhau.

Chính là, Quyền Thiệu Viêm lại lần nữa nắm lấy tay Mục Giai Âm.

Biết rõ làm như vậy không tốt, Mục Giai Âm vẫn theo bản năng không tình nguyện vãn tránh né, nhưng lần này Quyền Thiệu Viêm sớm có chuẩn bị, Mục Giai Âm tránh thế nào cũng đều tránh không thoát.

Thời điểm Quyền Thiệu Viêm lại nắm tay Mục Giai Âm, Mục Giai Nhan còn ảo não một giây, giây tiếp theo, động tác né tránh của Mục Giai Âm, lại khiến Mục Giai Nhan nhớ đến một câu nói đang lưu hành trên Internet, người chết thì không sợ tìm đường chết.

Cô liền thờ ơ đứng nhìn.

Mục Giai Nhan hoàn toàn không biết, chính cô ta mới là một “người chết”.

Quyền Thiệu Viêm một tay khác ôm lấy thắt lưng Mục Giai Âm, cúi đầu ghé vào bên tai Mục Giai Âm nói: "Giai Âm, em hiện tại là ghen tị sao?"

"Anh mới ghen… " Mục Giai Âm mắt trợn trắng, rõ ràng là không để ý Quyền Thiệu Viêm. Làm sao cô có thể ăn dấm chua của Quyền Thiệu Viêm, cô đây là sợ csi tên háo sắc Quyền Thiệu Viêm tùy thời động dục này bị Bạch Liên hoa kiều kiều nhược nhược quyến rũ đi.

Mục Giai Nhan cùng người hầu đều kinh ngạc, rõ ràng Mục Giai Âm cùng Quyền Thiệu Viêm không có dựa theo kịch bản.

Quyền Thiệu Viêm không có giận tím mặt, ít nhất anh không để ý hành động vừa rồi của Mục Giai Âm thôi, nhưng vì sao Quyền Thiệu Viêm lại cúi thấp đầu nói chuyện với Mục Giai Âm. Chẳng lẽ anh không biết hành động này gây ảnh hưởng cho hình tượng người chồng của anh sao?

Mục Giai Nhan lại không biết, Quyền Thiệu Viêm ở trong mắt Mục Giai Âm chỉ có một hình tượng, chính là một con sói đói, còn là một con sói háo sắc.

"Anh rể.. " Mục Giai Nhan nhanh chóng đổi sách lược, đánh gãy triền miên giữa Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm trước mặt mọi người: "Không nghĩ tới anh rể cùng chị ba tình cảm tốt như vậy đâu, nhưng anh rể không nên sau đám cưới lại còn ra ngoài làm nhiệm vụ vắng vẻ chị của em."

Thay cô đòi công bằng sao, nhưng ánh mắt vui vẻ như vậy liền cho rằng không ai nhìn ra tâm tư của cô ta sao?

Mục Giai Âm nhìn Quyền Thiệu Viêm bên người, phát hiện tầm mắt Quyền Thiệu Viêm thủy chung đều đặt trên người cô, thần sắc liền tốt lên.

"Công việc quan trọng hơn. " Mục Giai Âm sắm vai cô vợ nhỏ ngoan hiền hiểu ý.

"A?" Mục Giai Nhan lời nói đầy lo lắng: "Vậy chẳng phải về sau chị muốn cùng chung đụng cùng anh rể thì ít mà xa cách thì nhiều sao?"

Ân ái có ích lợi gì chứ? Mục Giai Nhan ác ý nghĩ.

"Ông nội với chị cả lại không có nói cho em sao?" Mục Giai Âm càng kỳ quái hỏi.

Mục Giai Nhan như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, hoàn toàn không hiểu Mục Giai Âm muốn nói cái gì.

"Thiệu Viêm được điều đến quân khu A nha." Mục Giai Âm nói xong, mặt còn mang theo hạnh phúc nhìn Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm càng phối hợp ánh mắt càng thêm nhu tình nhìn Mục Giai Âm, anh hi vọng Mục Giai Âm có thể luôn luôn nhìn anh như vậy.

... Khuôn mặt như núi băng vạn năm của Quyền Thiệu Viêm đã đi nơi nào?

Mục Giai Nhan đem tay giấu trong ống tay áo siết chặt, đốt ngón tay cơ hồ phát ra âm thanh. Bây giờ Mục Giai Âm thật đúng là quá hạnh phúc, cô ta vất vả quyến rũ tâm tư Tả Trí Viễn thì có ích lợi gì?

Quyền Thiệu Viêm cùng Tả Trí Viễn căn bản chính là khác nhau một trời một vực, có Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm còn cần Tả Trí Viễn sao? Hơn nữa Mục Giai Âm còn mang thai...

"Giai Nhan em làm sao vậy? Sắc mặt của em thật không tốt?" Mục Giai Âm thân thiết, hoàn toàn một bộ dáng chị quan tâm em gái.

"Em..." Mục Giai Nhan nhìn Quyền Thiệu Viêm ngồi cách đó không xa, nếu bây giờ cô ta giả bộ bất tỉnh, hẳn là có thể ngã vào bên chân Quyền Thiệu Viêm, đến lúc đó Quyền Thiệu Viêm nhất định sẽ theo bản năng nâng cô ta dậy.

Lúc đó cô ta lại quấn quít buộc Quyền Thiệu Viêm ôm cô ta đi bệnh viện, dù sao bản thân Mục Giai Âm đang mang thai không tiện, khẳng định sẽ không ngăn cản, như vậy không phải là làm mối quan hệ giữa cô ta cùng Quyền Thiệu Viêm có cái khởi đầu tốt sao?

Nguyên văn câu “em tốt lắm” bị Mục Giai Nhan nuốt xuống, khuôn mặt Mục Giai Nhan lã chã sắp khóc: "Em cảm thấy đầu thật choáng váng."

Trò cũ nha! Trong đầu Mục Giai Âm chỉ có một câu nói như vậy.

Kiếp trước, Mục Giai Nhan đối với Tả Trí Viễn thường xuyên diễn trò này, mà Tả Trí Viễn thì hoàn toàn trúng chiêu.

Cô không thể cho màn này lại phát sinh nữa, Mục Giai Âm chưa kịp phản ứng, đột nhiên nhìn người bên cạnh vẫn ngồi yên như ngọn núi. Mục Giai Âm âm thầm rũ đôi mắt, coi như không nhìn thấy thủ đoạn của Mục Giai Nhan, vừa động cũng liền dừng lại.

Cô đột nhiên cảm thấy, Quyền Thiệu Viêm cùng tên Tả Trí Viễn cặn bã kia chính là người của hai thế giới.

Sự thật chứng minh, trùng sinh một lần, ánh mắt của Mục Giai Âm càng thêm tinh chuẩn hơn. Mà Mục Giai Nhan còn lại là não bị ngập nước nha.

Mọi người xung quanh kinh hô, Mục Giai Nhan tốc độ chậm rãi ngã về phía Quyền Thiệu Viêm. Chiêu giả bộ bất tỉnh này, cô ta đã sớm dùng thành thạo.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT