Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 80-2: Đồ Chuyển phát trễ (2)

Edit: kimphuong172839

Nhưng Quyền Thiệu Viêm lại ngưng mọi động tác lại.

Trong giọng nói Quyền Thiệu Viêm rõ ràng mang theo dục vọng tối tăm chưa được thỏa mãn: "Đáng chết."

Hiện tại thân thể Mục Giai Âm căn bản cũng không thích hợp...... Mới vừa rồi anh thiếu chút nữa......

Mục Giai Âm sửng sốt thật lâu mới phục hồi tinh thần lại. Bác sĩ nói tốt nhất là hai tháng sau đó mới có thể làm chuyện phòng the, bởi vì sau khi cô sinh non lại có hiện tượng xuất huyết nghiêm trọng cho nên bác sĩ đề nghị hay là chờ đến ba tháng sau, đợi thân thể của cô tốt hơn chút ít lại nói.

Quyền Thiệu Viêm nằm ở trên người của Mục Giai Âm, làm như có chút tức giận há miệng cắn cổ của Mục Giai Âm: "Chỉ biết đốt lửa."

Mục Giai Âm thản nhiên mỉm cười.

Nơi đó của Quyền Thiệu Viêm còn chỉa vào bụng của cô, thậm chí Quyền Thiệu Viêm bởi vì ẩn nhẫn mà bàn tay nổi cả gân xanh, thời khắc mấu chốt còn có thể nhịn được, không muốn thương tổn cô, Mục Giai Âm cảm thấy đời này gả cho Quyền Thiệu Viêm là chuyện chính xác nhất, có ý nghĩa nhất cô đã làm từ lúc trùng sinh tới nay.

Có lẽ, cô trùng sinh chính là vì để gặp phải đúng người đàn ông này.

"Ông xã." Giọng Mục Giai Âm có chút nhỏ, cũng không khó nghe ra tình ý trong đó: "Em yêu anh."

Quyền Thiệu Viêm ngẩn người.

Mục Giai Âm không phải loại phụ nữ giắt ba chữ ‘em yêu anh’ ngoài miệng.

Từ lúc kết hôn tới nay, Mục Giai Âm cũng chỉ nói qua hai lần ‘em yêu anh’.

Một lần, chính là lúc xuất viện, bọn họ còn đang chiến tranh lạnh.

Còn có một lần, chính là hôm nay. Quyền Thiệu Viêm cảm thấy anh cũng không có làm chuyện gì khiến cho người ta cảm động, cho nên những lời này là lời nói thật lòng của Mục Giai Âm sao?

Khóe miệng Quyền Thiệu Viêm cong lên trên, lật người, để Mục Giai Âm nằm ở trên người của anh, cái trán Quyền Thiệu Viêm chống đỡ cái trán của Mục Giai Âm, giọng nói khàn khàn: "Bà xã, anh cũng yêu em."

Nụ cười trên mặt Mục Giai Âm càng sâu, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Quyền Thiệu Viêm nữa, chỉ nằm ở trên người của Quyền Thiệu Viêm, đầu tựa vào trên bả vai anh, nghe nhịp tim có chút gấp rút của Quyền Thiệu Viêm, không nói thêm gì nữa.

Quyền Thiệu Viêm nhẫn nhịn, nhưng nhìn bộ dáng nhu thuận của Mục Giai Âm, anh cảm thấy...... Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa.

"Giai Âm." Quyền Thiệu Viêm kêu một tiếng Mục Giai Âm, trong âm thanh mang theo có chút tăng cao *.

Mục Giai Âm mê mang ngẩng đầu.

Sau đó liền nhìn đến khóe miệng Quyền Thiệu Viêm tràn ra một nụ cười hài lòng, mang theo một tia tà ác nói: "Dùng miệng đi."

Mục Giai Âm: "......"

Khốn kiếp! Quyền Thiệu Viêm không phải người tốt!

Đêm nay, Quyền Thiệu Viêm đúng là rất làm khổ người, Mục Giai Âm có cảm giác cả người mình đã tan rã.

Miệng đau, tay cũng đau.

Mục Giai Âm suy nghĩ về thể lực của Quyền Thiệu Viêm, ngẫm lại cuộc sống sau này cô phải trải qua, đột nhiên cảm thấy tương lai của chính mình vô cùng đen tối, đơn giản chính là tiền đồ vô lượng(*).

(*): tương lai rộng mở.

Ngày hôm sau, hai mắt Mục Giai Âm lộ rõ quầng thâm.

Còn Quyền Thiệu Viêm tuyệt đối là sảng khoái tinh thần, nhịn nhiều ngày như vậy cuối cùng cũng được chút xíu bù đắp, buổi sáng, lúc rời giường anh chỉ cảm thấy toàn thân cao thấp, mỗi lỗ chân lông đều rất sảng khoái.

"Em ngủ tiếp đi." Quyền Thiệu Viêm đứng dậy, nói với Mục Giai Âm đang mơ mơ màng màng, không muốn mở mắt ra: "Anh đi nấu cơm, làm xong bảo em dậy."

Mục Giai Âm mệt mỏi gật đầu một cái.

Tối qua bị dày vò một đêm cũng không ngủ được.

Cố tình Quyền Thiệu Viêm chẳng những thể lực tốt, tinh thần cũng tốt. Nếu không phải nhìn cô thật sự quá mệt mỏi, Quyền Thiệu Viêm còn muốn cô mặc từng món, từng món những thứ áo lót hấp dẫn kia cho anh xem!

Mục Giai Âm nhớ tối hôm qua mãi cho đến trước khi ngủ, Quyền Thiệu Viêm còn hơi bất mãn nói anh còn chưa xem cô mặc những quần áo kia.

Mục Giai Âm lại một lần nữa bắt đầu lo lắng cho cuộc sống tương lai của cô.

Mục Giai Âm đang suy nghĩ có phải cô nên vạch kế hoạch chạy bộ mỗi buổi sáng hay không? Muốn sống tốt dưới sức lực của Quyền Thiệu Viêm thì nhất định phải có một thể lực tốt!

Một đêm này, Quyền Thiệu Thi không có cảm giác ngon giấc.

Sáng sớm ngày hôm sau, nghe phòng bếp có tiếng động, Quyền Thiệu Thi liền lặng lẽ đi đến. Cô còn tưởng rằng có thể nhìn thấy Mục Giai Âm ở đây, không ngờ lại nhìn thấy Quyền Thiệu Viêm.

Nhất thời tay chân Quyền Thiệu Thi có chút luống cuống, không biết nên nói những gì.

Thính lực của Quyền Thiệu Viêm là cực kì tốt, ngay từ lúc Quyền Thiệu Thi mới đến, Quyền Thiệu Viêm cũng biết Quyền Thiệu Thi tới. Nhưng Quyền Thiệu Viêm còn chưa có nghĩ đến muốn nói những gì với Quyền Thiệu Thi.

Nhìn Quyền Thiệu Thi có chút hèn nhát đứng ở cửa, ngẫm lại lời nói của Mục Giai Âm, nhìn lại ánh mắt của Quyền Thiệu Thi loáng thoáng có chút giống mẹ anh.

Quyền Thiệu Viêm phát hiện trong lòng anh cũng không có tức giận với Quyền Thiệu Thi nhiều như vậy.

Anh biết rõ mẹ chết có lẽ có phần lỗi của Quyền Thiệu Thi, nhưng còn Cơ Tô Anh tuyệt đối là không tránh khỏi có quan hệ, muốn giận cũng nên giận người phụ nữ Cơ Tô Anh kia.

Nhàn nhạt quét mắt nhìn Quyền Thiệu Thi, Quyền Thiệu Viêm mới nói: "Tại sao lại gầy như vậy?"

Con nít phải giống như Mục Giai Âm khi còn bé, tròn tròn, mập mạp xem thật đáng yêu.

"Không biết." Quyền Thiệu Thi trả lời có bài có bản.

Nói dứt lời, Quyền Thiệu Thi nhất thời liền 囧 một chút, cô đang nói cái gì vậy trời.

"Vẫn luôn gầy như vậy." Có lần Quyền Thiệu Thi đến bệnh viện, bác sĩ giải thích cho cô biết: "Bác sĩ nói, bởi vì em là sinh non, hệ tiêu hoá phát triển chưa hoàn chỉnh cho nên rất dễ thiếu dinh dưỡng, tạo nên gầy gò."

"Vậy thì ăn nhiều một chút." Quyền Thiệu Viêm nhíu mày: "Em còn nhỏ, cơ thể đang lớn, không được để dinh dưỡng không đầy đủ."

"Dạ." Quyền Thiệu Thi gật đầu. Có chút run sợ nhìn Quyền Thiệu Viêm thuần thục nấu cháo: "Anh hai, em giúp anh nấu cơm nha."

Tiếng anh hai kia khiến thân thể Quyền Thiệu Viêm khẽ cứng đờ, một hồi lâu, Quyền Thiệu Viêm mới nói: "Đã sắp xong rồi, em đến phòng ăn chờ anh đi."

Quyền Thiệu Thi vẫn có chút muốn ở lại chỗ này, nhưng Quyền Thiệu Viêm đã nói như vậy, Quyền Thiệu Thi liền ngoan ngoãn nghe lời, đi ra ngoài.

Quyền Thiệu Thi thật sự giống như Mục Giai Âm nói, rất nghe lời. Quyền Thiệu Viêm lại suy nghĩ chuyện Mục Giai Âm nói Quyền Thiệu Thi ở trường học bị người ta tạt nước, chân mày lại nhíu lại.

Dám đối với em gái anh như vậy.

Lúc Mục Giai Âm rửa mặt xong đi ra thì nhìn thấy Quyền Thiệu Thi đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế ở phòng ăn.

Mục Giai Âm nhìn đôi tay Quyền Thiệu Thi không ngừng thắt lại với nhau, bộ dáng có chút lo lắng thấp thỏm, cũng biết Quyền Thiệu Thi nhất định là gặp qua Quyền Thiệu Viêm rồi. Mục Giai Âm suy nghĩ một chút, liền cười đi tới hỏi Quyền Thiệu Thi: "Tiểu Thi, gặp qua anh hai em rồi hả?"

Quyền Thiệu Thi gật đầu lia lịa.

"Anh hai không có hung dữ như trong tưởng tượng của em chứ?" Mục Giai Âm hỏi.

Quyền Thiệu Thi tiếp tục dùng lực gật đầu.

Ngày cô ra đời cũng là ngày giỗ của mẹ, mẹ kế vẫn luôn ở bên tai cô cường điệu chuyện này. Mẹ kế còn nói anh hai cũng bởi vì chuyện này mà xa lánh cô. Cô vẫn cho là anh hai sẽ oán hận cô, nhưng hình như anh hai vẫn quan tâm thân thể của cô.

Mục Giai Âm cười cười, nói với Quyền Thiệu Thi: "Xem kìa, chị đã nói mặc dù anh hai em thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng trong lòng anh ấy vẫn rất quan tâm em, anh hai còn rất là thích em."

Quyền Thiệu Thi ngượng ngùng cười cười với Mục Giai Âm, trong tươi cười mơ hồ mang theo một tia hạnh phúc.

Vừa đúng lúc Quyền Thiệu Viêm bưng cơm đi về phía phòng ăn, khẽ nhíu mày, Quyền Thiệu Viêm phát hiện lúc Mục Giai Âm nói láo thật đúng là không có một chút sơ hở. Nhưng lời nói dối này làm cho trong lòng anh có mấy phần ấm lại thật.

Xới cơm cho Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Thi xong, Quyền Thiệu Viêm mới ngồi xuống.

Trong lúc đó, Quyền Thiệu Thi cũng không ngừng len lén liếc nhìn Mục Giai Âm, Mục Giai Âm tức giận nhìn Quyền Thiệu Viêm, cô biết Quyền Thiệu Thi nhìn thấy cái gì. Quyền Thiệu Thi nhìn thấy trên cổ cô có mấy vết bầm tím.

Ngay cả khi cô mặc áo len cao cổ, nhưng những dấu vết bầm tím kia theo động tác của cô vẫn rất dễ dàng nhìn thấy được.

Mục Giai Âm lại không biết nên giải thích như thế nào về những vết bầm này cho Quyền Thiệu Thi, rốt cuộc khi bị Quyền Thiệu Thi nhìn chăm chú đến da đầu tê dại, Mục Giai Âm mới lên tiếng nói: "Tiểu Thi, cứ nhìn chằm chằm chị làm cái gì? Không ăn cơm liền lạnh, hay là cơm không hợp khẩu vị của em sao?"

Quyền Thiệu Thi lắc đầu giống như trống bỏi.

Việc làm cơm là sở trường của Quyền Thiệu Viêm.

Huống chi là Quyền Thiệu Viêm làm, Quyền Thiệu Thi tự nhiên sẽ không bới móc lỗi trong đó.

Quyền Thiệu Thi lại có chút thấp thỏm nhìn Mục Giai Âm, mới lại nhìn một chút Quyền Thiệu Viêm, có chút khó khăn nói: "Anh hai, tối hôm qua anh khi dễ chị dâu sao?"

Cái muỗng trong tay Mục Giai Âm run lên, cháo loãng nhất thời vẫy ra một chút, hất tới trên bàn.

"Thế nào?" Quyền Thiệu Viêm vẫn rất bình tĩnh như cũ.

"Em... em." Quyền Thiệu Thi ấp a ấp úng nói: "Tối hôm qua hình như em nghe được giọng chị dâu rất khổ sở, hơn nữa, hình như chị dâu bị thương....."

"Không có." Cái muỗng trong tay Mục Giai Âm hoàn toàn rơi xuống đất, Mục Giai Âm cũng không dám nhìn thẳng Quyền Thiệu Thi, chỉ đỏ mặt nói: "Không có, là tối hôm qua chị không cẩn thận bị đụng đầu, cho nên mới...... Chị chỉ là bị đụng đầu mà thôi."

Đụng đầu đến trên bờ môi của anh rồi hả?

Khóe miệng Quyền Thiệu Viêm mơ hồ thoáng qua một nụ cười giống như là ăn trộm.

Mục Giai Âm trừng mắt liếc Quyền Thiệu Viêm, cũng sắp dạy hư đứa bé, Quyền Thiệu Viêm còn cười. Già mà không đứng đắn!

Quyền Thiệu Thi không có hỏi nữa, nhưng ánh mắt lóe lên, vẫn còn có chút hoài nghi. Chẳng lẽ anh hai thật sự đánh chị dâu sao? Nhưng cô cảm thấy chị dâu là người rất tốt mà, vừa đẹp vừa dịu dàng, tại sao anh hai muốn đánh chị dâu đây?

Vẻ mặt Quyền Thiệu Thi nhìn Mục Giai Âm thêm vào mấy phần lo lắng.

Nhiều năm sau, Quyền Thiệu Thi rốt cuộc cũng biết, lúc mình chín tuổi đã nghe lén chuyện không nên nghe!

Mà lúc đó, Quyền Thiệu Thi cũng biết tiếng rên kia không phải là kêu đau...... Mà là đau cũng vui vẻ!

Cơm nước xong, Quyền Thiệu Viêm liền đi làm.

Cái đầu nhỏ của Quyền Thiệu Thi ngó dáo dác, nhìn thấy sau khi Mục Giai Âm hôn xuống một cái trên môi Quyền Thiệu Viêm, lúc này Quyền Thiệu Viêm mới hài lòng rời đi.

Tình cảm của anh hai và chị dâu có vẻ không tệ, chẳng lẽ chị dâu thật sự chỉ là bị đụng đầu?

"Tiểu Thi, chúng ta đến khu vui chơi đi." Mục Giai Âm nhìn đồng hồ nói với Quyền Thiệu Thi.

Tính tình Quyền Thiệu Thi có chút cô độc quá, Mục Giai Âm muốn mang cô bé đến chỗ náo nhiệt chơi một chút, sửa đổi tính tình này lại.

"Được." Mặc dù Quyền Thiệu Thi không muốn đi, nhưng đây là Mục Giai Âm mời nên Quyền Thiệu Thi không muốn cự tuyệt.

Bởi vì gần đây học sinh được nghỉ nên khu vui chơi rất đông người.

Mục Giai Âm có chút hối hận khi tới khu vui chơi rồi, cô cảm thấy lãng phí thời gian vào việc xếp hàng vượt xa thời gian chơi đùa. Hơn nữa, bây giờ cô không thích hợp chơi trò quá kích thích, chỉ có thể chọn trò chơi ôn hòa thôi.

May là Quyền Thiệu Thi cũng không chọn những thứ này.

Mục Giai Âm đang xếp hàng, đột nhiên nhìn thấy bên kia ngồi một đôi nam nữ đang thân mật với nhau.

Mục Giai Nhan và Tả Trí Viễn.

Hai người kia đều rất nhạy cảm, tầm mắt Mục Giai Âm vừa rơi vào trên người bọn họ thì hai người kia liền cùng nhau ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô.

Mục Giai Âm thấy rõ ràng Mục Giai Nhan có một tia hốt hoảng.

Rất nhanh, Mục Giai Nhan liền nở nụ cười như có như không, cất bước đi về phía cô: "Chị ba, tại sao chị tới khu vui chơi vậy? Cô bé này là...... Em gái anh rể?"

Diễn tốt lắm.

Xem ra cô ta đã tự cảm thấy bản thân mình thật sự là Mục Giai Nhan.

Đôi mắt Mục Giai Âm rủ xuống, dã tâm bắt đầu bành trướng rồi sao?

"Thật là một bé gái xinh đẹp." Mục Giai Nhan nói xong liền vươn tay muốn sờ tóc Quyền Thiệu Thi.

Quyền Thiệu Thi lùi về phía sau một bước, trốn tránh sự đụng chạm của Mục Giai Nhan. Cô cũng không thích người chị này. Hơn nữa, từ trên người của người phụ nữ này cô không có cảm nhận được một chút ý tốt nào.

Tay Mục Giai Nhan rơi vào khoảng không, nụ cười trên mặt Mục Giai Nhan lập tức cứng lại.

Lúc nhìn về phía Mục Giai Âm, trên mặt Mục Giai Nhan mới lộ ra vẻ ủy khuất: "Chị ba, hình như cô bé chỉ thân cận với mình chị."

"Nếu đã nhìn ra, liền an phận làm chuyện mình nên làm, không nên đi khắp nơi gây chuyện thị phi." Mục Giai Âm nhìn Tả Trí Viễn ngồi trên ghế ở đằng kia, vừa uống nước trái cây vừa nhìn mình.

Chú ý tới tầm mắt của cô, Tả Trí Viễn giơ một cái cái ly lên chào cô từ xa, cười giống như là người vô sự.

"Em không có." Mục Giai Nhan cúi đầu, uất ức nói: "Tả Trí Viễn anh ấy chỉ muốn thông qua em để giải thích với chị."

Lập tức, ánh mắt Quyền Thiệu Thi nhìn Tả Trí Viễn nhiều hơn mấy phần không tốt.

Chân mày Mục Giai Âm khẽ giơ lên, biết rõ Quyền Thiệu Thi là em gái Quyền Thiệu Viêm nhưng Mục Giai Nhan còn ở ngay trước mặt Quyền Thiệu Thi nói rõ Tả Trí Viễn thích cô. Là muốn dựa vào cái này đối phó Quyền Thiệu Viêm, chia rẽ quan hệ giữa cô và Quyền Thiệu Viêm, còn có Quyền Thiệu Thi sao?

Cô đã sớm nhìn ra cô gái này không quá an phận, nhưng cô chưa kịp dạy tốt cô ta thì Mục Giai Nhan cũng đã xảy ra chuyện.

Thôi, trên môi Mục Giai Âm nở nụ cười, nhìn bộ dáng khẩn trương này của cô ta, là ưa thích Tả Trí Viễn rồi sao?

Nếu như là ưa thích, vậy cô sẽ thành toàn cho đôi uyên ương này.

Mục Giai Âm biết rõ lực chiến đấu của Mục Giai Nhan, cô rất vui vẻ muốn thấy hình ảnh Mục Giai Nhan đối chiến với cha mẹ Tả Trí Viễn.

"Không có là tốt rồi, chớ lộ chân tướng. Còn nữa, tôi không thích chút tâm tư nhỏ này của cô." Mục Giai Âm nhàn nhạt nói: "Thân thể ông nội tôi như thế nào rồi?"

"Thân thể ông nội khỏe mạnh hơn nhiều." Mục Giai Nhan vội vàng cung kính trả lời. Mục Giai Nhan biết Mục Giai Âm để ý nhất chính là sức khoẻ của Mục Uẩn Ngạo. Vì vậy lúc chăm sóc cho Mục Uẩn Ngạo cô cực kỳ để ý, dù sao, Mục Giai Âm ở phương diện khác mà nói tương đương với nắm giữ mạng sống của cô.

"Vậy thì tốt." Mục Giai Âm gật đầu một cái, ý bảo Mục Giai Nhan có thể đi được rồi.

Tả Trí Viễn từ đầu đến cuối cũng không có tới đây.

Tả Trí Viễn rất an phận ngồi đó.

Mục giai Nhan cảm thấy cô ở trước mặt Mục Giai Âm ngay cả nói chuyện cũng ấp a ấp úng.

Mục Giai Âm vừa nói cô có thể rời đi, gần như là Mục Giai Nhan lặp tức nhấc chân đi khỏi. Nhưng vẫn chưa đi khỏi được mấy bước, Mục Giai Nhan đã nhìn thấy Mục Giai Âm đứng bên cạnh một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp.

"Ơ, đây không phải là vợ của Quyền thiếu sao? Tại sao lại mang theo một cô bé vậy? Chẳng lẽ là con riêng của cô?" Mạnh Đan Lệ mặc cái váy da toàn thân bó sát người, bộ quần áo này khoe ra toàn bộ dáng người cực kỳ nóng bỏng của cô ta.

Bên cạnh có người đàn ông trực tiếp nhìn đến mù quáng, hoàn toàn chuyển không được ánh mắt, lại bị bạn gái của mình hung dữ dạy dỗ một trận.

Mục Giai Âm còn nhớ rõ người phụ nữ trước mặt này.

Mấy ngày trước, cô ta mới ở trong điện thoại chân thành muốn sám hối tội lỗi của mình với cô. Tại sao bây giờ Mạnh Đan Lệ lại bắt đầu không có đầu óc muốn tìm chết?

"Cô bé là em gái của chồng tôi." Mục Giai Âm cắn răng nói chữ ‘em gái’ rất nặng: "Còn cô mới về đến nhà không bao lâu, ba cô cũng không có chính thức thừa nhận thân phận của cô, cô không phải biết chuyện trong nhà chúng tôi cũng rất bình thường."

Mục Giai Âm đây là đang châm chọc thân phận con gái riêng của Mạnh Đan Lệ.

Mặt của Mạnh Đan Lệ tái đi, ngay sau đó trên mặt nở nụ cười quỷ dị nói: "Chuyện gia đình của cô? Hiện tại Quyền Thiệu Viêm đã từ chức về nhà, cô nói chuyện trong nhà, là không phải chuyện này sao?"

Từ chức về nhà? Quyền Thiệu Viêm không có nói chuyện này với cô nha.

Mục Giai Âm đột nhiên nhớ tới, mấy ngày nay Quyền Thiệu Viêm đang điều tra Mục Giai Thu, cũng tra được không ít chuyện. Gần đây Quyền Thiệu Viêm vẫn luôn rất bận, có lúc về nhà rất muộn. Quyền Thiệu Viêm còn nói muốn dọn sạch các thế lực dưới mặt đất của thành phố A.

Nếu như thật sự từ chức về nhà, Quyền Thiệu Viêm không thể nào không nói không rằng gì như vậy. Sợ rằng, lần này từ chức là âm mưu của Quyền Thiệu Viêm.

Mục Giai Âm vừa nghĩ như thế, liền bình tĩnh không ít: "Tôi nói chuyện trong nhà gì, trong lòng cô rõ ràng. Hơn nữa, mặc kệ tôi nói cái gì, cũng không phải là một đứa trẻ do vợ bé sinh ra như cô có thể nhúng tay vào."

Mục Giai Âm nói rõ cô là con vợ bé như thế làm trên mặt Mạnh Đan Lệ hoàn toàn không có chút máu.

"Cô cũng chỉ là một kẻ không được cưng chiều, nếu không tại sao trong nhà của cô muốn đày cô đi đến nước Mĩ đây?" Cô đã thăm dò tư liệu của Mục Giai Âm, lúc Mục Giai Âm bị đưa đi đến nước Mỹ chỉ có một thân một mình.

Tả Trí Viễn xa xa nhìn, cảm thấy không khí giương cung bạt kiếm như bây giờ vừa vặn thích hợp anh ra tay. Chỉ cần hiện tại anh hoàn mỹ giải quyết mâu thuẫn giúp Mục Giai Âm, Mục Giai Âm nhất định sẽ cảm kích anh.

"Nhưng tôi không phải đứa con của vợ bé nha." Mục Giai Âm cười, cười mười phần dịu dàng.

Mục Giai Nhan ở bên cạnh nghe cuộc nói chuyện của Mục Giai Âm và Mạnh Đan Lệ, khuôn mặt tái nhợt từ từ nâng lên nụ cười thoải mái.

Quyền Thiệu Viêm là chỗ dựa của Mục Giai Âm, hiện tại Quyền Thiệu Viêm ngã, Mục Giai Âm cũng không còn chỗ để kiêu căng. Chỉ cần cô lấy được lòng của Mục Uẩn Ngạo thì tương đương với việc ở trong nhà đứng vững bước chân. Đến lúc đó, cô muốn làm cái gì, còn không phải tuỳ ý cô?

Sắc mặt Mạnh Đan Lệ đại biến, gần như là muốn giương nanh múa vuốt nhào lên.

Người không có đầu óc thật là quá nhiều, cô đều có chút chịu không nổi.

Mục Giai Âm nhìn xa xa Đường Tuấn Thần đang đi tới đây nên lui về phía sau một bước.

Mạnh Đan Lệ mới vừa vươn tay muốn nắm chắc Mục Giai Âm, hai tay của cô ta lại bị một người phụ nữ trở tay bắt được bẻ ra sau lưng, cả người cũng bị giữ chặt nửa phần cũng không động đậy được.

"Cô có biết tôi là ai hay không? Cô muốn làm cái gì?" Hai tay Mạnh Đan Lệ bị người phụ nữ kia giữ chặt, đầu lại bị người phụ nữ này lấy tay ấn xuống, ngay cả động cũng không động được nửa phần.

"Dĩ nhiên biết rồi." Tưởng Tự Hân cười cười với Mục Giai Âm, mới nói với Mạnh Đan Lệ: "Con gái riêng không được trong nhà thừa nhận đây mà."

"Giao cho an ninh đi, em cũng không cần tự mình ra tay." Đường Tuấn Thần cười kéo Tưởng Tự Hân qua, mới nhún vai với Mục Giai Âm, nói: "Cô ấy đó, có chút võ, liền cứ khoe khoang mãi."

"Cái gì gọi là có chút võ?" Tưởng Tự Hân uy hiếp nhìn Đường Tuấn Thần một cái nói: "Người nào lần đầu tiên gặp mặt liền bị em đánh đến đông tây nam bắc cũng không nhận ra?"

Bảo vệ rất nhanh chóng kéo Mạnh Đan Lệ la hét to, hoàn toàn không có hình tượng xuống.

Lúc này Mục Giai Âm mới nghiêng đầu nhìn Tưởng Tự Hân nói: "Cô là Tưởng Tự Hân sao? Tôi thường nghe người ta nói tới cô."

"Nói tôi là cọp cái?" Tưởng Tự Hân sảng khoái cười cười.

Thật đúng là vậy, người khác đều nói Tưởng Tự Hân lòng dạ ngay thẳng và rất nóng tính. Ở nhà Đường Tuấn Thần vẫn luôn bị cô áp chế.

"Em là đúng là cọp cái thật." Đường Tuấn Thần quay đầu lại nhìn Tưởng Tự Hân, mới hài hước nói: "Kể từ khi cưới em, mỗi lần trời tối anh đều sợ bị em đánh."

"Thật lắm mồm." Tưởng Tự Hân gõ lên đầu Đường Tuấn Thần một cái, mới lại nhìn Mục Giai Âm nói: "Cô ta khiêu khích cô như vậy, tại sao không trực tiếp đánh?"

...... Cô không có sức mạnh lớn như vậy.

Đường Tuấn Thần nói: "Tôi nghe Hàn Tử Nghị nói mấy ngày trước Mạnh Đan Lệ này chọc giận chị dâu, thêm hôm nay nữa, xem chừng lần này lão đại xuất thủ sẽ không lưu tình."

"Chị dâu, tại sao lão đại đột nhiên từ chức? Sáng nay chuyện này đã gây ồn ào huyên náo." Đường Tuấn Thần quan tâm hỏi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT