Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 74-2: Yêu anh, giảng hòa

Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ rất lâu, hay là quyết định trước tiên đi xem Mục Giai Âm muốn làm cái gì, cũng nhân tiện nói cho cô biết là anh muốn đi ra ngoài. Phiên tòa xét xử cha Ngô Ngôn Tín chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu.

Quyền Thiệu Viêm tìm thấy Mục Giai Âm ở nhà bếp, cô mới vừa đổ toàn bộ cơm do Hướng Tình làm, đang định rửa chén.

Nhưng mà, mới mở vòi nước, tay Mục Giai Âm đã bị Quyền Thiệu Viêm nắm lấy.

“Làm gì thế?” Mục Giai Âm tương đối khó hiểu, làm sao đột nhiên Quyền Thiệu Viêm đùng đùng nổi giận như thế, người nào lại chọc giận anh?

Quyền Thiệu Viêm nghiêm mặt, kéo Mục Giai Âm sang một bên nói, “Bác sĩ dặn, hai tháng đầu tốt nhất không nên chạm vào nước lạnh, chẳng lẽ em không biết sao?”

“Mà tôi còn phải rửa chén, còn phải nấu cơm,” Trong nháy mắt Mục Giai Âm mới phản ứng kịp, mặt không biến săc liếc mắt giả vờ nhìn cái găng tay cao su trên bàn, cố ý kích động Quyền Thiệu Viêm, “Vả lại, tôi mang găng tay rửa chén, không việc gì. Hơn nữa, thân thể tôi có tổn hại gì, cũng đâu có liên quan gì tới anh?”

“Không được rửa.” Quyền Thiệu Viêm ra lệnh, kéo Mục Giai Âm ra khỏi nhà bếp.

“Anh nói không được thì không được sao?” Mục Giai Âm nhíu mày nhìn Quyền Thiệu Viêm Nói, “Tôi muốn rửa.”

“Mục Giai Âm, em đây là khiêu khích.” Thanh âm Quyền Thiệu Viêm trầm thấp, lửa giận kiềm nén mơ hồ muốn bộc phát.

Không phải Quyền Thiệu Viêm muốn lạnh nhạt với cô sao, không muốn thấy cô sao? Cô cứ khiêu khích đó, thế nào? Quyền Tiệu Viêm có bản lĩnh thì tiếp tục không đếm xỉa tới cô.

Mục Giai Âm không nói chuyện, mặc dù mục đích của cô đúng là khiêu khích, nhưng mà cô cũng biết lúc nào nên khiêu khích, lúc nào thì không nên. Trước mắt trạng thái Quyền Thiệu Viêm, cô không chắc nếu mình lại tiếp tục khiêu khích nữa thì sẽ có hậu quả gì?

Trực tiếp bị nhốt trong phòng sao?

Quyền Thiệu Viêm thấy Mục Giai Âm cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn một chút mới nghiêm mặt nói, “Buổi sáng muốn ăn gì, tự ra ngoài mua.”

“Không muốn ăn đồ ăn bên ngoài.” Mục Giai Âm mở miệng chính là cực kỳ không phối hợp.

Trán Quyền Thiệu Viêm nổi đầy gân xanh, xoay người trở lại nhà bếp, nhỏ hai giọt nước rửa chén, bắt đầu rửa chén.

Mục Giai Âm nhìn tay Quyền Thiệu Viêm ngâm trong nước mùa đông lạnh như băng, nhìn một lát, không đành lòng nên mới nhắc nhở nói, “Bên phải có găng tay cao su, mang cái đó vào rửa tay cũng không bị lạnh nữa.”

Đây là đang quan tâm anh sao?

Quyền Thiệu Viêm quay đầu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thản nhiên của Mục Giai Âm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt một chút ý cười cũng không có.

Quyền Thiệu Viêm quay đầu, suy nghĩ một lát, vẫn là nghe lời mang găng tay vào.

Lúc này khóe miệng Mục Giai Âm mới lộ ra một chút ý cười.

Chờ rửa xong, động tác của Quyền Thiệu Viêm tương đối thuần thục.

Quyền Thiệu Viêm còn có thể nấu cơm, hôm nay Mục Giai Âm thật sự được mở rộng tầm mắt. Cô luôn nghĩ rằng Quyền Thiệu Viêm thuộc loại đàn ông không biết làm việc nhà.

Người này còn biết nấu ăn, trước kia lúc nào cũng giả vờ ra vẻ không biết làm, vậy mà mỗi ngày cô còn dậy sớm nấu cơm cho anh. Về sau muốn cô nấu cơm, không có cửa đâu!

Chờ làm xong, Mục Giai Âm cũng đã đói bụng từ lâu rồi.

Lập tức không quan tâm gì hết, đứng lên bắt đầu ăn. Thức ăn khá đầy đủ, mặc dù không có gì đặc biệt, nhưng tuyệt đối không giống như cơm do Hướng Tình làm khó mà ăn được.

Đây là lần đầu tiên Quyền Thiệu Viêm nấu cơm, mạc dù Mục Giai Âm cũng muốn ăn nhiều một chút, nhưng hiện tại khẩu vị của Mục Giai Âm thực sự rất kém.

Thật sự ăn không hết, Mục Giai Âm gắp một nửa trứng ốp lết bỏ vào chén Quyefn Thiệu Viêm.

“Làm sao vậy?” Quyền Thiệu Viêm ngẩng đầu nhìn Mục Giai Âm, “Ăn không ngon?”

Mục Giai Âm lắc đầu, “Ăn no.”

“Sao lại ăn ít như vậy?” Quyền Thiệu Viêm bỏ đũa xuống đến xem Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm càng ngày càng gầy, vốn là gương mặt tròn trịa đầy đặn nay trở thành mặt trái xoan. Chỉ là mất đứa bé thôi, cũng không phại bị cắt dạ dày, tại sao Mục Giai Âm lại ăn ít như vậy?

“Tâm tình không tốt, nên ăn cũng ít đi.” Mục Giai Âm tương đối thành thật, nhân tiện tặng cho Quyền Thiệu Viêm một cái liếc mắt đưa tình.

Cô ở bệnh viện nhiều ngày như vậy, Quyền Thiệu Viêm chẳng quan tâm, nếu cô còn có thể ăn uống được, hiện tại đã đóng gói bỏ nhà đi từ lâu, tuyệt đối không ngồi ở đây ăn cơm cùng với Quyền Thiệu Viêm.

Bây giờ Mục Giai Âm đang giận anh. Ăn cơm anh làm tâm tình không tốt có được không?

Quyền Thiệu Viêm lạnh lùng nghiêm mặt nói, “Mau ăn đi, ăn hết toàn bộ.”

……Này thật không phải là cô cố ý đối nghịch với Quyền Thiệu Viêm, thật sự là ăn không vô.

Mục Giai Âm liều mạng lắc đầu, nhưng bên kia Quyền Thiệu Viêm lại không nhượng bộ một chút nào.

Không thể trêu vào, cô bắt đầu trốn tránh!

Mục Giai Âm đứng dậy, ý đồ trốn từ bên cạnh bàn, nhưng bị Quyền Thiệu Viêm kéo lại ngồi trên đùi anh.

Thân thể Mục Giai Âm hơi cứng ngắt, cũng không cử động nữa.

Quyền Thiệu Viêm vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng, động tác cũng không tự giác dịu dàng vài phần, “Mau ăn đi, nếu không ăn sẽ nguội.”

Thấy Mục Giai Âm bất động, Quyền Thiệu Viêm cầm lấy đũa từng ngụm từng ngụm đút Mục Giai Âm.

Mặc dù Mục Giai Âm vẫn không chịu ngẩng đầu, nhưng rốt cuộc cũng chịu ăn, Quyền Thiệu Viêm thở phào nhẹ nhõm.

Xung quanh đều là hơi thở Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm có chút nhung nhớ xúc động muốn rơi lệ. Mục Giai Âm cúi đầu, không muốn Quyền Thiệu Viêm thấy cô khó chịu, tiếp tục chậm rãi ăn từng ngụm từng ngụm.

Rốt cuộc Mục Giai Âm cũng ăn hết một chén cơm, Quyền Thiệu Viêm buông bát. Cũng không muốn Mục Giai Âm rời khỏi ngực anh, mặc dù giờ phút này Mục Giai Âm thoạt nhìn rất giống bị anh ép buộc.

Từ đầu tới cuối Mục Giai Âm cũng không nói một câu, trong lòng Quyền Thiệu Viêm buồn bực đứng lên.

Chính là vì Chân Phó Dương sao?

Có điểm nào anh không sánh bằng Chân Phó Dương sao?

Mà trước ngực bị đẩy ra, trong nháy mắt làm cho mặt Quyền Thiệu Viêm như hàn băng.

Quyền Thiệu Viêm chỉ hơi thả lỏng cánh tay một chút, Mục Giai Âm như một con thỏ chạy trốn ra ngoài.

Quyền Thiệu Viêm híp mắt nhìn hướng Mục Giai Âm chạy như bay, để đũa xuống, cuối cùng có chút lo lắng tiêu sái đi tới.

Mục Giai Âm đang ôm bụng, khó chịu nôn khan bên cạnh bồn rửa mặt.

Mới vừa rồi thật sự là ăn quá nhiều, bây giờ rất khó chịu.

“Làm sao vậy?” Quyền Thiệu Viêm biến sắc.

Bác sĩ từng nói thân thể Mục Giai Âm đã hoàn toàn bình phục, nhưng bây giờ bộ dạng Mục Giai Âm sao lại đau đớn như vậy?

“Tôi nói là ăn no rồi, anh còn ép tôi ăn.” Trong lòng Mục Giai Âm vốn đã khó chịu, hiện tại lại thêm vẻ mặt như ăn mướp đắng, nước mắt không còn tự chủ chảy xuống.

Sắc mặt Quyền Thiệu Viêm khó hiểu, anh cho rằng Mục Giai Âm là cố ý đối nghịch với anh nữa.

Quyền Thiệu Viêm không nói nữa, chỉ đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng Mục Giai Âm nói, “Lần sau sẽ không ép em nữa.”

Trong thanh âm kia còn mang theo một chút bất đắc dĩ và cưng chìu sủng nịnh, giống như trước đây.

Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm đều ngẩn người.

Quyền Thiệu Viêm rút tay lại.

Mục Giai Âm biết nhất định Quyền Thiệu Viêm vẫn còn khó chịu chuyện Chân Phó Dương.

Nhưng Quyền Thiệu Viêm vẫn không tin cô thì nói như thế nào đây? Cô cũng đã giải thích rất nhiều lần rồi, cô không có bất kì quan hệ gì với Chân Phó Dương hết. Cô tin nhất định Hướng Tình cũng đã giải thích với Quyền Thiệu Viêm. Nhưng Quyền Thiệu Viêm lại cô chấp cho rằng cô thích Chân Phó Dương.

Quyền Thiệu Viêm lẳng lặng đứng bên cạnh, chờ Mục Giai Âm dễ chịu một chút, anh mới đưa ly nước âm trong tay cho cô, “Hiện tại thân thể em không tốt, thì ở nhà đợi, phiên tòa buổi chiều, em không cần đi.”

“Tôi muốn đi.” Mục Giai Âm đặt cốc trong tay lên trên bàn, không hề nhượng bộ chút nào nhìn Quyền Thiệu Viêm, “Tôi muốn tận mắt nhìn thấy người hại con chúng ta phải trả giá lớn.”

“Anh sẽ ghi hình nội dung phiên tòa lại cho em.” Quyền Thiệu Viêm thành thật nói, “Bây giờ quan trọng nhất là dưỡng thân thể cho tốt, chuyện khác đều giao cho anh.”

“Ngày mai ông nội Mục muốn em về nhà họ Mục một chuyến, đoán chừng chắc là vì chuyện Mục Giai Nhan.” Quyền Thiệu Viêm nói, “Anh nói chuyện của Mục Giai Nhan cho ông nội biết, đối phó Mục Giai Nhan em cũng giao cho anh. Không nên suy nghĩ nhiều.”

Mục Giai Âm do dự một lúc, nhìn thấy trên mặt Quyền Thiệu Viêm không còn cố ý bày ra vẻ mặt lạnh như băng, mà tương đối cường thế vẻ mặt không cho phép cự tuyệt. Rốt cuộc Mục Giai Âm mới gật đầu một cái. Xem ghi hình thì xem ghi hình, cô nhịn.

“Anh định xử lý Ngô Oánh Oánh như thế nào?” Mục Giai Âm hỏi.

“Hôm qua cô ta chết rồi, bị rút máu tới chết,” Quyền Thiệu Viêm nói xong, mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn Mục Giai Âm, thử dò xét, “Có phải em cảm thấy anh quá ác?”

Trước khi chết còn để cho đám anh em trong bang đều sảng khoái một phen. Mặc dù Ngô Oánh Oánh dơ bẩn một chút, nhưng mà vẫn có nhiều anh em trong bang đều có hứng thú với vóc dáng của cô ta, Quyền Thiệu Viêm cũng không để ý để Ngô Oánh Oánh phát huy giá trị lớn hơn nữa.

“Không,” Mục Giai Âm lắc đầu, “Bản thân tôi hy vọng anh ác hơn.”

Thật ra chính cô cũng không giống với biểu hiện bên ngoài như thế, không tàn nhẫn, sẽ phải đối mặt với chuyện cá lớn nuốt cá bé. Giống như đứa bé vô tội trong bụng cô bị hại chết, giống như kiếp trước khắp nơi cô đều nhượng bộ.

Như vậy, tốt nhất là tàn nhẫn một chút, làm kẻ khác phải sợ.

Tất cả người nhà họ Ngô đều đáng chết, bởi vì, người chết là đứa con của cô, con của cô và Quyền Thiệu Viêm.

Ngô Oánh Oánh chết nhà họ Ngô chỉ mới bắt đầu bị hủy diệt, đây chỉ là phần mở màn cô báo thù mà thôi.

Quyền Thiệu Viêm hơi kinh ngạc nhìn Mục Giai Âm.

Anh vốn tưởng rằng Mục Giai Âm sẽ không chịu nổi loại máu tanh này. Nhưng mà, anh cảm thấy nên để Mục Giai Âm biết một chút bản tính của anh, dù sao mặc kệ Mục Giai Âm yêu hay không yêu anh, anh vốn đã định trói Mục Giai Âm bên cạnh anh cả đời.

Quyền Thiệu Viêm cảm thấy ngồi một chỗ trên sô pha nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Mục Giai Âm đột nhiên làm cho tim anh đập nhanh hơn rất nhiều.

Anh vẫn biết anh và Mục Giai Âm rất xứng đôi vừa lứa, anh không thể để hai người tiếp tục chiến tranh lạnh nữa.

“Giai Âm,” Quyền Thiệu Viêm đi đến bên cạnh Mục Giai Âm, đột nhiên kéo Mục Giai Âm ngồi cuối bàn ôm vào trong ngực. Nhẹ nhàng mà hôn môi Mục Giai Âm. Chỉ nhàn nhạt hôn, Quyền Thiệu Viêm ngẩng đầu lên rất nhanh.

Quyền Thiệu Viêm trầm mặc vuốt tóc Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm cũng không nói chuyện, trong lòng đang suy nghĩ bây giờ Quyền Thiệu Viêm muốn diễn tuồng gì.

Không phải vừa rồi còn hăng say chiến tranh lạnh với cô sao, lúc nói chuyện giọng điệu đều lạnh như băng giống như là muốn cô chết cóng vì lạnh, thế nhưng hôn lướt qua rồi ngừng lại, Quyền Thiệu Viêm lại muốn biểu đạt ý gì.

“Giai Âm,” Quyền Thiệu Viêm lại gọi tên Mục Giai Âm một tiếng rồi mới nói, “Em chỉ có thể là của một mình anh.”

“Đời này mặc kệ em có nguyện ý hay không, em cũng không thể rời khỏi anh.” Quyền Thiệu Viêm nói xong, rốt cuộc mới buông xuống tâm sự trong lòng.

Vừa mới trong nháy mắt, rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm đã nghĩ thông suốt, anh và Mục Giai Âm chiến tranh lạnh cũng là vì muốn trói Mục Giai Âm ở bên cạnh anh. Dù sao đều là trói bên cạnh anh, không bằng trước hết thông báo Mục Giai Âm một tiếng. Tối thiểu tâm tư của anh Mục Giai Âm cũng đã biết, người rối rắm không phải là anh.

Điều này có thể xem như lấy quyền ép người không? Mục Giai Âm giương mắt nhìn Quyền Thiệu Viêm một chút, tìm chỗ chết hỏi, “Nếu tôi thích Chân Phó Dương?”

Mặt mày Quyền Thiệu Viêm nhíu lại, ngay tức khắc sát khí bức người, “Anh ta sống không qua ngày hôm nay.”

“Anh động tới anh ấy, tôi sẽ chôn cùng với anh ấy.” Mục Giai Âm nói lời thề son sắt.

Tay Quyền Thiệu Viêm trên eo Mục Giai Âm siết chặt lại.

Tả Trí Viễn không đáng uy hiếp, nhưng mà lại nhảy ra một tên Chân Phó Dương. “Vậy cùng chết.”

Ánh mắt Mục Giai Âm khép hờ, không muốn để Quyền Thiệu Viêm thấy kinh ngạc trong mắt cô. Khi nào thì, Quyền Thiệu Viêm đã thâm tình như vậy? Thật thật giả giả, Mục Giai Âm có chút hư ảo.

Trong khi buổi sáng, Mục Giai Âm còn chuẩn bị chiến tranh lạnh dài hạn với Quyền Thiệu Viêm.

Nhưng bây giờ đột nhiên Quyền Thiệu Viêm thẳng thắn, lại làm cho Mục Giai Âm có chút khó xử. Thật ra, cho tới bây giờ ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm cô cũng không có giấu sự đa nghi, bất luận là chuyện gì, cô đều nói rõ ràng với Quyền Thiệu Viêm. Cô không thích hiểu lầm.

Chẳng qua, lần này Quyền Thiệu Viêm luôn hiểu lầm chuyện giữa cô và Chân Phó Dương thật sự là chọc giận cô.

“Quyền Thiệu Viêm, tối hôm qua Đổng Lê Triệu nói cho tôi biết, anh và tôi chiến tranh lạnh là vì anh sợ tôi nói ly hôn.” Mục Giai Âm nói chi tiết.

Đột nhiên trong đầu Mục Giai Âm nhớ lại rất lâu trước đây, lúc vừa mới kết hôn, cô vẫn luôn lo lắng Quyền Thiệu Viêm có thể để ý chuyện giữa cô và Tả Trí Viễn, bởi vì chuyện này, Quyền Thiệu Viêm và cô sẽ ly hôn.

Nay, đổi lại là Quyền Thiệu Viêm lo lắng.

Có phải là, hai người bọn họ cho dù thẳng thắn với nhau như thế nào, nhưng từ đầu đến cuối đều không tin tưởng đối phương?

Mục Giai Âm có vài phần hơi tự giễu nói, “Quyền Thiệu Viêm, em nói rồi em và Chân Phó Dương chỉ là bạn bè bình thường, tại sao anh lại không tin em chứ?”

Bây giờ rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm cũng biết ba chữ đồng đội heo kia viết như thế nào rồi.

Thật đúng là Quyền Thiệu Viêm không nghĩ tới, bán đứng anh sẽ là Đổng Lê Triệu luôn tỏ ra vô cùng thông minh.

Khó trách hôm nay biểu hiện của Mục Giai Âm vô cùng kỳ quái.

Đột nhiên Quyền Thiệu Viêm thấy ánh mắt Mục Giai Âm thì có vài phần kinh hãi, ánh mắt Mục Giai Âm thật sự là có chút quá mức bi thương. Trong lúc nhất thời, Quyền Thiệu Viêm cũng bắt đầu nghi ngờ có phải là gần đây có chút quá mức buồn lo vô cớ.

“Quyền Thiệu Viêm, thật sự không phải ngoài miệng em nói em yêu anh là thật sự yêu,” Mục Giai Âm nói, “Lúc em còn ở Mỹ, em và các bạn học trong lớp chào hỏi với nhau đều nói love you, em có thể nói một cách nhẹ nhàng, nhưng đây không phải là yêu.”

“Chỉ là đối với anh em nói không nên lời, Quyền Thiệu Viêm,” Mục Giai Âm không dám nhìn mặt Quyền Thiệu Viêm, chỉ vùi đầu trong ngực Quyền Thiệu Viêm nói, “Quyền Thiệu Viêm, bởi vì, em nghĩ, có lẽ em, thật sự không thể rời xa anh.”

“Em yêu anh, Quyền Thiệu Viêm.” Đột nhiên Mục Giai Âm phát hiện thật ra ba chữ kia cũng không phải rất khó nói ra khỏi miệng.

Trong nháy mắt nói ra đó, Mục Giai Âm cũng có chút không yên. Hình như nhịp tim Quyền Thiệu Viêm một chút biến hóa cũng không có, “Quyền Thiệu Viêm, anh thì sao? Anh yêu em, hay là vì đứa nhỏ mới qua đời nên mới yêu em? Chúng ta thành thật với nhau đi, cho dù câu trả lời của anh là gì, em cũng không trách anh.”

Một câu cuối cùng là nói trái với lương tâm, Mục Giai Âm thầm nghĩ nếu Quyền Thiệu Viêm dám nói chỉ yêu đứa nhỏ, như vậy cô sẽ đóng gói về nhà ngay lập tức. Quân hôn khó có thể bỏ, nhưng cô đã có cách rồi!

Trả lời Mục Giai Âm là nụ hôn vừa bá đạo vừa cắn mút bừa bãi của Quyền Thiệu Viêm.

Mục Giai Âm bất ngờ không kịp chuẩn bị, tay để trên lồng ngực Quyền Thiệu Viêm, nơi tay chạm vào cũng là nơi tim Quyền Thiệu Viêm đập kịch liệt.

Từng nhịp từng nhịp, giống như là đánh trống. Mục Giai Âm nhịn không được muốn rút ta lại, nhưng lại đưa tay đặt trên ngực Quyền Thiệu Viêm, bây giờ trái tim này, vào thời khắc này, vì cô mà đập.

Mục Giai Âm bị Quyền Thiệu Viêm công thành đoạt đất rất nhanh đã nộp vũ khí đầu hàng.

Vậy đại khái đã nhiều ngày trôi qua như vậy, Mục Giai Âm có một ngày vui vẻ nhất.

Mục Giai Âm nhẹ nhàng đưa tay vòng qua lưng Quyền Thiệu Viêm, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, mặc cho Quyền Thiệu Viêm dẫn cô đến nơi đẹp nhất của thiên đường.

“Giai Âm,” giọng Quyền Thiệu Viêm khàn khàn, “Không phải anh không tin em, là anh sợ, anh sợ anh không xứng với em.”

Mục Giai Âm mở to hai mắt, Quyền Thiệu Viêm đang đùa giỡn với cô sao?

Cái gì gọi là xứng với không xứng?

Quyền Thiệu Viêm tùy tiện kéo một người đi trên đường tới hỏi, mười phần * những người đó đều sẽ nói, là cô không xứng với Quyền Thiệu Viêm!

“Anh không hiểu em bằng Chân Phó Dương, không lấy lòng phụ nữ như Đổng Lê Triệu, không……” Đã nhiều năm như vậy, cho dù là Quyền Thiệu Viêm đối mặt với kẻ địch vô cùng hung ác, hay là lúc đối mặt với lực lượng địch ta chênh lệch rất lớn, anh chưa từng mất lý trí, chưa bao giừ mất tự tin.

Nhưng trong trận chiến tình yêu này, lúc nào Quyền Thiệu Viêm cũng nghi ngờ bản thân.

Cho nên, thấy Mục Giai Âm đẩy Chân Phó Dương ra một khắc đó anh rất tức giận, lúc nhìn thấy Mục Giai Âm nói lời yêu với Đổng Lê Triệu, anh phóng túng bản thân uống hơn phân nửa quầy rượu, phải say một lần.

Mục Giai Âm lấp kín miệng Quyền Thiệu Viêm. Nhẹ nhàng cắn ngoài miệng Quyền Thiệu Viêm một cái, Mục Giai Âm mới nói, “Tại sao em không biết có lúc anh lại ngốc đến như vậy? Em cứ tưởng rằng, anh vì đứa bé không còn nên mới giận em, cho nên mới không chịu đến bệnh viện thăm em, ngay cả một câu quan tâm cũng không có.”

“Không phải, anh không giận em.” Muốn giận cũng là giận sự bất lực của anh.

Những ngày này, anh vẫn luôn nghe người khác kể Mục Giai Âm đang làm gì, vẫn luôn nghĩ đến Mục Giai Âm. Nhưng anh không dám xuất hiện trước mặt cô, anh sợ cô phát hiện Chân Phó Dương tốt hơn anh, mở miệng là nói muốn ly hôn với anh.

“Quyền Thiệu Viêm, em đẩy Chân Phó Dương ra là theo bản năng,” đó là thân thể phản ứng theo bản năng, Mục Giai Âm ôm chặt eo Quyền Thiệu Viêm, do dự trong chốc lát mới nói, “Nếu như, cho em thêm ba giây để suy nghĩ. Em nghĩ, có lẽ em sẽ không đẩy Chân Phó Dương ra. Bởi vì, so với Chân Phó Dương, em càng để ý đứa bé trong bụng của chúng ta hơn, càng để ý……. Chồng của em hơn.”

Mục Giai Âm có chút lưỡng lự nhìn Quyền Thiệu Viêm nói, “Anh có cảm thấy em rất ích kỷ? Dù sao Chân Phó Dương cũng từng đối tốt với em như vậy, nhưng lúc quan trọng, em lại chỉ lo lắng chuyện tình cảm của chúng ta……”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT