Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 202: Cảm giác tự mình trải nghiệm


“Mạnh đấy, có điều mới 27 thôi, chúng ta không cần lãng phí thời gian với nó.” Không biết là vì trốn tránh hay giữ lý trí thật, một tên trong đám bảo.

Quan điểm này không sai, Lưu Mộc có mạnh đến đâu cũng không vào được Khe Núi Nhất Tuyến cấp 30. Giống việc Quân Mạc Tiếu bị chết mất nhiều kinh nghiệm không xi nhê gì đến chuyện hắn là kẻ mạnh vậy, chẳng qua hắn ta cần tốn thời gian đi đắp lại mớ kinh nghiệm bị mất và thuộc tính chuyển đỏ do kinh nghiệm rơi đến một mức độ nào đó.

Trong Vinh Quang, trang bị chữ đỏ thể hiện độ bền sắp hết, cần phải sửa gấp. Mà thuộc tính chữ đỏ cũng tương tự, cần bù kinh nghiệm lại gấp để khôi phục cấp bậc.

Nhân vật bị thuộc tính chữ đỏ, tuy mang cấp bậc này, lại không có thuộc tính của đẳng cấp ấy. Chênh lệch cụ thể bao nhiêu còn phải xem kinh nghiệm ít đi bao nhiêu. Theo lý thuyết, nhân vật cấp 30 có khi cũng có thể mang thuộc tính cấp 0. Mà cấp bậc của kỹ năng cũng chuyển sang chữ đỏ, phải bù lại kinh nghiệm mới trị dứt được.

Đám công hội vốn ôm mục đích như thế với đội Quân Mạc Tiếu, giờ họ không cần lãng phí cùng tên Lưu Mộc kia. Đấy chỉ là một nhân vật cấp 27, một đứa chả có sức uy hiếp gì.

Không biết do lý trí vô cùng hay trốn tránh hiện thực, cả đám cùng tán thành quan điểm trên, ai nấy lặng lẽ dứt ra tránh người như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Lưu Mộc không đuổi theo nữa, chậm rãi rút sau một thân cây, ngồi xuống tại chỗ.

Đại thần có trâu bò đến đâu, hết mana cũng sẽ mất đi sức chiến đấu.

Chỉ với một thanh kiếm quang chữ xanh cấp 25, lực công kích của Lưu Mộc rất tầm thường. Lại thêm đối thủ còn hơn kém sáu cấp, cấp bậc áp chế nâng cao sức kháng thương tổn. Hoàng Thiếu Thiên đánh chết một nhân vật, dùng cũng chừng 90% mana của Lưu Mộc.

Trong túi của Lưu Mộc rỗng tuếch, lúc này nếu đối phương nhào lên quất hắn, hắn chỉ có thể tiếp tục chạy trốn.

Thế nhưng đối phương đi cả rồi, Hoàng Thiếu Thiên nghe thấy câu nói đùn đẩy kia cũng không thấy khó hiểu hay hó hé ý kiến gì.

Bởi vậy có thể thấy lời rác rưởi của Hoàng Thiếu Thiên tuyệt đối có thể phun nuốt tự nhiên, trong tình trạng hết mana yếu như sên này, cứ thế kẹt luôn trong cổ họng.

Không có đồ ăn, không có bình thuốc, ngồi cũng không khôi phục bao nhiêu. Muốn dựa vào cách này hồi phục đầy mana, tốc độ giống như trong trạng thái lâm nguy. Từ 0 đến 100%, chắc chắn mất 10 phút nếu không dùng bất kỳ thứ gì.

Tên kia chạy đâu rồi?

Hoàng Thiếu Thiên ngẫm nghĩ, Lưu Mộc ló nửa người ra dòm, chợt thấy một cái chân duỗi ra trước mặt. Hoàng Thiếu Thiên vô cùng nhạy bén, lập tức thao tác Lưu Mộc lăn về sau, pháp lực có ít thì vẫn công kích được, nhanh chóng dùng Rút Đao Trảm chém đến nửa thân hình kia.

Bóng người trốn về sau cây, Rút Đao Trảm bổ vào thân cây, gọt mất hai lớp vỏ cây. Hoàng Thiếu Thiên nghe thấy một tiếng nói truyền đến từ sau cây: “Xem ra tụi mình nên tổ đội thôi.”

Giọng của Diệp Tu, Hoàng Thiếu Thiên khẽ thở phào.

“Cắt đuôi hết chưa?” Hoàng Thiếu Thiên hỏi.

“Nào có, lập tức đến ngay đây.”

“Tui cạn sạch mana rồi.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

Bàn tay của Quân Mạc Tiếu hết móc vào túi lại vung lên, ném ra chút đồ ăn bình thuốc hồi máu và mana trên đất.

“Nhục vậy, mang lắm đồ thế.” Hoàng Thiếu Thiên vừa nhặt vừa cười nhạo.

