Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 177: Hai quỷ đập trận


“Em xem. Sai lầm vừa rồi của Bánh Bao khiến việc tụ quái không được hoàn mỹ, ba con quái tán loạn cậu ấy dẫn đến lại vừa hay hướng về phía em. Thật ra em không cần dùng Băng Trận khống chế ngay, ra Nguyệt Quang Trảm trước, ba con quái sẽ bị đẩy lùi vài bước, việc tụ quái vẫn có thể hoàn thành. Sau đó em mới dùng Băng Trận để khống chế công kích cả trận thì tốt hơn.” Diệp Tu nói.

“Nhưng vừa rồi quái tán loạn không chỉ có ba con.” Kiều Nhất Phàm nói.

“Không phải còn có bọn anh sao?” Diệp Tu cười, “Tụi anh cũng sẽ dựa vào sai lầm mà điều chỉnh lại.”

“Nếu xảy ra sai sót như vậy, phải chăng kỷ lục không phá được nữa?” Kiều Nhất Phàm nói.

“Ha ha, nếu dựa vào góc độ phá kỷ lục, khống chế trận thế nào cũng không ảnh hưởng mấy, thời gian chiếm được không đủ để phá kỷ lục. Có điều, so với kỷ lục, chúng ta cần rèn luyện ý thức và phán đoán của mình trong những tình huống thế này hơn. Ở trường hợp vừa rồi, em có thể thuận lợi dùng Băng Trận khống chế trong phó bản, nhưng còn ở đấu trường thì sao? Em có chắc Băng Trận của mình sẽ không bị cắt ngang dưới tình huống không có bất cứ thứ gì che chở và khống chế không?

Kiều Nhất Phàm lập tức giật mình: “Em hiểu rồi.”

“Tuy chỉ là một phó bản nhỏ, nhưng vẫn phải cố gắng nâng cao ý thức” Diệp Tu cảm khái.

“Vâng ạ, vâng ạ.” Kiều Nhất Phàm vâng dạ không ngớt, cậu cảm thấy dường như có một cánh cửa đang dần mở ra trong lòng. Tựa như kỹ thuật và thực lực của cậu gặp phải nút thắt, bấy giờ lại được gỡ ra từng chút một. Cậu không biết là do thay đổi chức nghiệp hay là vì nhận được sự chỉ bảo của đại thần, mà có lẽ bao gồm cả hai nhỉ? Kiều Nhất Phàm ngẫm nghĩ.

Tuy cậu đã chú ý rất nhiều, nhưng nghe xong Diệp Tu nói, cậu mới biết được bản thân vẫn không đủ chú trọng phó bản nhỏ nhoi này. Dù chỉ là một phó bản thế này, chỉ cần đủ chú trọng cũng có thể nâng cao chính mình.

Dưới sự chỉ bảo không ngừng của Diệp Tu, đội ngũ tiến quân nhanh chóng. Đấu pháp mà bọn Diệp Tu đang dùng, chính là đấu pháp “Thiếu một người” đã thực hành hôm qua.

Số quái ban đầu giết không hết, những nơi luôn rơi vào cuộc phản kích của quân địch, sau khi có thêm Một Tấc Tro, tất cả chợt trở nên hoàn hảo.

Đường Nhu không biết dùng từ gì để miêu tả nỗi kinh sợ trong lòng. Người chưa tới mà đã đoán được vị trí phối hợp, đã thế còn chính xác và mạnh mẽ như vậy, khi nào bản thân mới theo kịp đây.

“Hai đứa em” Diệp Tu hiện đang nhắc nhở Đường Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn, “Nhớ chú ý quỷ trận của cậu ấy nhiều hơn, phối hợp cần phải tương hỗ với nhau, mà các em có biết hiệu quả của những quỷ trận này không?”

“Không biết......” Hai người đồng loạt đáp.

Diệp Tu bó tay, hiển nhiên cũng phải giới thiệu một phen. Sự giúp đỡ từ những nghề không mang tính phụ trợ chính là tính toán cách phối hợp, nên ở phương diện khác cũng phải hiểu biết đầy đủ để lợi dụng những chiêu hỗ trợ ấy mới được. Ngay cả tác dụng của chúng còn không biết, nói gì đến lợi dụng chứ?

Quỷ kiếm sĩ cấp 30, trừ bỏ quỷ thần Tàn Ảnh chuyên về phòng ngự và Băng Trận của quỷ thần vừa công kích vừa khống chế trận ra, còn có Đao Hồn đã học ở cấp 10.

Lực lượng của quỷ thần Đao Hồn, là tăng sức lực và trí lực cho những đồng đội nằm trong kết giới do Đao Hồn bảo vệ. Mà sức lực và trí lực lại quyết định sức công kích vật lý và pháp thuật. Có thể nói rằng, bất kể chức nghiệp nào cũng sẽ được cường hóa mạnh mẽ trong kết giới của Đao Hồn, kỹ năng này còn được người chơi gọi tắt là Đao Trận.

Cấp 10 có thể học, hễ nhân vật lên 3 cấp có thể tăng 1 cấp kỹ năng, quỷ kiếm sĩ cấp 30 sẽ đạt được Đao Trận cấp 7, tăng 105 điểm sức lực và trí lực. Diệp Tu vừa nói ra con số này, Đường Nhu cùng Bánh Bao Xâm Lấn đều rất đỗi kinh ngạc. Số liệu chính là con số thể hiện trực tiếp và khách quan nhất, hai người mở bảng cá nhân ra, lập tức nhìn thấy tác dụng của 105 điểm sức lực và trí lực ấy đáng sợ đến chừng nào.

Pháp sư chiến đấu và lưu manh cấp 30, hai chức nghiệp này giống nhau về mặt gia tăng điểm thuộc tính, tại cấp 30, không tính trang bị và khen thưởng từ nhiệm vụ, sức lực và trí lực đều là 105 điểm.

Một cái Đao Trận của quỷ kiếm sĩ lại tăng thêm cho hai người điểm thuộc tính của cả 30 cấp, thế thì bảo sao hai người lại không kinh ngạc.

Đương nhiên, thuộc tính nhân vật không thể chỉ nhìn một thân trần trụi được, trên thực tế, tính cả trang bị và khen thưởng từ nhiệm vụ, hai nhân vật không chỉ có từng ấy.

Có điều, 105 sức lực và trí lực cũng đủ chấn động trong lòng rồi.

Quỷ kiếm sĩ phải dùng quỷ trận vào thời điểm thích hợp, mà những nhân vật khác đương nhiên phải lợi dụng trọn vẹn quỷ trận, ít ra trong thời gian quỷ trận xuất hiện, mọi người đứng trong trận phải dồn sức tấn công.

Nhìn đến số liệu cực hãi hùng của quỷ trận, Đường Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn đã hoàn toàn hiểu rõ chuyện này. Phối hợp tiếp đấy, sự tương trợ của hai bên càng trở nên thuận lợi. Mới chỉ là lần thực hành đầu tiên, lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với hội trưởng của công hội Nguyệt Luân trước đây.

Nếu đã xuất sắc thế, bọn họ phối hợp cũng không quá tốn sức. Mấu chốt vẫn là do tố chất nghề nghiệp cùng với ưu điểm nhìn bao quát và xem xét thời cơ của của Kiều Nhất Phàm. Bản thân của Kiều Nhất Phàm cũng tìm được cảm giác như cá gặp nước trong phó bản nhỏ này. Không, nói chính xác hơn là, tìm được cảm giác như cá gặp nước trong đoàn đội này. Kiều Nhất Phàm tin rằng, dù không phải tại Vùng Đất Lưu Lạc, ở bất luận chỗ nào đi nữa, có là trên trận đấu chuyên nghiệp, mình chắc chắn cũng có một vị trí riêng trong đội ngũ thế này.

Thật cảm động!

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Kiều Nhất Phàm đã nhiều lần cảm nhận được niềm hạnh phúc mà trước nay chưa từng có, đây là chuyện chưa từng xảy ra khi cậu đặt chân vào giới chuyên nghiệp. Đối với việc này, cậu chỉ có thể cố gắng đánh tốt phó bản để báo đáp lại, tuy đây chỉ là phó bản Vùng Đất Lưu Lạc thấp cùng cực mà thôi.

Một đường thuận lợi tiến lên trước, nháy mắt đã đến BOSS cuối Toya của Vùng Đất Lưu Lạc, Kiều Nhất Phàm vốn đầy chờ mong sự chỉ huy của đại thần, cậu biết rõ Toya của phó bản này chính là yếu tố mấu chốt ảnh hưởng đến kỷ lục.

Ai dè đại thần chợt trở nên ít lời hẳn, ở đây cả đội cứ như được phát huy tự do. Tuy cũng có phối hợp, nhưng nhìn thế nào cũng không đủ tiêu chuẩn, có nhiều lúc lại trông khá bị động trước mặt Toya.

Kiều Nhất Phàm là tuyển thủ chuyên nghiệp, có sức phán đoán chuyên nghiệp, cậu đánh giá sơ qua đấu pháp này, liền cảm thấy không thể nào đột phá nổi kỷ lục hiện thời.

Kiều Nhất Phàm hơi mờ mịt, bản thân cậu cũng có thể thiết kế phương pháp phối chiêu ở đây, ít ra mạnh mẽ hơn cách đánh tự do và lộn xộn thế này, chẳng lẽ Diệp Thu đại thần không hề nghĩ đến sao?

Đang ngơ ngơ, chợt nghe thấy Quân Mạc Tiếu vừa lúc di chuyển đến cạnh mình hỏi: “Em cảm thấy ở đây thế nào?”

Kiều Nhất Phàm hơi do dự, cuối cùng thành thật bảo: “Em thấy, nếu cứ thế này sẽ rất khó vượt qua kỷ lục hiện tại.”

“Cậu đừng lo lắng.” Hàn Yên Nhu của Đường Nhu chẳng biết đến cạnh hai người từ lúc nào, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người nên cũng tham gia vào: “Tại ai đó không chịu cố hết mình đấy, không thì cậu đã thấy một màn khác xa rồi.”

“Ha ha.” Diệp Tu cười cười, sau đó nói với Kiều Nhất Phàm: “Cái màn ấy em nhìn sẽ biết phối hợp thế nào ngay, cố lên”

“Ơ.....” Kiều Nhất Phàm không hiểu gì cả, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Đánh xong chuyến phó bản, ai cũng ngầm hiểu nên đánh thế nào.

“Hai cơ hội nữa” Diệp Tu nhấn mạnh, không chỉ nói cho Kiều Nhất Phàm, mà còn nói với ba người kia. Không phải chỉ cần kỹ thuật tốt thì sẽ không phạm lỗi.

“Vâng.” Đường Nhu đáp gọn lỏn.

“Anh cứ yên tâm, em thích nhất vụ vào mấu chốt mới phát huy hết mình đấy.” Bánh Bao Xâm Lấn nói.

“Anh cũng vậy đó…” Tô Mộc Tranh thế mà lại nhắc nhở Diệp Tu, Diệp Tu không thần thông đến nỗi chẳng phạm sai lầm nào, chơi game suốt mười năm, kinh nghiệm giải quyết sai lầm của hắn cũng vô cùng phong phú.

“Bắt đầu”

Ra lệnh một tiếng, lần phá bản thứ hai bắt đầu.

Tiến vào bản dụ quái, phần đầu tiên của đấu pháp cũng tương tự với hồi mang theo hội trưởng của công hội Nguyệt Luân, chẳng qua bây giờ không có ai leo lên địa điểm cao nữa, Một Tấc Tro của Kiều Nhất Phàm vừa mới bắt đầu đã hỗ trợ tấn công cho ba người dẫn quái, ngay vào lúc quái vừa gom lại một chỗ......

“Đao...... Trận......”

Diệp Tu mới nói một chữ, Đao Trận của Kiều Nhất Phàm đã sớm phóng ra.

Nắm bắt thời cơ hoàn mỹ, phối hợp với đội ngũ không chê vào đâu được.

Diệp Tu hết sức vui mừng, mang theo cao thủ thế này thật thoải mái, hòa mình quả thực rất nhanh.

Đám bọn họ hiển nhiên cũng cực kỳ cẩn thận, khống chế quái để chúng không thoát khỏi phạm vi của Đao Trận. Bên trong và bên ngoài kết giới, hiệu suất tấn công của mọi người không hề giống nhau.

Chẳng qua có hơi đáng tiếc, hiệu quả của Đao Trận chỉ kéo dài 20 giây, đóng băng lại tới 30 giây, không thể giữ suốt hành trình, luôn sẽ tồn tại 10 giây đánh chay.

Nhưng trước khi Đao Trận nhanh chóng biến mất, Quân Mạc Tiếu đột nhiên nhảy ra sau tránh quái. Tiếp đấy rút kiếm vung lên, một làn sương khói mông lung như tràn ra từ đầu kiếm, ngưng kết thành hình.

Đao Trận của Một Tấc Tro biến mất, một cái kết giới màu tím đen do quỷ thần khống chế lại hình thành ngay sau đấy.

Đao Hồn

“Đao Trận hả, anh cũng có mà” Diệp Tu vừa dứt lời, đầu kiếm trong tay Quân Mạc Tiếu lại chém lên, kỹ năng sử dụng chính là của cuồng kiếm sĩ.

“Tán nhân......” Kiều Nhất Phàm kịp thời phản ứng. Đao Trận của quỷ kiếm sĩ là kỹ năng cấp 10, tán nhân đương nhiên sẽ có. Hiệu quả của hai Đao Trận không thể chồng chất lên nhau, nhưng có thể luân phiên sử dụng để xóa đi khoảng thời gian đánh chay.

Song quỷ phối hợp như vậy trong Vinh Quang cũng được đặt tên riêng, gọi là “Hai quỷ đập trận”.

Trong Liên minh Chuyên nghiệp hiện nay chỉ có chiến đội Hư Không mới thỉnh thoảng dùng cách chiến đấu này. Đội của họ ngoại trừ trận quỷ đầu tiên Phùng Sơn Quỷ Khấp của Lý Hiên, vẫn còn một người theo nghề quỷ kiếm sĩ.

Có điều, “Hai quỷ đập trận” của bọn Diệp Tu không trọn vẹn, dù sao tán nhân của Quân Mạc Tiếu chỉ sử dụng được mỗi lực lượng của quỷ thần “Đao Hồn” mà thôi. Nhưng chỉ cần liên tiếp như vậy, lại bảo đảm hiệu suất lớn nhất cho việc tấn công lúc bấy giờ.

Dễ như bỡn, đợt quái đầu đã bị tiêu diệt nhanh chóng ngay khi quỷ trận biến mất.

Đợt quái hai......

Đợt quái ba......

Đợt quái bốn......

Một đường càn quét, không trao đổi gì nhiều, thậm chí không có câu chỉ huy nào. Không chỉ Kiều Nhất Phàm, hai người đã phá bản nhiều lần như Đường Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn cũng không cần Diệp Tu nói thêm gì nữa, vậy nên cả hai có thể làm đến hoàn hảo.

Quỷ trận của Kiều Nhất Phàm cũng được sử dụng vừa phải, cần sẽ hiện lên, không cần sẽ không ném bậy ném bạ. Nối tiếp hoàn mỹ với Đao Trận mà Quân Mạc Tiếu thỉnh thoảng lại sử dụng.

Không có sự trì hoãn gì, mọi người dùng tốc độ cực cao đổ bộ vào vườn hoa phía sau phó bản, thời gian vừa vặn 18 phút.




COMMENT