Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 201: Kết cục của đồ rác rưởi


Nhiều người chơi lâu năm nắm rõ lợi hại trong chuyện này đều sâu sắc hiểu được, nếu như Quân Mạc Tiếu lúc này là cấp 27 cũng không cần phải tốn thời gian, huống chi chỉ là một tên đàn em?

Cấp 27, kiếm khách.

Không ít người tìm kiếm tên Lưu Mộc xong, khí thế hung hãn lập tức bốc hơi, tất cả đồng lòng quay đầu trở lại, người chơi nào phản ứng chậm còn được đồng bọn tốt bụng nhắc nhở: “Không cần để ý đồ rác rưởi này, nhanh đuổi Quân Mạc Tiếu, đừng để hắn thoát.”

Đồ rác rưởi!!

Hoàng Thiếu Thiên thình lình nghe được mấy chữ đó, thoạt nhìn đúng là chỉ mình. Mỗi tuyển thủ chuyên nghiệp với mấy lời rác rưởi đều có sức đề kháng cơ bản. Đối với thứ này thật ra ít ai thực sự bị khiêu khích. Hoàng Thiếu Thiên cũng vậy. Nhưng mỗi người sẽ có một cách phản ứng khác nhau, có người bình tĩnh cho qua, có người sẽ kịch liệt đáp trả. Với tư cách là dũng sĩ mạnh nhất trên mặt trận lời rác rưởi của Liên minh, người đàn ông có thể khiến Liên minh vì mình mà sửa đổi quy tắc, Hoàng Thiếu Thiên không thể nghi ngờ chính là loại thứ hai.

“Đù má!” Trong rừng cây hình như truyền lại tiếng ai vừa chửi.

“Thằng vừa nào nói “đồ rác rưởi” đứng lại cho tao, để tao dạy mày đồ rác rưởi là viết như thế nào.” Lưu Mộc của Hoàng Thiếu Thiên vậy mà quay đầu lại đuổi theo.

“Thằng nào thằng nào thằng nào? Chạy cái gì, một lũ cấp 33 sợ một kiếm khách 27 nhỏ nhoi? Nếu tao là đồ rác rưởi, tụi mày không phải là rác rưởi cũng không bằng? Rác rưởi cũng không bằng thì là thứ gì đây, là rác không thể tái chế, hoàn toàn không có giá trị, là phế vật! Chính xác, đúng là tụi đang chạy chúng mày đó! 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 14 tên rác rưởi, chạy thật ngay hàng thẳng lối ha! Xếp hàng bán cho ve chai sao? Nhưng tụi mày quên tụi mày bán ve chai cũng không ai thu hả? Nếu biết nhục thì đào mộ tự chôn đi! Đừng làm ô nhiễm môi trường nữa, mỗi giây tụi mày còn sống trên đời...”

“Mày câm miệng!!” Rốt cuộc có một người chơi chạy ra khỏi đội hình, là một kiếm khách giống Hoàng Thiếu Thiên. Nhưng thật ra lúc này người muốn nhảy ra không chỉ có gã, gã chỉ nhanh chân hơn mấy kẻ khác, gã vừa lao ra vừa rít khiến Hoàng Thiếu Thiên khựng lại một chút. Một giây im lặng hiếm hoi giúp đám đông đang tăng xông tạm bình tĩnh lại.

“Hừ? Hồi nãy là mày sao? Rất tốt, cũng là một kiếm khách, cơ mà kiếm khách của mày và kiếm khách của người ta hình như không giống nhau lắm, nhìn bộ dạng gấp gáp xông lên chịu chết này này, chẳng lẽ mày chính là kẻ mà truyền thuyết vẫn gọi là...” Chỗ này chơi chữ dùng đồng âm nên nói chuyện có chút không hay, Hoàng Thiếu Thiên nhanh chóng chỉnh định dạng font, sau lời này trên đầu lập tức hiện lên một cái bóng thoại cực bự, hai chữ dùng size 25 – max fontsize của Vinh Quang, còn in đậm thật là đậm: “TIỆN KHÁCH”.

“TIỆN KHÁCH”

“TIỆN KHÁCH”

“TIỆN KHÁCH”

“TIỆN KHÁCH”

....

Hai tay Hoàng Thiếu Thiên bao nhanh, chỉ một chốc sau, một đống bong bóng thoại “tiện khách” với cỡ chữ bự nhất bay đầy trời. Kiếm khách cấp 33 giận điên người, không nói hai lời lập tức rút kiếm ra chém tới.

Lời rác rưởi chính là như vậy, cơ bản đều là chọc ngoáy, móc xỉa, thậm chí công kích cá nhân. Với cao thủ lời rác rưởi Hoàng Thiếu Thiên, mấy cái này chẳng cần chuẩn bị, không cần cảm xúc, thậm chí với hòn đá ven đường hắn cũng có thể mở miệng mắng không ngừng.

Cũng không phải do mang thù hằn gì nhau, đây chỉ là một loại thói quen lúc đánh nhau của hắn. Trong trận đấu chính thức, hắn chỉ có thể thể hiện bằng việc đánh chữ, nhưng bây giờ trong game, dùng giọng thật nên mức độ công phá càng thêm mạnh. Hơn nữa người chơi tầm thường làm sao chịu thấu sức công phá cấp độ cao của loại lời rác rưởi này. Không nói chất lượng ra sao, quan trọng ở chỗ đã bật ra là liên thanh không dứt.

Dùng thuật ngữ game để nói, lời rác rưởi của Hoàng Thiếu Thiên không phải đại chiêu, sát thương tức thời không cao, nhưng là liên chiêu, nước sông cuồn cuộn, chảy liên miên không nghỉ. Khiến người ta sinh ra một loại xúc động muốn giết hắn, để cho hắn câm ngay lập tức.

Phần lời rác rưởi sau công kích chủ yếu nhằm vào tên kiếm khách này, mấy người chơi khác không bị điểm danh tâm trạng tốt hơn hẳn, không còn kích động nữa. Nhìn kiếm khách phóng vọt về sau, cả đám rất nhanh đã tỉnh táo lại.

“Người anh em tẩm quất nó đi! Tụi tui tiếp tục đuổi Quân Mạc Tiếu!” Có người rống một tiếng sau đó chạy trước. Những người khác lập tức theo sau, không ai coi trọng tiểu kiếm khách cấp 27 này.

Kiếm khách một câu cũng không đáp, lúc này trong mắt chỉ có tiểu kiếm khách Lưu Mộc. Kiếm quang vụt qua, gã này vậy mà đề trận bằng một chiêu Vỡ Núi Kích của cuồng kiếm sĩ, chiêu đó dùng để thể hiện tâm trạng bùng cháy muốn băm Lưu Mộc thành trăm mảnh của gã.

Hoàng Thiếu Thiên lảm nhảm nhìn như kích động, nhưng thật ra hắn cực kỳ bình tĩnh, phán đoán chính xác vô cùng. Chiêu Vỡ Núi Kích này hắn không cho Lưu Mộc tránh né, đối thủ quá nóng nảy, kỹ năng nhấn quá sớm, căn bản không chém tới người Lưu Mộc.

Kiếm khách dù sao cũng là một cao thủ bậc tinh anh, Vỡ Núi Kích chém tới một nửa cũng phát hiện là đã hỏng. Chiêu này vẫn còn kém, không đến được Lưu Mộc. Mà tên Lưu Mộc kia hình như biết rõ việc này, cứ đứng yên đó không nhúc nhích?

Vỡ Núi Kích chém xuống, sóng xung kích hất cỏ dại mọc ven đường rơi đầy lên giày Lưu Mộc, cũng không khiến hắn nhích một li một tí nào. Hắn rõ ràng hơn ai hết, chiêu này sẽ không gây ra chút sát thương cho mình.

“Rút Đao Trảm!” Hoàng Thiếu Thiên quát to một tiếng, Rút Đao Trảm.

Nếu không phải game, đầu kiếm khách kia nhất định đã bị chiêu này bổ đôi như bổ dưa hấu. Nhưng vì là game, một chiêu Rút Đao Trảm chỉ làm kiếm khách đang lúc thu chiêu Vỡ Núi Kích bị chém lùi về sau.

“Xiên Lên!”  Hoàng Thiếu Thiên làm như mình là thánh đấu sĩ, vừa thao tác vừa kêu tên kỹ năng ra, một kiếm đâm tới, chọt kiếm khách bay lên trời.

“Tam Đoạn Trảm!” Kỹ năng thường được kiếm khách dùng để di chuyển tức thời, lúc này được Hoàng Thiếu Thiên dùng để công kích. Lưu Mộc lướt tới một bước, kiếm thứ nhất chém vào kiếm khách ở giữa không trung, kiếm thứ hai, Lưu Mộc đột nhiên chuyển hướng, trượt nghiêng sang bên, vẫn chém ngay kiếm khách ở giữa không trung, bước thứ ba và kiếm thứ ba cũng hệt như vậy.

Một chiêu Tam Đoạn Trảm vốn phải đi thẳng, dưới thao tác của Hoàng Thiếu Thiên bị chuyển hướng hai lần. Việc này có lẽ nhiều người cũng làm được, nhưng ba bước ba kiếm, lại chính xác trúng mục tiêu đang lơ lửng, này không còn là thao tác của người bình thường nữa rồi.

“Xiên Lên!” Sau Tam Đoạn Trảm, Xiên Lên đã CD xong, Hoàng Thiếu Thiên lại vung kiếm.

“Xem kiếm! Xem kiếm! Đâm Liên Chớp! Ngân Quang Lạc Nhẫn! Xiên Lên! Rút Đao Trảm! Tam Đoạn Trảm...” Mấy kỹ năng Hoàng Thiếu Thiên kêu “Xem kiếm” là mấy chiêu bình thường. Từ trên trời bị đập rơi xuống đất, từ dưới đất lại bị xỉa lên cao. Kiếm khách tinh anh không phải không muốn chống cự, nhưng dưới công kích liên hoàn của Hoàng Thiếu Thiên, gã lại không suy nghĩ được gì, không tìm được cách phản công.

Khi gã nghĩ được cách phản công, skill của người ta đã qua rồi. Cho nên chỉ biết cách cào bàn phím lung tung hòng ăn may được cái skill nào đó để thoát khỏi tình trạng hiện tại. Kết quả cào không được skill có ích, mấy đòn gã tung ra như thể đã được người kia dự đoán tất, lần lượt bị cắt ngang, phá giải...

Hoàng Thiếu Thiên gào rống tên skill bên đây rốt cuộc thu hút sự chú ý của những người chơi đang đuổi giết Quân Mạc Tiếu. Có người vô tình quay đầu lại, rồi lại không thể dời mắt được.

Quá rực rỡ...

Dù không nên có suy nghĩ này, nhưng đây chính là sự thật. Đồng bọn bị người ta chà đạp... chỉ có từ này mới đủ để hình dung.

Trong tay Lưu Mộc chỉ là một kiếm quang – vũ khí xanh bình thường, nhưng ánh sáng lấp lánh nó phát ra lại không hề giống mấy thanh kiếm khác. Mỗi kiếm đâm tới chưa trở về đã có kiếm khác nối tiếp. Kiếm quang nối nhau thành chuỗi, theo đó là hoa máu không ngừng phún ra từ người kiếm khách tinh anh, tạo thành cảnh tượng rực rỡ mà tàn khốc.

Người chơi dừng lại càng lúc càng nhiều, người chơi ngoái đầu nhìn cũng càng lúc càng nhiều, người chơi ngây người cũng càng lúc càng nhiều.

Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn, hoàn toàn quên chuyện phải xông lên giúp đỡ. Công kích liên tiếp như vậy, chỉ mới nhìn thấy trong video thôi. Thực chiến? Đừng nói là thực chiến, dù một tên bị rớt mạng đứng như khúc củi, cũng không ai tin mình có thể công kích được trôi chảy như vậy.

“Người này thật mạnh...”

Rốt cuộc không biết ai nhịn không được nói ra.

Lời vừa nói ra, mọi người mới kịp phản ứng, đồng bọn của họ sắp chết dưới kiếm của người kia rồi.

“Mọi người cùng xông lên!” Có người hô một tiếng, tất cả cùng hành động.

Mặc dù không phải rất đoàn kết, nhưng nhìn người cứ vậy mà chết trước mắt mình, nếu không chi viện, thật sự có chút khó coi.

“Mục sư đâu! Thêm máu trước đã!” Có người cuống quýt kêu, kết quả quét mắt nhìn một lượt 14 người, không có mục sư.

“Tạch tạch tạch tạch tạch...”

Tiếng súng nối nhau vang lên. Một người chơi bậc thầy pháo súng thực hiện Súng Nòng Xoay, đạn bắn thẳng thành một đường.

Kiếm quang chớp lóe.

Tam Đoạn Trảm của Lưu Mộc chém ra. Bậc thầy pháo súng chỉ nghĩ tên này muốn di chuyển tránh né, vội kéo nòng súng bắn sang phương hướng Tam Đoạn Trảm sắp sửa chém đến, ai biết một kiếm Tam Đoạn Trảm này tới giữa đường lại chuyển hướng, kiếm sau lại ngoặt trở lại, cuối cùng lại về đường cũ. Kỹ năng Súng Nòng Xoay của bậc thầy pháo súng bị lừa bắn hết đạn vào không khí.

“Tam Giác Tam Đoạn!” Trong đám người chơi có người nhìn thấy cách Tam Đoạn Trảm chuyển hướng, kêu lên.

Tam Giác Tam Đoạn Trảm. Thao tác này yêu cầu kỹ thuật không hẳn cao, nhưng cùng một thao tác này, tùy người thực hiện mà hiệu quả sẽ khác nhau. Kiếm khách của Hoàng Thiếu Thiên làm tất nhiên không chê vào đâu được, kiếm thuật hoa lệ, thêm một cái Tam Giác Tam Đoạn Trảm hoàn hảo, còn mồm mép bật auto không dừng được này. Mọi người đã sâu sắc hiểu được sự thật, kiếm khách trước mặt này chính là một đại cao thủ, dù cấp 27 cũng không ai có thể khinh thường nữa, còn phong cách, thậm chí cực kỳ giống một đại thần nào đó.

Ngay lúc này, tên kiếm khách dưới kiếm Lưu Mộc rốt cuộc hết nổi, đồng bọn không cách nào cứu được.

Thân thể kiếm khách bị Lưu Mộc chém một nhát bay ra, đã trở thành một xác chết.

“Kết cục của đồ rác rưởi!” Hoàng Thiếu Thiên kết thúc chuỗi tên chiêu thức của mình bằng một câu như vậy.




COMMENT