Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 186: Ngụy liên của tán nhân


Tán nhân nhiều kỹ năng, nên khi thực hiện công kích liên tục sẽ chiếm ưu thế rất lớn. Các chức nghiệp khác không thể có nhiều kỹ năng có thời gian CD ngắn. Tuy rằng sát thương của những kỹ năng ấy không thể so với các chiêu cao cấp, nhưng nếu có thể đánh được một loạt chiêu liên tục, cũng đủ bù vào số sát thương thiếu sót. Đương nhiên chuyện này khiến thao tác trở nên phiền phức hơn.

Lực sát thương của một đại chiêu do một thao tác, nếu đổi thành tán nhân, có lẽ phải cần nhiều thao tác để thực hiện nhiều kỹ năng liên tiếp, hơn nữa không được xảy ra bất cứ sai lầm nào trong lúc tấn công. Thật ra tán nhân là một nghề rất vất vả.

Nhưng với một người đã ăn nằm mười năm cùng Vinh Quang như Diệp Tu, tất cả các thao tác ấy đều trở nên chuẩn xác như máy móc.

Có điều đối thủ của hắn lại là Dụ Văn Châu, tuy không phải tuyển thủ đại thần đứng đầu, nhưng chắn chắn cũng là kẻ mạnh trong giới chuyên nghiệp, sẽ không bị liên kích dồn  đến nằm thẳng cẳng như Đường Nhu hoặc Thùy Dương Quấn Bờ.

Dụ Văn Châu nắm bắt cơ hội áp chế những đòn cưỡng chế rất chuẩn.

Thao tác tiếp đấy, đường kiếm sắc bén thoắt hiện, Lưu Mộc rút đao chém một cái, kiếm khí vạch ra một vòng cung nghiêng nghiêng, bay về phía Quân Mạc Tiếu.

Ô Thiên Cơ của Quân Mạc Tiếu run lên, mặt ô trở thành hình thái chiến mâu, một chiêu Long Nha đánh tới trước mặt Lưu Mộc.

Hai dòng máu đồng thời tuôn ra, Lưu Mộc bị Long Nha đâm trúng, Quân Mạc Tiếu cũng bị kiếm khí gây thương tích.

Người trúng Long Nha nên đông cứng, kẻ dính Rút Đao Trảm bị hất văng. Khi Quân Mạc Tiếu bay ra, Ô Thiên Cơ đã thu về đổi sang hình thái súng, tia lửa bắn ra trước đầu ô, chính là Pháo Chống Tăng. Ở trên không hoàn thành thao tác run súng, ba phát Pháo Chống Tăng tạo thành hình tam giác, sau đó nổ tung thành một nhóm lửa hoàn toàn chôn vùi Lưu Mộc.

Quân Mạc Tiếu chạm đất làm thao tác Chịu Thân, lăn người đứng lên, tay bắn không ngừng, từ xa tiến lại gần để tấn công lần hai. Chiêu Rút Đao Trảm này của Lưu Mộc, tuy cũng khiến Quân Mạc Tiếu bị thương, nhưng không cắt đứt được thế công, Diệp Tu vừa điều chỉnh lại, thế công mới đã nối gót theo.

Cục diện không hề biến đổi, Du Văn Châu vẫn bắt lấy cơ hội cắt ngang nhiều lần. Nhưng không cách nào đoạt lại cục diện ngắt giữa chừng kia nữa, Diệp Tu luôn có thể căn cứ vào công kích của Dụ Văn Châu mà thay đổi chiến lược, bảo đám tính liên tục khi tấn công.

Những đoạn liên kích có vẻ kéo dài không lâu, nhưng tác dụng hạn chế và áp chế của chúng lại không thể bỏ qua, hơn nữa có nhiều đòn công kích đã trúng mục tiêu lại không được hệ thống tính thành liên kích, cho nên không có thống kê.

Loại công kích ấy tuy không được tính trong hệ thống lại có thể tạo nên việc tấn công liên tục trong thực chiến, người chơi gọi chúng là “ngụy liên”. Trong chiến đấu có rất nhiều chỗ hình thành ngụy liên, hơn nữa theo hệ thống người chơi có thể tránh được chúng. Có điều người chơi vẫn không thể đạt được sự tỉ mỉ và chính xác theo hệ thống ấy, thường sẽ vì một ít nguyên nhân chủ quan mà bó tay bó chân trước vài đòn công kích, ngụy liên cũng được sinh ra dưới điều kiện như thế.

Trận đấu này, tuy Dụ Văn Châu không đến mức chẳng đỡ được đòn nào như Đường Nhu hay Thùy Dương Quấn Bờ, nhưng tóm lại vẫn hấp hối vượt qua. Nhưng dù đang đánh đấm quyết liệt, hai người vẫn một lòng hai việc, vừa đánh vừa trò chuyện, nếu để một người bình thường đến xem, khẳng định không thể tin được cả hai đang tám dữ dội mà vẫn có thể đánh ra được trình độ đối kháng cao như vậy.

Sau cùng Lưu Mộc trong trạng thái lơ lửng bị Quân Mạc Tiếu dùng Lạc Hoa Chưởng đánh bay, trong khi bay lại trúng thêm một nhát Rút Đao Trảm, giọt máu cuối cùng cũng không còn, rốt cuộc thua trận.

“Anh thắng rồi.” Dụ Văn Châu nói.

“Quá sức bình thường.” Diệp Tu cười cười.

“Ưu thế của tán nhân quá rõ ràng, hơn nữa ông anh còn có một món vũ khí rất thần kỳ. Nhưng mà, theo cấp bậc tăng lên, tán nhân vẫn có chỗ bị áp chế không ngừng.” Dụ Văn Châu nói.

“Ừm…Thế cậu thấy cực hạn là bao nhiêu?” Diệp Tu hỏi.

“Nói thật, tôi cảm thấy tán nhân không hề có giá trị thảo luận. Điều kiện để chơi được nó rất hà khắc. Đầu tiên nếu anh không có vũ khí thế này, vậy khỏi cần nghĩ nữa. Tiếp đấy, cũng chỉ có anh mới có thể phát huy đầy đủ ưu thế hay biến đổi của tán nhân. Chức nghiệp đặc biệt này chỉ khi đi kèm với những điều kiện đặc biệt mới trở nên có ý nghĩa.” Dụ văn Châu nói.

“Hiện tại đủ cả rồi.” Diệp Tu nói.

“Với người có đủ điều kiện như anh, dưới cấp 70, tôi cảm thấy ưu thế về đấu pháp phức tạp và biến đổi đa dạng của tán nhân sẽ lớn hơn khuyết điểm thiếu hụt sát thương của đại chiêu. Chú ý, đây là giới hạn trong phạm vi có vũ khí và người sử dụng lại là anh, tính cả giả thiết Vinh Quang giữ trạng thái cân bằng hoàn mỹ max cấp 70 nữa. Cấp 95, thời điểm đạt tới cấp 95, dù có là anh, tán nhân cũng không còn giá trị gì.” Dụ Văn Châu trả lời.

“Ừ, cậu nghĩ giống anh, tiếc thật đấy.” Diệp Tu thở dài.

“Nếu có thể làm sớm chút, ở cái thời đại cấp 50 kia, tán nhân như anh sẽ rất mạnh, sẽ trở thành BUG.” Dụ Văn Châu nói.

“Giờ cũng không tính quá trễ đâu.” Diệp Tu nói.

“Thế nhưng… tính qua mùa giải này, đã ba năm Vinh Quang chưa tăng hạn mức cấp bậc cao nhất rồi.” Dụ Văn Châu nói.

“Có lẽ sắp rồi.” Diệp Tu nói.

“Cấp 75? Cấp 80…. Nghề không có mở rộng kỹ năng như tán nhân, thế nào cũng bị yếu đi.” Dụ Văn Châu nói.

“Nhưng ít ra còn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được, cậu thấy anh có thể chơi tới ngày lên 95 không?” Diệp Tu nói.

“Chỉ chơi đùa trong khu 10, có gì là không thể?” Dụ Văn Châu cười.

“Nói cũng đúng há.” Diệp Tu cũng cười.

“Muốn đấu nữa không?” Dụ Văn Châu hỏi.

“Thôi, anh không để cậu thấy hết thực lực của mình đâu.” Diệp Tu đáp.

“Không thể dùng hết sức ư?” Dụ văn Châu hỏi

“Đương nhiên, anh già rồi, phải bảo dưỡng tốt.” Diệp Tu nói

“Thôi vậy.” Dụ Văn Châu cười cười, rời khỏi đấu trường. Hai nhân vật lại gặp nhau bên ngoài đấu trường lần nữa, Diệp Tu tạm biệt rồi điều khiển Quân Mạc Tiếu rời đi.

“Thế nào?” Dụ Văn Châu quay đầu lại hỏi Hoàng Thiếu Thiên.

“Tổng cộng đánh ra 21 lần ngụy liên.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

“Anh ta hiểu rõ nhược điểm của anh thật đấy.” Dụ Văn Châu nói. Tốc độ tay, đây là vết thương chí mạng của Dụ Văn Châu. Vì thế trong lúc đối kháng, sẽ vì tốc độ tay mà không cam đoan được tốc độ thao tác, nhân vật hành động chậm nửa nhịp, dẫn đến không thể tránh được một vài công kích vốn có thể tránh né, cuối cùng bị đối phương đánh trúng tạo nên ngụy liên.

“Ừ” Hoàng Thiếu Thiên gật đầu đáp. “Ổng biết rõ nhược điểm của mỗi đối thủ trong Liên minh mà, nếu đối thủ là em, ổng sẽ không dùng nhiều ngụy liên vậy đâu.”

“Nếu không phải tán nhân, cũng không tạo ra được nhiều ngụy liên như thế.” Dụ Văn Châu nói, “ Nếu đổi lại là em, cùng một tình huống, em có thể trốn được mấy cái trong 21 cái ngụy liên kia?”

Hòang Thiếu Thiên bỗng nhiên sững sờ.

“Em xem lại video đi.” Dụ Văn Châu đứng dậy vỗ vai Hoàng Thiếu Thiên, “Đấu pháp của tán nhân phức tạp nhiều biến hóa, cuối cùng tạo ra ngụy liên liên tiếp…”

Dụ Văn Châu rời khỏi, Hoàng Thiếu Thiên ngồi lại trước máy mình, rời khỏi trò chơi, mở ra công cụ thu hình, tìm video trận đấu vừa rồi của Dụ Văn Châu và Diệp Tu.

21 cái ngụy liên, mình có thể tránh được bao nhiêu?

Lúc xem cuộc chiến, Hoàng Thiếu Thiên chưa từng nghĩ tới điều này. Tiết tấu hai người giao đấu cực nhanh, Hoàng Thiếu Thiên không có thời gian để ngẫm nghĩ. Giờ xem lại video thu hình, Hoàng Thiếu Thiên mới thay bản thân vào rồi bắt đầu tái diễn lại trận đấu.

Nếu như là mình, chỗ này chắc chắn sẽ khác…

Đầu tiên hắn cảm thấy được sự chênh lệch giữa mình và Dụ Văn Châu, có vài chỗ Hoàng Thiếu Thiên có cách xử lý tốt hơn, tuy hắn không thể giành thắng lợi trước ưu thế quá lớn của tán nhân, nhưng ít ra có thể đánh ngon lành hơn so với Dụ Văn Châu.

Nhưng 21 ngụy liên này….

Sau khi Hoàng Thiếu Thiên cẩn thận đếm qua, trán hắn bắt đầu rớt đầy mồ hôi.

Nếu người đấu là hắn, 21 ngụy liên này chưa chắc thực hiện được, nhưng khi thay mình vào tình huống đó thì Hoàng Thiếu Thiên mới phát hiện, bản thân hắn chỉ nắm chắc thoát được 4 cái trong 21 ngụy liên.

4 cái.

Đây là kết quả mà Hoàng Thiếu Thiên không ngở tới.

Tốc độ tay của hắn và Dụ Văn Châu chênh lệch khá lớn, sử dụng ngụy liên với Dụ Văn Châu, Hoàng Thiếu Thiên nghĩ ngay đến việc khi dễ Dụ Văn Châu thao tác không kịp, nhưng bây giờ cẩn thận quan sát lại mới thấy, 21 cái ngụy liên này không đơn giản chỉ nhắm vào khuyết điểm tốc độ tay của Dụ Văn Châu.

Hoàng Thiếu Thiên tua lại từ đầu, cẩn thận coi lại.

Đệch.

Sau khi xem hết Hoàng Thiếu Thiên nhịn không được chửi thề.

3 cái.

Hắn có thể tránh thoát được ba cái mới đúng, lúc trước coi nhầm 1 cái. Một cái ngụy liên kia dưới góc nhìn người ngoài của hắn thì rất dễ tránh. Nhưng trong thực chiến, Lưu Mộc đang quay lưng về phía Quân Mạc Tiếu, đòn tấn công nọ chính là đánh lén. Đòn ngụy liên nọ đoán trước được cách di động của Lưu Mộc, dù không trúng vẫn có thể ra tiếp nhiều chiêu sau nữa, tốc độ tay có cao tới đâu cũng không tránh khỏi.

Mình nổi tiếng với khả năng phán đoán, vậy mà lại nhìn nhầm, có thể thấy được đòn ngụy liên này có tính lừa gạt và che giấu cao thế nào, nhưng đối mặt với Dụ Văn Châu có tốc độ tay thiếu hụt vốn không cần dùng tới đấu pháp như vậy.

Đấu pháp như vậy, tên này còn che giấu bao nhiêu nữa?

Hoàng Thiếu Thiên ngẫm nghĩ rồi thầm rùng mình, lại mở video coi lại từ đầu, cẩn thận nghiên cứu đấu pháp của Quân Mạc Tiếu. Hắn muốn xem kỹ trong đấy rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu cơ hội giết đối thủ.

Và hắn phát hiện một sự thật đáng sợ.

Những công kích ngụy liên của Quân Mạc Tiếu, đến nhân vật cấp bậc đại thần như hắn  cũng không có nhiều kinh nghiệm giải quyết chúng.

Sau Lạc Hoa Chưởng lại là Rút Đao Trảm….

Đây không phải là ngụy liên, nhưng có bao giờ xuất hiện đòn liên kích thế này trong trận đấu 1vs1 chưa?

Quân Mạc Tiếu có rất nhiều đòn liên kích và ngụy liên, nói chúng là những kỹ năng liên tục, chẳng bằng bảo tên này đang phối hợp.

Một sự phối hợp cần nhiều nhân vật và nhiều nghề mới có thể làm được, lúc này lại được thực hiện bởi một mình Quân Mạc Tiếu. Hoàng Thiếu Thiên nhìn trận đấu, càng nhìn càng cảm giác một chuyện.

Đối thủ của Lưu Mộc, không phải một người, mà là hai người, ba người… Có lẽ còn nhiều hơn, nhưng không thể nhìn thấu trong trận đấu này. Bởi vì… đối phương còn chưa dùng hết sức.

Nếu như dùng hết sức, sẽ ra sao đây? Hoàng Thiếu Thiên bỗng nhiên tò mò vấn đề này, hắn nhanh chóng đăng nhập trò chơi.




COMMENT