Báo lỗi

Tiểu Thư Sống Lại, Chồng Yêu Cưng Chiều

Chương 95: Giày cao gót dũng mãnh (1)

Edit: Thanh Xuân.

Gần đây Đường Đại cảm giác mình ngày rất mơ mộng, ngày hôm qua lúc thấy có một người phụ nữ cầu cứu, trong nháy mắt anh gọi một cú điện thoại, nhưng mà hôm nay lại có một nhóm người mặc quân trang đến tìm anh.

Đường Đại cũng không hiểu cấp bậc quân hàm, chẳng qua cảm thấy quân hàm trên vai đám người kia mấy gạch mấy sao nhìn cũng không bình thường, hơn nữa, khí thế đám người kia vừa nhìn thì không phải là quân nhân bình thường.

"Ngươi chính là Đường Đại?" Ánh mắt Phòng Vạn Ba có chút lãnh nịnh (lạnh lẽo + nịnh hót) mà hỏi.

Đường Đại gật đầu một cái, "Ngài là......"

Chẳng lẽ anh trêu chọc đến người nào sao? Nhìn người đàn ông này hình như tới là không có ý tốt, lấy thân phận của anh, hẳn là không trêu chọc tới những người này đi?

"Anh đã cứu vợ thủ lĩnh chúng tôi, chúng tôi có thể đồng ý cho anh một thỉnh cầu, anh muốn cái gì?" Phòng Vạn Ba đi thẳng vào vấn đề.

"Vợ thủ lĩnh?" Đường Đại vẫn còn ở rối rắm, chẳng lẽ là cô gái hôm qua? Nhìn phong thái trên người cô gái kia xác thực không giống như cô gái xuất than từ gia đình bình thường......

"Một thỉnh cầu, trong vòng một phút không nói thì không có cơ hội." Phòng Vạn Ba nói thẳng.

Phòng Vạn Ba không thích nhất là người dài dòng, học theo tính tình của Quyền Thiệu Viêm hết mười phần. Binh lính dưới tay anh gần như đều nói là làm, đối với lời của anh càng tuyệt đối phục tùng.

Vì vậy nhìn thấy Đường Đại bộ dạng dài dòng như vậy, giọng nói Phòng Vạn Ba càng thêm bất thiện.

Đường Đại bị giọng nói bá đạo của Phòng Vạn Ba Bá làm cho cả người run lên, nhanh nói: "Tôi......"

Mắt thấy Phòng Vạn Ba xoay người muốn đi, Đường Đại vội vàng lớn tiếng nói, "Tôi có một chuyện muốn nhờ ngài giúp một tay."

Thật ra thì Đường Đại vẫn luôn rối rắm một chuyện, xác thực mà nói anh rất nhức đầu một chuyện. Ba năm trước đây, con anh vì tai nạn xe cộ nằm viện, kết quả ngay lúc đó bác sĩ giải phẫu sai lầm, cộng thêm trị liệu cấp cứu cũng không kịp nên làm hại con trai anh bỏ lỡ thời kỳ trị liệu tốt nhất, cuối cùng bất đắc dĩ bị buộc cắt mất một chân.

Sau đó Đường Đại tới hỏi thăm một bệnh viện khác, người của bệnh viện kia nói, nếu như trị liệu, con anh hoàn toàn có thể giữ được cái chân kia.

Đường Đại vì chuyện này mà khởi tố bệnh viện đó đến tòa án, nhưng bệnh viện bên kia lại luôn đẩy trách nhiệm, trong nhà Đường Đại vừa không có tiền, lại càng không tìm được luật sư tốt, chuyện này vẫn kéo dài như vậy.

Đường Đại nuôi con trai mình lo lắng buồn bực nên càng nhiều tóc bạc.

Chuyện này ngược lại đơn giản.

Phòng Vạn Ba gật đầu nói, "Còn có những yêu cầu khác không?"

Đường Đại ngẩn người, người nọ cảm thấy chuyện của anh quá khó khăn, cho nên không muốn giúp sao? Đường Đại lắc đầu một cái, trên mặt có chút thất vọng nói: "Cám ơn ngài, không có yêu cầu khác."

"Vậy được." Người này còn rất thỏa mãn, thái độ Phòng Vạn Ba đối với Đường Đại cũng khá lên rất nhiều, sau khi dứt lời đứng lên đi ngay.

Đường Đại cho là chuyện này cứ kết thúc như vậy, ai biết ngày hôm sau, có một luật sư dáng dấp anh tuấn lịch sự tới cửa hỏi anh, "Xin hỏi anh là Đường Đại sao?"

"Là tôi." Gần đây quý nhân tìm anh sao mà nhiều như vậy, chẳng lẽ lại là người thân hoặc là kẻ thù của vị tiểu thư kia?

Đường Đại vội vàng từ quầy thu tiền chạy tới trước mặt luật sư rất nhiệt tình nói chuyện, người này thoạt nhìn khí độ bất phàm, anh vẫn nên cẩn thận chút thì hơn.

"Ngài khỏe chứ, trước tiên tự giới thiệu mình một chút, tên tôi là Cư Sa Lâm, đây là danh thiếp của tôi." Cư Sa Lâm nói xong thì lấy danh thiếp của mình đưa cho Đường Đại.

Đường Đại nhận danh thiếp vội vã lướt qua, ánh mắt lại mở to, hình như là bị giật mình.

"Cư...... Sở luật sư Cư thị?" Nhất thời Đường Đại trở nên lắp ba lắp bắp.

Những năm này, vì cho con trai lên tòa án, anhcũng biết qua một chút chuyện tình có liên quan tới sở luật sư. Chỉ là, sở luật sư Cư thị này, cho dù cố ý không hiểu rõ, trong tai người bình thường cũng tương đối vang dội.

Sở luật sư Cư thị, tuyệt đối là nơi có luật sư tốt nhất thành phố A thậm chí là cả nước, tuyệt đối có một không hai.

Hơn nữa người này còn nói Cư Sa Lâm, anh ấy...... Hình như là ông chủ của sở luật sư Cư thị, nghe nói những năm này, anh ấy đã rất ít tới tòa án rồi, sao hôm nay đột nhiên lại tới tìm anh?

Đường Đại rất rõ ràng, xét thấy tình hình kinh tế nhà anh, cho tới bây giờ anh cũng không có suy nghĩ tới sở luật sư Cư thị, tỷ lệ thắng cực kỳ cao sau lưng là giá tiền cực kỳ cao. Chỉ có những người giàu có kia mới mời được sở luật sư Cư thị. Đường Đại đột nhiên nghĩ đến người đàn ông hôm qua tới tìm anh...... Chẳng lẽ Cư Sa Lâm chủ động tới tìm anh sao?

"Là như vầy, trước tiên nói tới mục đích tôi đến đây, hôm qua bạn tốt của tôi nói cho tôi biết hoàn cảnh của anh, nên tôi không mời mà tới, hi vọng anh bỏ qua cho." Cư Sa Lâm nói chuyện hết sức khách khí, mắt kính gọng đen trên mặt càng làm cho Cư Sa Lâm tràn đầy phong độ của người trí thức.

Chỉ là, theo cách nói của Cư Sa Bạch, người em trai như anh chỉ xứng với bốn chữ: lịch sự bại hoại.

Dĩ nhiên, Cư Sa Lâm là một người giỏi ngụy trang về lịch sự bại hoại.

Đường Đại rất rõ ràng không cách nào nhìn thấu bản chất của Cư Sa Lâm, cho nên, vừa nghe đến lời nói khiêm nhường của Cư Sa Lâm, Đường Đại vội vàng liên tiếp phất tay nói, "Không ngại, không ngại, ngài có thể tới hoàn toàn là vinh hạnh của tôi."

"Thật ra thì công ty chúng tôi vẫn gây quỹ công ích, hàng năm, chúng tôi sẽ miễn phí trợ giúp ba người cần luật pháp trợ giúp, hôm qua sau khi nghe bạn tôi nói chuyện, cảm thấy anh rất thích hợp, anh xem sở luật sư chúng tôi có thể tiếp nhận vụ án của anh sao? Bản thân tôi đối cảm thấy rất hứng thú với vụ án này, nếu như có thể, tôi hi vọng tôi có thể nhận vụ án này." Vẻ mặt Cư Sa Lâm tươi cười, gương mặt khiêm nhường.

Đường Đại cảm thấy trên cái thế giới này thật ra thì thật lsự có chuyện trời sập.

Hàng năm sở luật sư Cư thị chỉ giúp ba người, nhưng có bao nhiêu người là chờ được giúp đây? Chẳng lẽ anh là người đầu tiên, hơn nữa còn là Cư Sa Lâm của sở luật sư Cư thị tự mình giúp anh.

Ai nói đường vận khí của anh không tốt, anh nhất định là tích mỏng thành dày.

Cho đến khi Cư Sa Lâm đi, Đường Đại vẫn đang trong trạng thái lâng lâng.

Không bao lâu, lại có người cắt đứt trạng thái lâng lâng này của Đường Đại. Lại có người đàn ông khác tới cửa, lần này là một tây trang giày da, tuổi hơi lớn, nhưng mà ăn mặc cẩn thận tỉ mỉ, xem ra là một người đàn ông bảo thủ.

Nếu như Mục Giai Âm ở đây sẽ phát hiện ngay, người này không phải là quản gia nhà bọn họ sao?

Lâm quản gia đứng trong siêu thị nhỏ trước mặt nhìn một chút khóe miệng còn vẫn mang theo nụ cười đúng mực, "Anh khỏe chứ, còn nhớ rõ ngày hôm qua anh đã cứu một cô gái không?"

"Nhớ nhớ nhớ." Loại chuyện như vậy sao có thể quên đây?

Đừng nói vốn lúc trước quá trình cứu cô gái kia cũng rất ly kỳ, chính là hôm qua người kia tới cũng đủ làm anh khắc sâu ấn tượng.

Lâm quản gia khẽ cười cười, mới hỏi, "Tôi có thể đi vào nói chuyện không?"

"Dĩ nhiên." Nơi này vốn là siêu thị, nếu như là khách dĩ nhiên là có thể tùy tiện vào.

Lâm quản gia tùy ý đi vào, mới lấy một túi giấy đặt trên quầy thu tiền của Đường Đại, "Trong này có một tờ chi phiếu một trăm vạn, hôm qua anh đã cứu cháu gái của lão gia chúng tôi, ông ấy rất cảm ơn anh, những thứ này chỉ là tâm ý nho nhỏ, không được tôn kính."

Lâm quản gia vừa cười một tiếng mới nói, "Xin hỏi anh còn có những chuyện khác cần chúng tôi giúp một tay sao?"

Vốn bọn họ tính muốn giúp Đường Đại thắng vụ kiện kia một đi không trở lại, nhưng Cư Sa Lâm đã nhận, tự nhiên bọn học cũng không nhận được.

Một, một trăm vạn, anh không nghe lầm chứ? Nếu như có nhiều tiền như vậy, như vậy anh có thể yên tâm cho con trai một bộ chân giả tốt rồi, con trai có thể tự tập đi bộ.

"Chuyện này...... Tiền này cũng quá nhiều rồi," Sau khi đường đại phản ứng kịp sa, vội vàng từ chối nói: "Tôi không thể nhận, vừa rồi đã có người tới giúp tôi giải quyết phiền phức của tôi rồi, những thứ này tôi thật sự không thể nhận."

Làm người tốt phải biết đủ, Đường Đại hiểu rõ đạo lý này.

Lâm quản gia cười thả lá thư lại trên bàn Đường Đại, "Đây chính là một phần tâm ý của nho nhỏ chúng tôi, vẫn mong anh có thể nhận lấy. Chẳng qua, chúng tôi cũng hi vọng anh có thể xử lý thích đáng số tiền kia, để tránh đưa tới phiền toái không cần thiết."

Có lúc đột nhiên phát tài một phen cũng không phải là chuyện gì tốt.

Thấy Đường Đại còn muốn từ chối, Lâm quản gia mới dời đề tài đi, nhìn một hàng gian phòng sau lưng nói: "Anh ở nơi này?"

"A, đúng đúng đúng, chẳng qua tôi có ý định dời đi," Đường Đại, "Nơi này thật sự là quá vắng vẻ, lại không ít người cũng bán phòng ốc dời khỏi nơi này."

Siêu thị anh buôn bán càng ngày càng ảm đạm. Anh tính dời đến một khu phồn hoa khác.

"Tôi đề nghị anh cho dù chuyển đi cũng nên giữ phòng ốc nơi này lại," Lâm quản gia cảm thấy Đường Đại này phẩm hạnh vẫn tương đối không tệ, vì vậy cũng có ý tốt nhắc nhở, "Tôi nghe nói tương lai trong vòng ba năm chính phủ có kế hoạch xây khu chung cư ở đây, đến lúc đó đoán chừng sẽ cho mọi người một khoản tiền đền bù hậu hĩnh."

"À?" Nói như vậy vẫn là không muốn bán căn nhà này là tốt nhất.

Lâm quản gia không dài dòng nữa liền đi.

Đường Đại này cũng cơ trí, anh nhìn ra được Lâm quản gia sẽ không lừa anh, vì vậy không bán căn nhà mình, hơn nữa còn lấy ra 50 vạn mua lại hết mấy căn nhà xung quanh với giá thấp.

Đợi đến năm thứ ba, quả nhiên chính phủ xây nhà chung cư ở nơi này.

Mà Đường Đại trực tiếp dựa vào tiền mua phòng ốc trở thành phú ông.

Sau này, Đường Đại nhớ lại cuộc đời của mình, anh cảm thấy truyền kỳ nhất chính là một ngày anh cứu một cô gái xinh đẹp, đó là bước ngoặt quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh.

Biết em trai Cư Sa Bạch đồng ý nhận vụ án của Đường Đại, Mục Giai Âm cũng yên tâm.

Chỉ là nghe nói hôm nay Hàn Tử Nghị cũng muốn tới bệnh viện, Mục Giai Âm nghi hoặc, Mục Giai Âm gọi điện thoại cho ba mẹ Hướng Tình trưng cầu ý kiến có muốn để cho Hàn Tử Nghị vào bệnh viện hay không.

Mẹ Hướng Tình suy tư hồi lâu nói: "Hãy để cho đứa bé kia vào đi, dì nghe nói tối hôm qua mẹ nó dạy dỗ nó rồi, hôm nay sẽ để cho Hướng Tình nhà dì giáo huấn nó một trận."

Trong giọng mẹ Hướng Tình nói chuyện có mấy phần hả hê.

Ngày hôm qua, bà và ông xã đã thu thập rất nhiều tình sử phong lưu trước kia của Hàn Tử Nghị.

Dĩ nhiên trước kia Hàn Tử Nghị không kềm chế được chuyện này, rất nhiều đồ anh cũng không kiêng dè. Cho nên, muốn tìm những hình này của Hàn Tử Nghị tương đối đơn giản, ba mẹ Hướng Tình gần như đi tìm rất nhiều chứng cớ mà không phí sức.

Những chứng cớ này đương nhiên làm cho cơn giận của Hướng Tình bốc cháy lần nữa.

Mục Giai Âm đoán chừng hôm nay Hướng Tình thấy Hàn Tử Nghị sẽ không có sắc mặt tốt.

Chỉ là...... Thôi, Hàn Tử Nghị cũng là trừng phạt đúng tội. Uổng công cô cố gắng làm trung gian cho hai người bọn họ, kết quả Hàn Tử Nghị vẫn không quý trọng Hướng Tình chút nào, cảm thấy phụ nữ tự mình đưa đến của không đáng quý sao?

Mục Giai Âm cũng hơi hả hê nghĩ tới, không bằng trước hết khiến Hàn Tử Nghị nếm thử một chút khổ sở mất đi Hướng Tình.

Ba mẹ Hướng Tình tương đối thành thực với Mục Giai Âm, Mục Giai Âm đã biết chuyện mẹ Hướng Tình uy hiếp dụ dỗ Lạc Tử Hạo theo đuổi Hướng Tình rồi. Mặc kệ như thế nào, vẫn nên tạo một chút cảm giác nguy hiểm cho tên Hàn Tử Nghị kia. Hàn Tử Nghị đang ở trong phúc mà chẳng biết hưởng.

Người thân còn chưa tới, ngược lại Cư Sa Lâm tới.

Cư Sa Lâm vẫn luôn ở thành phố A, nhưng mà ấn tượng anh dành cho Mục Giai Âm toàn bộ đều dừng lại ở một màn đào hôn kia. Sau lại, mặc dù nghe nói tình cảm giữa Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm không tệ, chỉ là Cư Sa Lâm vẫn cảm thấy đó chính là tin đồn bên ngoài mà thôi.

Có người đàn ông nào có thể chịu được cô dâu đào hôn chứ? Huống chi là Quyền Thiệu Viêm, nhưng anh tương đối hiểu rõ tính khí Quyền Thiệu Viêm cũng không tốt như vậy.

Về phần sau khi cưới Quyền Thiệu Viêm cưng chiều Mục Giai Âm, Cư Sa Lâm lại càng xì mũi coi thường, lấy tính tình này của Quyền Thiệu Viêm, không ngày ngày đánh Mục Giai Âm là đã tốt rồi, còn cưng chiều? Làm sao có thể, đây quả thực là đầm rồng hang hổ sao.

Nhưng ngày thành hôn đó Mục Giai Âm đủ giày xéo tự ái của Quyền Thiệu Viêm, đàn ông bình thường nói thế nào cũng phải bỏ cái hôn nhân này, Quyền Thiệu Viêm không ly hôn như anh nghĩ cũng rất khác thường.

Chỉ là, ngày hôm qua sau khi Cư Sa Bạch trở về, đặc biệt lén lút hỏi anh có nghe nói qua chuyện Mục Giai Âm hay không, nói là cảm thấy Quyền Thiệu Viêm đối với Mục Giai Âm rất không bình thường, Cư Sa Lâm nổi lên lòng hiếu kỳ về Mục Giai Âm.

Vừa nói như thế, Cư Sa Lâm cũng có chút ý định thăm vị chị dâu này. Nói thế nào, bọn họ cũng có quan hệ thân thích với nhà họ Quyền.

Mục Giai Âm cũng coi như là chị dâu họ của anh.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT