Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 89-2: Đổng Lê Triệu phách lối và bên trong xe nhộn nhạo (2)

Edit: Kim Phượng

Trước kia vì không muốn kích thích Hướng Tình, Hàn Tử Nghị đều nỗ lực duy trì lí trí của mình, tận lực không để cho Hướng Tình nhìn ra tiểu huynh đệ của anh rục rịch ngóc đầu dậy. Hơn nữa, sau khi anh và Hướng Tình quen nhau, đại đa số thời gian đều cãi nhau như trước kia.

Khi cãi nhau, đại não anh tích cực hoạt động. Trừ phi là nói chuyện cười, hạ thân của anh mới có chút phản ứng. Nhưng anh đoán không ra mức độ tiếp nhận của Hướng Tình ở nơi nào, cho nên cũng nghiêm chỉnh nói những chuyện cười này, ngộ nhỡ khiến Hướng Tình ghét sẽ không tốt.

"Đừng động." Thấy Hướng Tình lại muốn động, Hàn Tử Nghị vội vàng ngăn cản Hướng Tình.

Cấm dục thật là ngày khổ sở!

Hướng Tình nằm ở trên ngực Hàn Tử Nghị, còn duy trì tư thế cũ, cúi đầu thật thấp, một cử động nhỏ cũng không dám làm.

Mặc dù trước kia cũng thấy qua cảnh tượng như vậy trong video, nhưng nếu thật sự bảo Hướng Tình làm, Hướng Tình cảm thấy...... Cô vẫn không muốn lên giường. Thật sự cảm thấy rất xấu hổ.

Hướng Tình bị Hàn Tử Nghị gắt gao giữ lấy đầu, Hướng Tình khẽ giật giật, mới buồn bực nói, "Hàn Tử Nghị, anh có thể để cho tôi đổi lại tư thế hay không? Hay là tôi cho anh chút giấy, tự anh đi nhà cầu giải quyết một cái?"

Lời Hướng Tình vừa nói ra này, Hàn Tử Nghị đã cảm thấy mình khổ sở, nhớ năm đó, anh làm gì cần phải đi nhà cầu giải quyết những chuyện này? Chỉ cần muốn, gọi điện thoại hoặc là ngoắc ngoắc tay, thì có một tá phụ nữ tự động tìm đến.

Những ý niệm này chỉ chợt lóe lên ở trong đầu Hàn Tử Nghị, mới vừa rồi, lúc nói chuyện với Hướng Tình, đầu lưỡi mềm mại ấm áp kia khiến Hàn Tử Nghị cảm thấy một luồng nhiệt lưu nhất thời xông lên đầu. Lúc này Hàn Tử Nghị nói sao cũng không chịu buông đầu Hướng Tình ra, Hàn Tử Nghị đè Hướng Tình ở trên ngực của mình, nói: "Hướng Tình, ngoan, lại nói một câu cho anh nghe nào."

Nghe cái em gái anh! Nếu cô còn không biết trong lòng Hàn Tử Nghị đang suy nghĩ gì thì cô cũng thật sự là ngu hết biết!

Hướng Tình không nói lời nào, Hàn Tử Nghị đợi thật lâu cũng không chờ tới cảm giác mới vừa rồi.

Hàn Tử Nghị thở dài, lật người nằm ở trên người của Hướng Tình, cuối cùng lần này cũng buông đầu Hướng Tình ra.

Trong lòng Hướng Tình còn tức, động tác mới vừa rồi khiến cho cô vừa tức vừa thẹn, nghĩ đến chuyện Hàn Tử Nghị phản bội cô, giọng nói Hướng Tình lại cao hơn mấy phần, "Tại sao anh còn không đi ra?"

——

Hướng Tình phản ứng kịp, xoay người liền cầm đệm dựa sau xe lên, nói với Hàn Tử Nghị: "Hàn Tử Nghị, anh đi tìm chết cho tôi!"

Hàn Tử Nghị hoàn toàn không nghĩ tới Hướng Tình lại đột nhiên công kích, căn bản là không kịp phản ứng, Hàn Tử Nghị đột nhiên cảm thấy đầu vai của mình đau xót.

"Ahhh." Hàn Tử Nghị vội vàng đưa tay ngăn cản Hướng Tình, nói: "Hướng Tình, em đừng đánh, bả vai anh đau."

Trong xe không có mở đèn, Hướng Tình căn bản không biết Hàn Tử Nghị nói thật hay giả vờ.

Nhưng cô chỉ dùng cái đệm mềm mại này đánh Hàn Tử Nghị, Hàn Tử Nghị còn kêu đau, Hàn Tử Nghị thật đúng là trời sinh yếu ớt!

Lúc nãy anh đùa giỡn với cô tại sao lại không yếu ớt đi?

Hướng Tình càng nghĩ càng giận liền trực tiếp đưa chân đạp Hàn Tử Nghị xuống xe, "Anh cút cho tôi!"

Hàn Tử Nghị che bả vai của chính mình, cứ như vậy không hiểu được bị Hướng Tình đạp xuống xe, ngay cả chút cơ hội phản kháng cũng không cho anh.

Tài xế ở một bên thấy hai người kia không biết kích động làm những gì ở trong xe, giữa hai người lại im lặng một lát, nhưng vào lúc này Hàn Tử Nghị bị Hướng Tình trực tiếp đá xuống xe.

Đạp tốt!

Bác tài xế một lòng cảm thấy tiểu thư nhà mình bị khi dễ nên ở trong lòng vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Chờ Hàn Tử Nghị vừa xuống xe. Bác tài xế liền vênh váo hống hách ngồi lên xe, sau đó lái xe đi.

Chờ bác tài xế bật đèn ở bên trong xe lên, bác tài xế mới xấu hổ phát hiện...... Lúc ông đi xe còn không nhiễm một hạt bụi, lúc này lại dính không ít máu.

Nghĩ đến lúc nãy Hướng Tình và Hàn Tử Nghị yên tĩnh một hồi lâu, bác tài xế nhất thời nghĩ tới một loại khả năng, cố tình lúc này bác tài xế ngoại trừ ngửi thấy mùi máu tươi trong xe ra còn ngửi thấy một mùi thuộc về đàn ông, nhìn lại giấy vệ sinh bị vứt lung tung ở dưới chỗ ngồi bên trong xe khi Hàn Tử Nghị lau chân cho Hướng Tình, bác tài xế bỗng cảm thấy ông nhận ra điều gì.

Chẳng lẽ chỉ trong chốc lát khi nãy, Hàn Tử Nghị đã giải quyết xong Hướng Tình rồi hả?

Lúc này thấy sắc mặt Hướng Tình cũng không quá tốt, có thể chính là dáng vẻ phụ nữ sau khi bị gì kia hay không? Bác tài xế nỗ lực muốn nhớ lại sau ngày kết hôn vợ ông có sắc mặt gì, nhưng ông nghĩ như thế nào cũng không nhớ nổi. Quá nhiều năm trôi qua, ông chỉ nhớ năm ấy, đêm tân hôn đó ông khá vui mừng.

Hướng Tình tự nhiên cũng nhìn thấy máu tươi bên trong xe, Hướng Tình nghĩ đến sau khi cô dùng đệm dựa đánh Hàn Tử Nghị, Hàn Tử Nghị xác thực la rất thảm. Hơn nữa, lúc ấy hình như Hàn Tử Nghị còn cố gắng giải thích cái gì đó, chỉ tiếc bị cô đánh như thế, lời nói Hàn Tử Nghị cũng đứt quãng. Hơn nữa lúc ấy cô xấu hổ, căn bản cũng không có nghe Hàn Tử Nghị đang nói cái gì.

Hướng Tình nhìn đệm dựa bị chính mình tiện tay ném tới phía sau chỗ ngồi, liền thấy được trên lối nhỏ sau xe ngồi có một cái kéo nhỏ đang yên lặng nằm dưới đất, miệng cây kéo khẽ mở, phía trên còn nhuộm một chút máu tươi.

Hàn Tử Nghị không có vấn đề gì chứ?

Hướng Tình có chút bận tâm, vốn dĩ Hướng Tình muốn bảo tài xế quay đầu, nhưng nghĩ tới vừa quen Hàn Tử Nghị không lâu anh đã ở sau lưng cô lên giường với những phụ nữ khác, Hướng Tình giận không lên tiếng.

Mục Giai Âm nói đúng, cô biểu hiện tình yêu với Hàn Tử Nghị quá rõ ràng, Hàn Tử Nghị mới có thể không chút kiêng kỵ cô như vậy...... Tại sao luôn là cô ăn dấm của Hàn Tử Nghị chứ? Cô cũng muốn cho Hàn Tử Nghị ghen với cô.

Hừ, anh em của cô rất nhiều, dù Hàn Tử Nghị là ông trời, cô cũng không xem trọng!

Hơn nữa, dù Hàn Tử Nghị biết đánh nhau nhưng nhất định là đánh không lại những anh em kia của cô, đến lúc đó Hàn Tử Nghị nhất định phải tự mình lo lắng suông, cho anh nóng ruột chết!

Ở trong gió lạnh căm căm, Hàn Tử Nghị che đầu vai của mình giống như là một đóa tiểu bạch hoa đón gió bay múa.

"Đclmm!" Hàn Tử Nghị nổi giận mắng một tiếng.

Anh đây thật là gặp nạn đổ máu mà.

May là mặt không thành vấn đề, chỉ là lồng ngực bị cây kéo kia rạch ra một một vết, mặc dù nhìn không ảnh hưởng thẩm mĩ, nhưng vẫn có chút vẻ trở ngại.

Điện thoại mà Đổng Lê Triệu gọi tới vang lên như là đòi mạng, Hàn Tử Nghị khó chịu nhận điện thoại nói: "Cậu làm sao vậy? Khuya rồi gọi tôi làm gì? Lại gọi tôi đi uống rượu, anh đây không đi!"

Hướng Tình chính là ghét bỏ anh cả ngày cùng Đổng Lê Triệu uống rượu phải hay không? Về sau không uống nữa có được hay không?

"Cậu đi hay không đi liên quan gì đến tôi?" Hàn Tử Nghị không đi cũng tốt, anh còn tiết kiệm tiền thưởng, hơn nữa, tất cả cô gái đều là của anh, thật tốt. Đổng Lê Triệu vuốt vuốt chân mày, "Hiện tại anh đây làm chút chuyện cho hai người, hai người ai nấy đều không có lương tâm, còn không biết ơn đúng không?"

"Cậu làm cái gì?" Hàn Tử Nghị vừa chỉnh lại quần áo của mình vừa hỏi.

Nhưng toàn bộ phần áo bên kia lồng ngực đều đã nhăn nhúm thật sự là quá khó khăn để sửa sang lại.

"Cái cô gái mới vừa nãy đó thật sự mang thai con của cậu, tôi để cô ta ở trong bệnh viện, cậu muốn xử lý như thế nào thì chính mình tự đi quyết định đi." Đổng Lê Triệu ngáp một cái nói, "Chính là bệnh viện nhà họ Đường, hiện tại cho cô ta đánh thuốc an thần, cô ta đang ngủ, liều thuốc không lớn, cậu phải đến trong nửa tiếng sau, xem chừng cô ta sắp tỉnh."

Hàn Tử Nghị nhất thời liền mềm nhũn rồi.

Hàn Tử Nghị cảm thấy giống như anh bị người dội cho một đầu nước lạnh, "Chuyện gì xảy ra? Lúc nãy cô ta không phải nói, cô ta giả có thai sao?"

"Sau đó tôi lại cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy lời nói của cô ta thật sự là quá kỳ cục, trong lòng hoài nghi, liền bắt cô ta đến bệnh viện kiểm tra, ai biết thật đúng là tra ra được trong bụng của cô ta có một đứa bé." Đổng Lê Triệu nói: "Thời gian cũng chính là hai tháng trước, nói không chừng là con của cậu."

"Có muốn nói chuyện này cho lão đại hay không?" Đổng Lê Triệu nhíu mày nói, "Tôi hỏi cô ta đến cùng là có chuyện gì xảy ra, nhưng cô ta lại miệng cứng bướng bỉnh, một câu cũng không chịu nói, chỉ nói đứa bé không phải là của cậu. Tôi cảm thấy chuyện chưa chắc đã là như vậy, hay để cho lão đại thẩm vấn?"

"Không phải Tưởng Tự Hân đã hỏi ra trong bụng của cô ta căn bản không có đứa bé hay sao?" Hàn Tử Nghị vẫn còn có chút hoài nghi, dù sao ở bên trong phòng nhỏ, anh chính miệng nghe được người phụ nữ kia khóc nói cô ta không phải cố ý.

"Cậu tuyệt không cảm thấy Tưởng Tự Hân này có vấn đề?" Đổng Lê Triệu lặp lại lời cũ.

Hàn Tử Nghị suy nghĩ một chút dáng vẻ của Tưởng Tự Hân, liền gật đầu một cái, "Năm đó không phải tôi đã nói sao, Tưởng Tự Hân này chính là hướng về phía nhà Đường Tuấn Thần mà đi."

"Bây giờ tôi mới nhận ra điều này." Đổng Lê Triệu có chút khó hiểu nói: "Hôm nay lời nói của cô ấy tại căn phòng đó, mặc dù đều là những câu ép hỏi người phụ nữ kia. Nhưng càng cảm giác giống như là đang ép người phụ nữ kia thừa nhận trong bụng của mình không có con, hơn nữa, cuối cùng tôi còn cảm thấy hình như cô ấy đang khơi mào chiến tranh giữa Hướng Tình và người phụ nữ kia."

Đổng Lê Triệu nhớ lúc người phụ nữ kia mới vừa tìm thấy Hàn Tử Nghị ở dưới lầu, dù Hướng Tình tức giận, nhưng dưới sự an ủi của Mục Giai Âm, Hướng Tình vẫn có thể miễn cưỡng giữ vững lý trí, không để ý tới người phụ nữ kia.

Chỉ là, sau khi lên lầu, Hướng Tình lại hoàn toàn bộc phát. Cãi nhau với người phụ nữ kia đến mức thiếu chút nữa thì vung tay. Mặc dù Đổng Lê Triệu cũng không phát hiện Tưởng Tự Hân nói chuyện có chỗ nào sơ hở, nhưng Đổng Lê Triệu cảm thấy Tưởng Tự Hân có chút kỳ lạ.

Đổng Lê Triệu vừa nói như thế, Hàn Tử Nghị nhất thời cũng cảm thấy kể từ sau khi lên lầu, hình như toàn bộ mọi chuyện đều rơi vào lòng bàn tay của Tưởng Tự Hân. Anh nhớ đến lúc Hướng Tình cãi nhau với người phụ nữ kia, anh còn có chút tức giận, anh vốn dĩ muốn ngăn Hướng Tình, muốn nói Hướng Tình quá hùng hổ dọa người.

Nhưng lúc ấy Đường Tuấn Thần nháy mắt với anh, ý bảo anh đừng nói.

Lúc này mới nhớ tới, trong lúc đang gây gổ, anh tuyệt đối không thể nói lời công đạo, muốn nói cũng chỉ có thể nói lời nói nghiêng về phía Hướng Tình. Lúc phụ nữ mất lý trí, đàn ông còn nói lời công đạo là sẽ bị họ chủ động quy vào việc làm phản bội.

Hàn Tử Nghị đột nhiên cảm thấy khi đó hình như ánh mắt của Tưởng Tự Hân nhìn Đường Tuấn Thần có một tia giận dữ.

Rốt cuộc Tưởng Tự Hân có cái biểu tình kia hay không đây? Hàn Tử Nghị nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên cũng có chút bối rối.

"Tôi thấy vẫn nên phiền toái lão đại giúp một tay đi." Đổng Lê Triệu hạ quyết tâm nói: "Nếu Tưởng Tự Hân thật có vấn đề gì, sợ là Đường Tuấn Thần sẽ khổ sở. Phát hiện sớm sẽ dễ phòng bị Tưởng Tự Hân."

"Được lắm, bây giờ tôi đi bệnh viện bảo người phụ nữ kia phá thai, tôi đi trông chừng cô ta, tránh cho cô ta lại náo loạn, đợi đến trời sáng, sau khi lão đại vào sở liền trực tiếp giao cô ta cho lão đại." Hàn Tử Nghị nói xong liền đón xe buýt.

Ngồi trên xe Hàn Tử Nghị mới nói, "Chuyện cô gái kia, cậu tuyệt đối đừng để Hướng Tình biết, nếu không với tính tình dữ dội của Hướng Tình, tôi thật đúng là không chịu nổi."

"Anh em làm việc, cậu vẫn chưa yên tâm?" Đổng Lê Triệu bật cười một tiếng, mới nói, "Tôi nói, có phải cậu nên cảm ơn tôi hay không?"

Lúc này Hàn Tử Nghị mới nhớ tới Đổng Lê Triệu đang nhắc nhở thái độ không tốt của anh lúc nãy, "Được được được, hôm nào mời cậu ăn cơm, cái này được chưa!"

"Ai mà thèm một bữa cơm của cậu, mẹ nó." Đổng Lê Triệu lại ngáp một cái nói, "Ngủ trước ngủ trước, ngày mai còn phải gặp cái đồ bỏ đạo diễn lớn gì đó, vốn dĩ ngày hôm qua ông ta nên tới, lại dám cho anh đây leo cây, xem ngày mai anh đây không chơi chết ông ta."

Giọng nói của Đổng Lê Triệu rất không tốt, rõ ràng bị người cho leo cây, tâm tình cực kỳ khó chịu.

"Được, chúc ngươi chơi vui vẻ." Hàn Tử Nghị nói một câu chúc phúc Đổng Lê Triệu rồi mới sắc mặt âm trầm cúp điện thoại.

Tối hôm đó anh tuyệt đối là có dùng bao ngừa thai, người phụ nữ kia còn có thể mang thai, chỉ có thể nói rõ một cái vấn đề, cái bao ngừa thai đó căn bản là bị hư. Người phụ nữ kia cũng nằm trong kế hoạch của người khác, để cho anh nhảy.

Lúc này khiến cho anh lọt hố, rất rõ ràng, mục đích của người nọ là khiến cho anh và Hướng Tình không thể ở bên nhau.

Rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là người phụ nữ nào đó mà trước kia anh từng quan hệ?

Hàn Tử Nghị gõ đầu một cái, trong đầu nhanh chóng bày ra một chuỗi dài phụ nữ có động cơ gây án. Hàn Tử Nghị lại gõ gõ đầu, lúc này anh mới phát hiện mình trước kia quá hoa tâm thật đúng là một loại sai lầm.

Buổi sáng, lúc vừa mới tỉnh lại người phụ nữ kia liền phát hiện một chuyện.

Lúc cô đang ngủ, đứa bé của cô không còn.

Bụng truyền đến một trận lại một trận đau nhói.

Tay và chân của cô cũng bị cột vào trên giường, ngay cả miệng cũng bị băng dính dán lại.

Người phụ nữ kia giãy giụa ở trên giường hồi lâu, tuy nhiên từ đầu đến cuối không có người tới.

Rõ ràng là bệnh viện có người đến người đi, thậm chí thỉnh thoảng cô ta còn nghe được có mấy người không tuân thủ quy củ trong bệnh viện, gào to rống lớn. Nhưng, phòng bệnh của cô từ đầu đến cuối vẫn lẻ loi như vậy.

Người phụ nữ kia hơi sợ hãi.

Tám giờ sáng, rốt cuộc có người đi vào, Hàn Tử Nghị mang theo một y tá nói, "Cho cô ta một mũi."

Người phụ nữ kia nhất thời nghĩ tới mấy bộ phim từng xem trong truyền hình trước kia, có người cho người khác một mũi như vậy, trong nháy mắt người nọ đã chết rồi.

Ngày hôm qua trên ngã tư đường bị bắt tới đây, khiến người phụ nữ này vốn không dám nghĩ tới hạn cuối của Hàn Tử Nghị. Cô nhớ, lúc tên đàn ông đó bắt cô tới đây cũng không có phá bỏ đứa bé của cô, như vậy đứa bé của cô chính là bị Hàn Tử Nghị trước mặt này giết hay sao?

Người phụ nữ kia nhìn bộ quần áo nhăn nheo của Hàn Tử Nghị thì càng thêm sợ.

Hàn Tử Nghị nhìn cô ta lo lắng, hoảng loạn ở trên giường chốc lát, mới châm chọc nói: "Yên tâm đi, tạm thời cô còn chưa chết được."

Người phụ nữ kia càng thêm sợ, nhưng cô muốn giãy giụa cũng không giãy giụa được.

Sớm đã có y tá đi vào, ấn cô chặt chẽ đặt ngay trên bàn, cô chỉ có thể thuận theo mặc cho những người đó tiêm một mũi từ xương sống cô vào.

Lúc này Hàn Tử Nghị mới ra lệnh cho vệ sĩ nhét cô ta như là nhét bao cát vào trong xe, người phụ nữ này dám can đảm tính kế anh. Hôm nay, anh cũng mặc kệ đứa bé kia là của ai, nếu như là của anh, đứa bé kia nhất định không thể sống.

Dù mẹ của anh cả ngày đều lẩm bẩm đòi cháu trai, nhưng mẹ của anh tuyệt đối cũng sẽ không cho phép một người phụ nữ không trong sạch như vậy sinh cháu trai cho bà. Mặc kệ người phụ nữ này rơi vào trên tay ai, con của cô ta cũng không thể bình an ra đời.

Người phụ nữ này trực tiếp bị nhét vào trong bao đưa cho cấp dưới của Quyền Thiệu Viêm đi thẩm vấn.

Hàn Tử Nghị không hoài nghi chút nào năng lực của cấp dưới Quyền Thiệu Viêm, chỉ là liên tục bắt Quyền Thiệu Viêm phải xác định Hướng Tình sẽ không biết chuyện của người phụ nữ này, cho đến lúc Quyền Thiệu Viêm cũng bắt đầu phiền, Hàn Tử Nghị mới cười ngượng rời khỏi.

Sáng ngày hôm sau, Tưởng Tự Hân sáng sớm liền cầm điện thoại di động trầm tư.

Đường Tuấn Thần có chút kỳ lạ, bình thường, mỗi sáng sớm Tưởng Tự Hân đều la hét than đau thắt lưng, đánh chết cũng không chịu rời giường, hôm nay thật không giống mọi ngày.

"Nghĩ gì thế?" Đường Tuấn Thần nghiêng đầu, nhìn Tưởng Tự Hân hỏi.

"Không muốn cái gì, chính là ngủ không được." Tưởng Tự Hân quay đầu lại có chút khổ não nói.

"Không ngủ được?" Đường Tuấn Thần cười hề hề một tiếng nói, "Anh rất vui lòng phục vụ em, cho đến lúc em ngủ."

Tưởng Tự Hân đẩy Đường Tuấn Thần ra, trực tiếp chạy vào phòng tắm: "Em đau thắt lưng, anh đừng làm nữa."

Cô mới không phải đau thắt lưng...... Chỉ là, Tưởng Tự Hân chống đầu tựa vào vách tường phòng tắm nghĩ, vẫn không liên lạc được người phụ nữ kia, sẽ không phải là đã xảy ra chuyện đi, cô cảm giác tối ngày hôm qua Đổng Lê Triệu rời khỏi rất kỳ hoặc.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT