Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 78-1: Tiệc sinh nhật, hắt rượu

Edit: Thanh Xuân 430

“Cậu nói lung tung gì đó?” Hàn Tử Nghị như bị giẫm lên nỗi đau, mặt đỏ tới mang tai phản bác.

Đổng Lê Triệu cười nhạo nói, “Hàn Tử Nghị cậu khá lắm, ngay cả anh em mà cũng lừa gạt. Đáng tiếc, chứng cứ rành rành vững như thái sơn, cậu đừng giả vờ không biết.”

“Có ý gì?” Hàn Tử Nghị cảm thấy có loại dự cảm chẳng lành.

Đổng Lê Triệu chậc chậc hai tiếng nói, “Chị dâu cũng đã cập nhật trên web rồi, Hàn Tử Nghị cậu trước mặt mọi người ôm Hướng Tình nhà ta ngã nhào xuống dất, vừa hôn vừa sờ, thú tính, anh đây cũng không nhìn nổi. Người anh em, cho dù tôi nhịn không được nữa cũng phải chọn một địa điểm tốt, a, tôi còn thấy ba mẹ cậu và ba mẹ Hướng Tình bình luận…”

“Đổng Lê Triệu, nếu là anh em thì cậu thu lại gương mặt cười trên nỗi đau của người khác cho tôi.” Hàn Tử Nghị trừng mắt nhìn Mục Giai Âm, hèn chi dễ dàng đồng ý để anh xóa hết ảnh trong điện thoại như vậy, thì ra Mục Giai Âm đã sớm giữ lại một bản.

“Thu lại không được,” Giọng Đổng Lê Triệu xấu xa nói, “Quên đi, cậu coi như hôm nay không có người anh em như tôi vậy, ngày mai hai ta tiếp tục lại tình anh em.”

Sớm biết bán đứng Hàn Tử Nghị lại có Chuyện vui như vậy, chắc chắn anh sẽ liên thủ với Mục Giai Âm đầu tiên.

Lần đầu tiên Hàn Tử Nghị tường tận hiểu được lời nói của mẹ mình, loại bạn ăn chơi như Đổng Lê Triệu này không đáng tin cậy là ý gì.

“Anh đây lười phải so đo với cậu.” Hàn Tử Nghị nói xong thì hung hăng cúp điện thoại.

Một giây cúp điện thoại kia, dường như Hàn Tử Nghị nghe giọng Đổng Lê Triệu kia đang nhỏ giọng phách lối trong điện thoại truyền ra từ sau lưng.

“Mục Giai Âm, cô đâm một dao sau lưng tôi có phải không?” Hàn Tử Nghị nhìn Mục Giai Âm đang đứng bên cạnh sống chết mặc bay, không khỏi nổi giận đùng đùng nói.

Thật sự cơn thịnh nổ của Hàn Tử Nghị không nhỏ, Mục Giai Âm nhẹ nhàng lui về sau từng bước, đỡ đầu của mình nói, “Trời ơi đau đầu quá, vừa rồi xảy ra chuyện gì sao?”

Khóe mắt Hàn Tử Nghị giật giật, “Mục Giai Âm, cô đừng có giả vờ, làm ơn lấy ra chút kỹ xảo. Diễn mà vui vẻ như vậy, là đang khảo nghiệm chỉ số thông minh của tôi sao?”

Không…… Đây là khiêu khích, chẳng qua do Hàn Tử Nghị quá ngốc, không nhìn ra mà thôi.

Hướng Tình như vừa đi vào cõi thần tiên trở lại, thì thấy bộ dạng yếu ớt của Mục Giai Âm đang đứng sao lưng cô, mà Hàn Tử Nghị trước mặt cô mắt hung dữ nhìn về phía Mục Giai Âm mũi phì phò trợn mắt.

Lúc này Hướng Tình như một gà mẹ bảo vệ con mình bảo vệ Mục Giai Âm ở sau lưng cô, “Hàn Tử Nghị anh không được bắt nạt Giai Âm, tôi sẽ nói với Quyền thiếu đó.”

“Tôi dám bắt nạt bà cô này sao?” Trên trán Hàn Tử Nghị xuất hiện ba vạch hắc tuyến.

Đúng là tay Mục Giai Âm rất yếu ớt đỡ lấy đầu, nhưng Hướng Tình không cảm thấy nụ cười trên mặt Mục Giai Âm có chút quá rực rỡ sao?

“Hành động của anh lúc này không phải bắt nạt thì là gì chứ?” Hướng Tình nhìn Mục Giai Âm một chút, lại nhìn người gây sự là Hàn Tử Nghị một chút, hoàn toàn khẳng định rằng Hàn Tử Nghị đang bắt nạt người ta.

“Hướng Tình, môi của cậu có đau không?” Mục Giai Âm vừa thấy Hàn Tử Nghị có khuynh hướng tức giận, vội vàng hỏi.

Hướng Tình sờ sờ môi, mặt đỏ lên, liếc nhìn Hàn Tử Nghị trước mặt, nhanh chóng chạy đến sau lưng Mục Giai Âm.

“Không sao, không có gì.” Hướng Tình mơ hồ nói.

Nghe Mục Giai Âm nhắc tới mới nhớ, tầm mắt Hàn Tử Nghị rơi vào trên môi Hướng Tình.

Đừng nói, quả thật môi Hướng Tình bị sưng lên.

Vừa đỏ vừa sưng, giống như chờ người tới hái anh đào. Hàn Tử Nghị nuốt nước miếng một cái, sau đó anh ý thức được hình như trường hợp này không đúng lắm. Hàn Tử Nghị thấy ánh mắt Hướng Tình có chút rã rời, thì biết nhất định là vừa rồi Hướng Tình không tập trung, mới có chút thả lỏng, đột nhiên Hàn Tử Nghị thấy ánh mắt trêu tức của Mục Giai Âm.

Chắc là gần đây anh cô đơn quá lâu, nếu không làm sao sẽ đối với cô nàng Hướng Tình này…… Được rồi, quả thật mùi vị của cô nàng Hướng Tình này cũng không tệ, Chờ một chút, bây giờ không phải là lúc nghic tới vấn đề này.

“Hàn Tử Nghị, không phải chúng ta nên nói một chút về chuyện mới xảy ra vừa rồi anh định chịu trách nhiệm thế nào?” Mục Giai Âm chống cằm, thích thú nói.

“Đột nhiên đầu có chút choáng váng,” Hàn Tử Nghị ôm đầu, vừa đi tới thang máy, vừa nói, “Tôi tới bệnh viện trước.”

Mục Giai Âm khinh bỉ hừ một tiếng.

Sớm muộn gì Hàn Tử Nghị cũng sẽ khóc lóc cầu xin muốn chịu trách nhiệm với Hướng Tình.

Chờ Hàn Tử Nghị đi, Hướng Tình mới thanh tĩnh lại.

“Giai Âm, cậu véo mình một cái, thật sự tớ nghi ngờ tất cả vừa rồi đều là giả.” Gương mặt nhỏ nhắn của Hướng Tình đỏ bừng, kéo kéo tay Mục Giai Âm, đôi mắt mở to sáng lên nháy mắt lại nháy mắt, bên trong đều là niềm hạnh phúc.

Tay Mục Giai Âm điểm thật mạnh lên trán Hướng Tình một cái, hận không rèn sắt thành thép nói, “Tiến bộ!”

Rất đau, chợt Hướng Tình vỗ bắp đùi, nói như vậy tất cả mọi chuyện xảy ra vừa tồi đều là thật.

Mặc dù vừa rồi cô không cản thận đụng vào, nhưng mà sau đó lại là Hàn Tử Nghị chủ động.

Thật sự bây giờ cô có chút tin tưởng lời nói của Mục Giai Âm, Hàn Tử Nghị có cảm tình với cô.

Mục Giai Âm sợ Hướng Tình lại làm ra cái hành động khác người nào đó, vội vàng kéo Hướng Tình tới một công viên nhỏ bên cạnh quán cà phê. Vừa vào công viên nhỏ, Hướng Tình mới lộ nguyên hình, múa tay múa chân, chỉ thiếu chút nữa thì nhìn bầu tời rống to hai tiếng.

Mục Giai Âm đứng cách xa Hướng Tình, cô rất muốn cùng điên với Hướng Tình, nhưng cô thật sự rất sợ Hướng Tình quá hưng phấn, vọt tới bên cạnh cô, đụng cô ngã vào trong hồ nhân tạo mất.

“Giai Âm,” Hướng Tình cao hứng một hồi, mới buồn bực tiêu sái đến bên cạnh Mục Giai Âm nói, “Tại sao cậu lại để Hàn Tử Nghị xóa hình chứ? Tớ vẫn chưa xem đấy?”

Mục Giai Âm nhìn Hướng Tình, cô nhớ lúc Hàn Tử Nghị nói muốn xóa ảnh, nhưng mà cô gái nào đó lên tiếng hùa theo muốn cô xóa mà. Bây giờ sao lại trở mặt đây?

“Tớ có thể để Hàn Tử Nghị xóa dễ dàng như vậy sao?” Mục Giai Âm nói, “Cậu tự xem điện thoại di động một chút đi, vừa rồi di động của cậu chuông kêu liên tục.”

“Điện thoại di động?” Hướng Tình có chút nghi ngờ lấy điện thoại di động ra, mới nhìn đến từng cái tin nhắn, cùng một đống điện tín. Trong đó còn có ba mẹ mình.

Mà trên web còn nhiều âm báo tin nhắn hơn.

Hướng Tình đăng nhập Microblogging sau đó mới nhìn thấy toàn bộ ảnh cô và Hàn Tử Nghị hôn môi đều bị Mục Giai Âm po lên mạng.

“Giai Âm?” Giọng Hướng Tình run rẩy hỏi Mục Giai Âm nói, “Tại sao cậu lại lấy hình chúng tớ po hết lên mạng? Bị người khác nhìn thấy ngượng chết mất?”

“Cậu yên tâm đi, tớ làm như vậy nhất định là có nguyên nhân của tớ.” Mục Giai Âm thân thiết nói, “Cậu không thấy ba mẹ Hàn Tử Nghị đối với cậu rất hài lòng sao?”

Đương nhiên là ba mẹ Hàn Tử Nghị hài lòng Hướng Tình, những bạn gái trước kia của Hàn Tử Nghị chỉ vì tiền mới kết giao với anh, dường như Hướng Tình là sự lựa chọn hoàn mỹ nhất.

Tướng mạo đẹp, gia thế tốt, tính tình thoải mái hào phóng, mặc dù có chút thẳng tính, nhưng mà có cha mẹ nào hy vọng con trai mình cưới một người phụ nữ tâm đia gian xảo vào cửa chứ? Ngộ nhỡ sau này hãm hại con trai mình thì làm sao?

“Cửa ải của ba mẹ Hàn Tử Nghị, cậu không cần suy nghĩ nhiều, sau này gặp họ thì biểu hiện cho tốt, nhất định họ sẽ tán thành cậu,” Mục Giai Âm nói, “Hơn nữa, hàng ngày có ba mẹ Hàn Tử Nghị ở bên tai anh ta nhắc tới cậu, nhất định Hàn Tử Nghị sẽ từ từ thay đổi cái nhìn với cậu.”

Hướng Tình nghe xong, cảm thấy Mục Giai Âm nói rất có lý.

Hướng Tình xem đi xem lại bình luận của ba mẹ Hàn Tử Nghị trên Microblogging, sau một lúc hưng phấn, Hướng Tình mới ngẩng đầu lên, trịnh trọng vỗ vai Mục Giai Âm nói, “Giai Âm, chung thân đại sự của tớ sẽ giao cho cậu, cậu nhất định phải cố gắng lên.”

Nói xong, Hướng Tình cầm di động của mình rời đi một mình.

Mục Giai Âm nghẹn họng không nói gì, đây là Hướng Tình dự định vung tay làm chủ? Rốt cuộc đây là chuyện của người nào chứ?

Đi ra khỏi quán cà phê Hàn Tử Nghị chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn, vì vậy trực tiếp tới tiệm bowling, đánh bowling tới chiều.

Lúc đầu, Hàn Tử Nghị không định đi dự tiệc sinh nhật của Hạ Lăng Tuyết.

Nhưng mà, Hạ Lăng Tuyết gọi điện liên tục, cộng thêm dụ dỗ uy hiếp, Hàn Tử Nghị đành phải mang theo gương mặt đau khổ đi.

Hy vọng hai người Mục Giai Âm và Hướng Tình sẽ không tới đó. Lần đầu tiên Hàn Tử Nghị chắp hai tay thành chữ thập cầu nguyện, trong lòng bái lạy từng vị thần linh.

Bữa tiệc sinh nhật Hạ Lăng Tuyết chủ yếu là tiệc nướng, lúc Hàn Tử Nghị tới, mọi người đang vừa ăn vừa chơi trò chơi.

Thấy Hàn Tử Nghị tới, Hướng Tình còn chưa lên tiếng, ngược lại Mạnh Đan Lệ ngồi cách xa Hướng Tình nhìn về phía Hàn Tử Nghị vẫy vẫy tay nói, “Anh Tử Nghị, ngồi bên này đi.”

Sắc mặt Hướng Tình có chút không vui, Mục Giai Âm đè tay Hướng Tình, ý bảo Hướng Tình không cần nói.

Người xung quanh cũng có chút ngạc nhiên, có người trên mặt nở nụ cười giễu cợt, cũng có người nhìn Mạnh Đan Lệ thêm mấy phần khinh bỉ.

Theo bản năng Hàn Tử Nghị liếc nhìn Hướng Tình, thấy Hướng Tình không có phản ứng gì quá lớn, vẫn ngồi ăn thịt nướng trước mặt mình, đột nhiên Hàn Tử Nghị cảm thấy có mấy phần phiền não.

Bây giờ Hướng tình có thái độ thờ ơ, cũng cảm thấy nụ hôn buổi sáng không quan trọng sao?

Đây là anh muốn, Hàn Tử Nghị suy nghĩ, vẻ mặt uất ức ngồi bên cạnh Mạnh Đan Lệ.

Trên gương mặt xinh đẹp của Mạnh Đan Lệ lộ ra một nụ cười châm biếm, nhìn thẳng về phía Hướng Tình, không che giấu chút nào.

Mục Giai Âm vẫn đè Hướng Tình, không để cho Hướng Tình có hành động gì. Hướng Tình không thể làm gì khác đành phải hóa bi phẫn thành ăn uống, tưởng tượng bàn thịt nướng trước mặt cô thành cơ thể Mạnh Đan Lệ, đứng lên cắt thành tám khúc không chút lưu tình.

Mạnh Đan Lệ khoe khoang khiến Hàn Tử Nghị có chút không vui. Nhìn lại bộ dạng có chút tủi thân kia của Hướng Tình, đột nhiên Hàn Tử Nghị cảm thấy Mạnh Đan Lệ trước kia quyến rũ xinh đẹp cũng có vài phần xấu xí.

Hàn Tử Nghị mặt không biến sắc tránh được sự đụng chạm của Mạnh Đan Lệ.

Môi Mục Giai Âm chậm rãi cong lên, thật ra thì đoán một người đàn ông có ý với một người phụ nữ hay không có lúc sẽ rất đơn giản. Phải xem người đàn ông đó có nguyện ý thân thiện với người phụ nữ đó không, có nguyện ý thân mật với người phụ nữ đó không. Mà Hàn Tử Nghị lại xa lánh Mạnh Đan Lệ, đã nói rõ Mạnh Đan Lệ trong lòng Hàn Tử Nghị không có bất kỳ vị trí nào.

Dĩ nhiên, những kết luận này chỉ dành cho người đàn ông không để tâm. Mà Hàn Tử Nghị thuộc loại đàn ông này.

Hướng Tình không để ý Hàn Tử Nghị tránh né, mà chỉ thấy Mạnh Đan Lệ thân thiết kéo tay Hàn Tử Nghị.

Hàn Tử Nghị thấy Hướng Tình vẫn không nói chuyện với anh, ngược lại nói chuyện với Mục Giai Âm, thì có chút bực mình.

Mạnh Đan Lệ thấy ánh mắt Hàn Tử Nghị vẫn dán lên người Hướng Tình, thì có chút bất mãn kéo tay Hàn Tử Nghị nói, “Anh Tử Nghị, anh đút em ăn đi.”

Không có tay sao? Hàn Tử Nghị liếc mắt nhìn Mạnh Đan Lệ, lại nhìn Hướng Tình một chút, hạ quyết tâm nói, “Được.”

Hướng Tình hung hăng cầm nĩa cắm vào miếng thịt trước mặt.

Hàn Tử Nghị tới, mọi người xào bài lần nữa, chơi trò chơi, thật đáng tiếc, cửa này thua, mà Hàn Tử Nghị chính là người thắng.

Mục Giai Âm nhìn mắt đào hoa của Hàn Tử Nghị nhếch lên, chợt cảm giác nếu cô chọn đại mạo hiểm nhất định sẽ bị Hàn Tử Nghị chỉnh không còn mặt mũi.

“Lời thật lòng.” Vẻ mặt Mục Giai Âm xem nhẹ cái chết nói.

Bộ dạng Hàn Tử Nghị như biết cô sẽ chọn như vậy nói, “Người cô thích nhất là ai?”

Lời vừa nói ra, Hàn Tử Nghị đã cảm thấy rất không thích hợp.

…Chỉ đơn giản như vậy? Mục Giai Âm nhanh chóng trả lời, “Quyền Thiệu Viêm.”

“Tôi hỏi nhầm rồi,” Hàn Tử Nghị lớn tiếng nói, “Không tính, làm lại, tôi muốn hỏi cô trước Quyền Thiệu Viêm người cô thích là ai?”

“Cho nên, anh muốn đổi ý sao?” Mục Giai Âm lạnh lùng nhìn Hàn Tử Nghị.

Người xung quanh cũng ồn ào theo.

Hàn Tử Nghị biết không thể cứu vãn, lập tức nghiêm mặt nhìn Mục Giai Âm nói, “Lần sau đừng rơi vào tay tôi.”

“Rơi vào tay cậu thì sao?” Giọng nói rất lạnh, rất cường thế.

Đừng hiểu lầm, đây là Quyền Thiệu Viêm nói.

Mục Giai Âm nhìn Quyền Thiệu Viêm khoan thai tới trễ, lại ngạc nhiên nhìn Hạ Lăng Tuyết một chút, Hạ Lăng Tuyết giảo hoạt trừng mắt nhìn về phía Mục Giai Âm.

“Lão đại, tôi sai rồi.” Lão đại là người ghét nhất phải tham gia các bữa tiệc! Tại sao hôm nay lại đến chứ? Trái tim Hàn Tử Nghị có một vạn con ngựa gào thét chạy qua.

Ngay cả nhìn Quyền Thiệu Viêm cũng không thèm nhìn Quyền Thiệu Viêm, đã kéo Mục Giai Âm tới khu nghỉ ngơi bên cạnh.

Mục Giai Âm vừa đi, Hướng Tình cũng không ngồi xuống nữa, một mình đi tới chỗ khác.

Trong lòng Đổng Lê Triệu ngứa ngáy, anh rất tò mò trước kia Hàn Tử Nghị và Hướng Tình đã xảy ra chuyện gì. Đáng tiếc hôm nay Hàn Tử Nghị quyết tâm không để ý đến anh, anh lại không có cơ hội nói chuyện với Mục Giai Âm và Hướng Tình.

Lúc này thấy Hướng Tình bị bỏ rơi, ngay cả bạn gái bên cạnh Đổng Lê Triệu cũng không thèm quản, trực tiếp đi tới bên cạnh Hướng Tình.

Hàn Tử Nghị ghét bỏ nhìn bộ dạng gấp gáp của Đổng Lê Triệu, trong đầu lại hơi căng thẳng, chẳng lẽ Đổng Lê Triệu thật sự tranh giành Hướng Tình với anh?

Hàn Tử Nghị đã quên một chuyện, lúc nào thì Hướng Tình là của anh rồi hả?

Quyền Thiệu Viêm kéo Mục Giai Âm tới nơi vắng người.

Mục Giai Âm nghĩ tới lời nói không chút nghĩ ngợi của mình vừa rồi, cuối cùng cảm thấy mặt đỏ bừng, nhìn Quyền Thiệu Viêm, cô nói, “Sao anh lại đến đây?”

Biết Quyền Thiệu Viêm không thích những thứ này, nên cô cũng không gọi Quyền Thiệu Viêm tới đây.

“Tới thăm em.” Quyền Thiệu Viêm thản nhiên trả lời, ôm Mục Giai Âm ngồi trên đùi anh nói, “Giai Âm, hãy nói một chút, người em thích nhất là ai?”

Tại sao Quyền Thiệu Viêm lại tới đúng lúc như thế?

Gương mặt Mục Giai Âm đỏ ửng, nhất định không chịu nói.

Quyền Thiệu Viêm ít khi tham dự tiệc tùng, nhưng từ trước đến nay luôn là tiêu điểm.

Thấy Quyền Thiệu Viêm, tầm mắt của mọi người rời đi một cách tự nhiên.

Mặc dù hai người ngồi rất xa, nhưng vì diện tích sơn trang này khá lớn, lại vắng vẻ. Vì vậy, những ai có thị lực tốt đều thấy được bộ dạng thân mật của Quyền Thiệu Viêm và Mục Giai Âm.

Hàn Tử Nghị có chút khó hiểu, không phải lần đầu tiên anh thấy Quyền Thiệu Viêm và Mục Giai Âm thân mật như thế. Chẳng qua anh đang nghi ngờ, tại sao Quyền Thiệu Viêm lại thay đổi nhiều như vậy?

Trước kia Hàn Tử Nghị luôn cho rằng, cho dù Quyền Thiệu Viêm kết hôn, thì anh vẫn giữ gương mặt băng sơn, sẽ không có biểu cảm giả dối nào đối với vợ.

Nhìn không bao lâu, tầm mắt Hàn Tử Nghị đã chuyển sang lên người Hướng Tình.

Hướng Tình có chút hâm mộ nhìn Mục Giai Âm, ban đầu lúc nghe nói Mục Giai Âm sẽ gả cho Quyền Thiệu Viêm, cô còn lo lắng rất lâu, nhưng mà bây giờ lòng cô lại có thể hoàn toàn buông xuống.

“Hướng Tình,” Đôi mắt bát quái của Đổng Lê Triệu nhìn Hướng Tình nói, “Thật sự cô ở cùng một chỗ với Hàn Tử Nghị?”

Biểu hiện mơ hồ hôm nay của Hàn Tử Nghị, mặc dù ôm Mạnh Đan Lệ kia, nhưng tầm mắt vẫn luôn ở trên người Hướng Tình. Trái tim Đổng Lê Triệu có trăm móng vuốt gãi ngứa, nghĩ mãi không ra.

“Không có.” Hướng Tình có chút buồn bã, bên kia Hàn Tử Nghị đang ôm Mạnh Đan Lệ không biết là đang nói cái gì.

Mà cô lẻ loi ngồi ở chỗ này.

Hướng Tình vữa nghĩ, sắc mặt cũng có chút buồn bã.

Đổng Lê Triệu nhìn về phía bên kia trong nháy mắt tâm tình xuống thấp, không quan tâm tới anh, thì có chút nóng nảy. Anh còn chưa có hỏi xong đâu. Đổng Lê Triệu thân thiết ngồi xuống bên cạnh Hướng Tình, cầm ly sâm banh đưa cho Hướng Tình, khoác một tay lên phía sau lưng ghế Hướng Tình dựa nói, “Trưa hôm nay cô và Hàn Tử Nghị đã xảy ra chuyện gì? Nói cho anh đây nghe một chút.”

Đổng Lê Triệu bảo cô nói thì nói à?

Hướng Tình liếc Đổng Lê Triệu một cái, nhận lấy ly sâm banh trong tay Đổng Lê Triệu, hung hăng uống một hớp.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT