Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 105: Đánh du kích


Phó bản vẫn đang tiếp tục.

BOSS thứ nhất Tuần Tra Quỷ Lùn mới quả thực là một DPS không xài não hàng thật giá thật, ngoại trừ bạo lực đánh ra công kích vật lý mạnh mẽ thì chả có cái mệ gì sất. Người chơi bình thường thì còn khá e ngại, nhưng gặp người chơi có thao tác trôi chảy lanh lẹ thì đúng chỉ như món đồ chơi. Thù hận của Tuần Tra Quỷ Lùn bấy giờ đều ở trên người Quân Mạc Tiếu, bị đùa giỡn đến xoay mòng mòng. Năm người toàn lực công kích, thoáng chốc đã đánh bại BOSS thứ nhất.

Không ai ngừng nghỉ, tất cả mọi người thẳng tiến đến vị trí kế tiếp, không một ai nhìn đồ rơi ra từ BOSS. Do trước đó Diệp Tu đã dặn dò: phá kỉ lục phải giành giật từng giây, đừng lãng phí thời gian vào việc này. Chờ đồ rơi ra, ngồi xổm xuống nhặt lên, thế là toi mất mấy giây.

Con đường sau BOSS thứ nhất cũng không khác biệt gì mấy, năm người tiếp tục thao tác như trước, Bánh Bao Xâm Lấn vẫn được Diệp Tu chăm sóc cặn kẽ nhất, trong quá trình chỉ huy nói 10 câu thì hết 8 câu dành cho Bánh Bao Xâm Lấn.

“Ôi đại thần ông thuộc chòm sao nào mà dài dòng thế?” Bánh Bao Xâm Lấn phát ngôn một câu thiếu chút nữa thì làm cho Diệp Tu “mỉm cười nơi chín suối”, nửa ngày mới bình tĩnh nói: “Bánh Bao à, chú chính là vũ khí bí mật của đội ngũ chúng mình đấy, tất cả mọi người đều trông chờ chú phát huy.”

“Hả? Vũ khí bí mật sao? Dữ dằn quá vậy.” Bánh Bao Xâm Lấn mừng rỡ.

“Cố gắng lên, chú ý sử dụng tốt Khóa Yết Hầu Diệp Tu nói.

“Rõ rồi” Bánh Bao Xâm Lấn mặt mày hớn hở.

Bảo Bánh Bao Xâm Lấn là vũ khí bí mật cũng không phải Diệp Tu thuận miệng dối lừa. Kĩ năng cấp 15 Khóa Yết Hầu của Lưu Manh cũng không gây tổn thương lớn lắm, nhưng khả năng khiến phòng ngự vật lý của mục tiêu bị Khóa Yết Hầu giảm xuống 50% lại là một sự  trợ giúp rất mạnh mẽ. Tuy nó chỉ kéo dài 2 giây, nhưng 2 giây này đủ để cả đối tiến hành một lượt toàn lực chém giết rồi. Huống hồ Bánh Bao Xâm Lấn lúc này đã cấp 25, kỹ năng mỗi 5 cấp có thể tăng lên một cấp bậc, Khóa Yết Hầu hiện tại đã cấp 3, hơn nữa Móng Vuốt Võ Giả lại tăng 1 cấp cho Khóa Yết Hầu, Khóa Yết Hầu cấp 4 kéo dài đến 3,5 giây.

BOSS cao nhất của Rừng Rậm Băng Sương cũng chỉ 25 thôi, không tồn tại áp chế cấp bậc, hiệu quả 3,5 giây đấy có thể phát huy hoàn toàn, tương đương với việc công kích của cả đội tăng 50% trong 3,5 giây.

BOSS thứ nhất Quỷ Lùn Tuần Tra đã bị Bánh Bao Xâm Lấn khóa yết hầu hết ba lần, toàn đội cũng nhờ đấy mà có được 10 giây bùng nổ, tiết kiệm phần lớn thời gian.

Khi đối phó với tiểu quái ven đường, Khóa Yết Hầu của Bánh Bao Xâm Lấn vừa hết thời gian đóng băng là xài ngay, mục tiêu bị khóa sẽ trở thành bia ngắm cho toàn đội.

Nhưng Bánh Bao Xâm Lấn cũng chịu tội không ít, bởi vì người Khóa Yết Hầu cũng không phải trạng thái vô địch, mục tiêu cũng chẳng phải rơi vào trạng thái Đông Cứng không thể nhúc nhích được, mục tiêu vẫn có thể giãy dụa hai tay mà tiến hành công kích, chẳng qua phòng ngự giảm xuống khiến công kích của mục tiêu bị Khóa Yết Hầu cũng giảm xuống 50%. Nếu không như thế, khi Khóa Yết Hầu Quỷ Lùn Tuần Tra trước đấy, Bánh Bao Xâm Lấn đã bị Lang Nha bổng đánh ngã ngửa từ lâu rồi

“BOSS thứ hai” Tô Mộc Tranh nhắc nhở toàn đội xong, tiến lên dụ quái, thành thành thật thật, không hề dùng Áp Súng gì nữa. BOSS lao ra, bốn người vừa mới đánh ngã một đám quỷ lùn, lại xông lên quần ẩu BOSS thứ hai, Bánh Bao Xâm Lấn tiếp tục trợ giúp bằng Khóa Yết Hầu của mình, BOSS thứ hai chẳng mấy chốc cũng  bị tiêu diệt.

Suốt đoạn đường sau đấy cũng không xảy ra sai lầm gì, rốt cục đã đến BOSS cuối cùng của phó bản Rừng Rậm Băng Sương – Trại Ân Băng Sương.

Không nhiều lời, nên đánh như thế nào mấy ngày nay đã nói quá nhiều từ lâu rồi, người xông lên trước tiên là Hàn Yên Nhu của Đường Nhu, Trại Ân Băng Sương phát hiện rất sớm, xách đao bước nhanh nghênh đón. Hàn Yên Nhu nghiêng người chạy vòng đến bên cạnh Trại Ân Băng Sương, không đợi Trại Ân Băng Sương xoay người thì ra ngay Thiên Kích, Trại Ân Băng Sương lập tức bị hất lên trời. Hàn Yên Nhu đuổi kịp tiếp tục công kích, hơn nữa phóng ra Huyễn Văn đánh ra liên kích còn nhiều hơn Quân Mạc Tiếu trước đấy.

Bị liên kích trên không, Trại Ân Băng Sương đương nhiên không thể chịu nổi, lập tức dịch chuyển tức thời tránh đi. Diệp Tu chờ chiêu này từ lâu, hắn vẫn luôn chú ý phương hướng dịch chuyển tức thời của nó,  bấy giờ dùng ngay chiêu Thuật Phân Thân bay qua đấy, Trại Ân Băng Sương vừa dịch chuyển đến nơi, đã  nhận một chiêu Thiên Kích của Quân Mạc Tiếu, lại bị đánh bay ra.

“Bánh Bao” Diệp Tu hô một tiếng, Bánh Bao Xâm Lấn đã sớm bước dài lên đón, nâng tay một trảo nắm lấy, Khóa Yết Hầu cấp 4 tóm đúng luôn vào yết hầu của Trại Ân Băng Sương.

“Đẹp lắm” Diệp Tu khen một tiếng, xoay người quăng  liên tiếp 3 kỹ năng công kích, chiến mâu của Hàn Yên Nhu, đạn pháo của Phong Sơ Yên Mộc, phép thuật của Thích Vô Giúp Vui đồng thời tấn công, ngay cả Bánh Bao Xâm Lấn cũng đập thẳng một cục gạch vào đầu Trại Ân Băng Sương, khiến Trại Ân Băng Sương rít gào liên tục.

Trại Ân Băng Sương thân nhỏ người nhẹ, bị tóm cổ họng là chẳng còn sức chống cự, đánh đủ 3,5 giây, không thiếu 0,1 giây nào. Ô Thiên Cơ với hình thái mâu của Quân Mạc Tiếu đã lên 25, lượng sát thương đánh ra cao hơn vũ khí tím cấp 25 của mọi người chừng 10 cấp, mũi mâu một màu trắng, khi tấn công tựa như bông tuyết ẩn hiện.

Trong 3,5 giây chớp nhoáng này, Bánh Bao Xâm Lấn cũng đã ăn hai đao của Trại Ân Băng Sương.

NPC cũng không thể ngu đến nổi bị kỹ năng này tóm được rồi mà vẫn ngoan cố đi tìm mục tiêu đang giữ  cừu hận ở sau lưng mình được, thường là đứa nào tóm cổ mình thì chém đứa đó. Theo đó mà nói, Khóa Yết Hầu cũng được xem như một loại kỹ năng Trào Phúng* cưỡng chế di dời thù hận của đối phương. Chẳng qua muốn dùng nó để cứu cánh thì phải tính toán kỹ càng. Lưu Manh cũng không mặc giáp có phòng ngự cao như Kỵ Sĩ, cho dù Khóa Yết Hầu khiến công kích của mục tiêu giảm 50% nhưng gặp BOSS nào quá trâu bò thì vẫn bị nuốt tươi ngay mà thôi.

Đáng thương Trại Ân Băng Sương không có bản lĩnh lớn thế, bị Khóa Yết Hầu xong quả thực cứ như giãy dụa. Qua 3,5 giây, Bánh Bao Xâm Lấn buông tay xong vội vàng cắn thuốc hồi máu. Đây cũng không phải thuốc cơ bản nhất ở Thôn Tân Thủ, đây là thuốc do Mưu Đồ Bá Đạo tài trợ, thuốc trung cấp do nhà bào chế thuốc nhà họ tạo ra, thích hợp cho những người hơn cấp 20 sử dụng.

Trại Ân Băng Sương được buông ra, lập tức lại đi tìm mục tiêu thù hận hiện tại của nó: Hàn Yên Nhu.

Nhưng bên này Quân Mạc Tiếu có vũ khí bá đạo, huơ vài nhát đã đoạt được thù hận về. Mấy vấn đề này không hề đáng lo, ở đây toàn những người giỏi thao tác, đều là những người có kỹ thuật tốt để đảm đương chức MT này. Trại Ân Băng Sương di động nhanh chóng, nhưng dưới sự vây đánh của cả bọn, thương tích đầy mình, hầu như chẳng trốn tránh được đòn nào.

Khóa Yết Hầu của Bánh Bao Xâm Lấn đang đóng băng, cũng hóa thân thành một DPS bình thường, đi lên tay đấm chân đá, đúng chuẩn của lưu manh. Dùng móng đã sớm được tẩm kỹ năng cấp 25 Bôi Độc mới học cào lên người Trại Ân Băng Sương.

Trại Ân Băng Sương gào thét liên tục, đang khốn đốn, lại muốn sử dụng Dịch Chuyển Tức Thời vừa hết thời gian đóng băng xong. Kết quả dịch thì dịch, nhưng Quân Mạc Tiếu đã ở đấy chờ nó, chiến mâu vung lên đâm xiên nó bay về.

Một tiếng”Bánh Bao”, Bánh Bao Xâm Lấn nhanh chóng đi lên, Trại Ân Băng Sương lại giống em gà nhép bị tóm cổ.

Tốn mất bao nhiêu thời gian, thanh máu của Trại Ân Băng Sương cũng sắp chuyển sang màu đỏ. Đối phó với trạng thái Màu Đỏ này, cả đội sớm đã luyện đến nhuần nhuyễn rồi. Hiện tại có vũ khí tím, tuy khi giết tiểu quái thì hơi biến hóa so với lúc luyện tập, nhưng đối mặt BOSS thì nên đánh thế nào thì đánh thế ấy. Hơn nữa lại là một đám người có thao tác tốt, không lo lắng việc sẽ lỡ tay khi đối mặt với Trại Ân Băng Sương đang siêu tốc như những cao thủ bình thường. Vì thế rốt cuộc đại chiêu lốc xoáy băng đao của Trại Ân Băng Sương khi rơi vào trạng thái Máu Đỏ chưa xuất hiện được lần nào đã bị năm người hiếp đáp từ đầu đến đuôi, cuối cùng lại bị Bánh Bao Xâm Lấn tóm yết hầu lần nữa, không cam lòng mà treo cổ trên tay Bánh Bao Xâm Lấn.

Hoàn thành phó bản.

Hệ thống cũng đồng thời thông báo: Chúc mừng các thành viên của Mưu Đồ Bá Đạo là Thích Vô Giúp Vui, Quân Mạc Tiếu, Phong Sơ Yên Mộc, Bánh Bao Xâm Lấn, Hàn Yên Nhu phá vỡ kỷ lục qua phó bản Rừng Rậm Băng Sương, thành tích 13 phút 05 giây 47.

Thành công

Năm người lúc này đều có phản ứng.

Bánh Bao Xâm Lấn nhìn hệ thống tin tức cười ha ha: “Ha ha ha ha, vũ khí bí mật lên TV”

Đường Nhu còn mở lại bảng thành tích kỷ lục, nhìn thành tích có sự tham gia của mình, cảm thấy thật thỏa mãn.

Tô Mộc Tranh thì sao? Chỉ im lặng mỉm cười trước màn hình.

Về phần Diệp Tu...... Bạn Bánh Bao gà mờ thế mà phát huy hoàn mỹ suốt cả hành trình, không bị ngốc chỗ nào, thực con mẹ nó khiến hắn kích động vô cùng.

Tính ra thì phản ứng của Thích Vô Giúp Vui lại có vẻ bình thường. Dù sao người hiện tại dùng acc này cũng là hội trưởng Mưu Đồ Bá Đạo, một cái kỷ lục phó bản Rừng Rậm Băng Sương mà thôi, tuy rằng thực kinh người, nhưng chưa đến mức kích động đến nhảy nhót hoa tay múa chân.

Kênh công hội của Mưu Đồ Bá Đạo cũng một phen náo nhiệt, mọi người tích cực lên tiếng khen ngợi sự uy vũ của tổ năm người, xem ra không ma nào nhìn thấy câu không ai nhìn kênh tin tức đâu của Thích Vô Giúp Vui trước đấy thật rồi......

Diệp Tu đang chuẩn bị phát biểu vài câu, đột nhiên trên màn hình nhảy ra một cửa sổ, máy 84 khu C gọi 2 chai Coca, bất đắc dĩ đứng dậy, lấy Coca đưa đi về phía đấy.

Khi trở về, nhìn thấy Đường Nhu đang đứng lắc lư ở trước quầy, vừa thấy hắn đã hỏi: “Kỷ lục này đã đạt cực hạn chưa?”

“Cực hạn...... còn chưa đến đâu.”

“Vẫn chưa phải cực hạn sao? Vì sao?” Đường Nhu hỏi.

“Bởi vì đội ngũ của chúng ta không phải là tổ hợp các nghề tốt nhất.” Diệp Tu nói.

Tuy mỗi người đều có thể đánh bất kỳ phó bản nào, nhưng muốn theo đuổi hiệu suất, lại cần một tổ đội gồm các nghề tốt nhất. Đội ngũ của Diệp Tu không phải tốt nhất, nhưng đối thủ cạnh tranh của họ, Gia Vương Triều cũng giống thế. Chỉ đi qua bản Rừng Rậm Băng Sương mà thôi, thân là tuyển thủ chuyên nghiệp, bọn Lưu Hạo cũng không quá nghiêm trọng vấn đề. Huống chi mỗi tuyển thủ đều có tinh thông một nghề, tạm đổi nghề, giống như hậu vệ lại đi thay tiền vệ trong bóng đá vậy, tuy tố chất thân thể vẫn có, nhưng phát huy được hay không lại là chuyện khác.

Lại nói tiếp, tổ hợp các nghề của bọn Lưu Hạo dù không phải tốt nhất, nhưng đỡ hơn năm người bên Diệp Tu. Đáng tiếc rằng bọn Lưu Hạo chưa phát huy hết sức. Bởi vì gã cũng chẳng ngờ sẽ có cao thủ đẳng cấp chuyên nghiệp tranh cao thấp với mình ở phó bản này, với gã, đấy chỉ là một chuyến phá kỉ lục phó bản của người chơi bình thường, dễ như trở bàn tay, tùy tiện phát huy một chút là được.

Gã không cố gắng trăm phần trăm, mà Diệp Tu thì sao? Hắn phải xem thành tích của đám Lưu Hạo, tập trung vào đấy mà cố gắng phát huy đến cực hạn, ung dung đẩy kỉ lục của bọn họ xuống.

Lần phá kỉ lục này, Lưu Hạo đáng thương bị đánh du kích rồi. Đơn giản vì gã ở ngoài sáng mà Diệp Tu lại ở trong tối.
Kỹ năng Trào Phúng: kỹ năng gây thù hận.




COMMENT