“Chú à anh đây đang chơi game đó.” Diệp Tu đương nhiên cũng hiểu rõ ý của Hoàng Thiếu Thiên, phụ trọng của nhân vật thường phải càng thấp càng tốt. Chỉ mong no đủ mà mang thuốc đầy túi, đó sẽ khiến sức chiến đấu của mình trở nên yếu hơn. Càng là cao thủ, ảnh hưởng lại càng lớn.

Sau khi Lưu Mộc nhặt tất cả vào túi, Hoàng Thiếu Thiên lập tức ngồi xuống ăn uống để khôi phục mana.

“Đến rồi, anh dông trước đây.” Diệp Tu nói.

“Yểm hộ tui chút.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

“Hộ gì chứ? Có đứa thèm quan tâm chú hả?” Diệp Tu dứt lời Quân Mạc Tiếu đã chạy xa, trong rừng truyền đến tiếng “ở đó, ở đó” khắp nơi, liên tiếp có nhân vật xuyên qua những tán cây đuổi theo hướng Quân Mạc Tiếu đào tẩu. Trong đó có vài tên gần như lướt qua người Lưu Mộc đang ngồi dưới đất, không nhìn thấy người mình cần, lại tiếp tục phớt lờ rồi đuổi theo Quân Mạc Tiếu.

“Anh giúp tui giết rớt cây kiếm coi, cái kiếm quèn chữ xanh này gớm chết được.” Hoàng Thiếu Thiên vẫn còn gửi tin lải nhải với Diệp Tu.

“Có kiến thức không đấy? Mấy tên kia hơn 30 cả rồi, có rớt trang bị chú cũng dùng được đâu?” Diệp Tu đáp.

“Game online phiền thật.” Hoàng Thiếu Thiên quê mặt che giấu sự nhầm nhọt cơ bản này. Hắn vẫn luôn dùng tài khoản đứng đầu Dạ Vũ Thanh Phiền, nhiều năm không đụng vào game, khái niệm trang bị cần cấp bậc thế nhưng quên không ít, thoáng chốc cũng không nghĩ ngay đến.

Quần chúng điên cuồng đuổi theo, dùng đủ cách chạy nhanh, đủ loại biến hướng, thao tác đến gần rút gân. Hai thằng đại thần kia lại sống chết mặc bây, ỷ vào tốc độ tay vượt trội mà gửi tin tám nhảm như thường.

Lưu Mộc ngồi ăn uống xong, mana cũng gần đầy đủ, giữa chừng có mấy người chạy đến nhưng vẫn phớt lờ hắn, Hoàng Thiếu Thiên cũng vui vẻ mà không chào hỏi. Pháp lực sắp khôi phục hoàn toàn, đột nhiên một kiếm khách chạy qua trước mặt, chuyển góc nhìn lung tung lại tìm không thấy Quân Mạc Tiếu ở đâu. Người nọ đứng ngơ ngác hồi lâu, có vẻ đang gửi tin, lập tức tìm được phương hướng, rút kiếm xông lên.

Trong tay kiếm khách kia rõ ràng là một thanh đại kiếm. Đại kiếm và trọng kiếm có công kích vật lý rất cao, tuy tốc độ công kích có hơi chậm, nhưng không ít kiếm khách thích sử dụng chúng. Hoàng Thiếu Thiên là cao thủ kiếm khách đứng đầu, đương nhiên có nghiên cứu nhiều loại vũ khí, vừa thấy thanh đại kiếm nọ, lập tức nhảy dựng lên: “Kiếm khách kia đợi chút đã.”

Kiếm khách không để ý tới, chạy như điên.

“Nói chú chờ chút chú không nghe hả, có giáo dục hay không dù chú không mở giọng nói tui cũng không tha thứ chú đâu, chơi Vinh Quang lại không mở giọng nói à? Thế mà được à thế mà được à thế mà được à?” Hoàng Thiếu Thiên vừa ồn ào vừa xách kiếm đuổi theo. Kiếm khách kia dường như quyết tâm không để ý đến hắn, vẫn tiếp tục bỏ chạy mà không quay đầu lại.

“Đại kiếm trong tay chú là thanh kiếm Cường Tập phải không? Vũ khí cam cấp 25, quá ngon lành có điều thế thì phụ trọng của chú cao hơn tui đấy, mà tui bảo chú hay, trên người tui không có gì khác ngoại trừ vài bình thuốc. Nghe cho kỹ, không có gì khác cả. Có biết nó có nghĩa gì không? Nghĩa là chú có trần truồng bỏ hết trang bị cũng bị tui đuổi kịp, chú đừng chạy trốn vô ích nữa. Chú xem đi, mới nói mấy câu đã gần thế rồi, chú còn chạy làm gì nữa, đứng lại tâm sự cái người anh em. Có muốn đổi vũ khí khác dùng thử không? Kiếm quang cấp 30, màu lam, tốc độ công kích 10, dùng là yêu ngay, đảm bảo còn thuận tay đáng quý hơn cây đại kiếm của chú…”

“Đù má, mày mới 27, đào đâu ra kiếm quang 30 hả.” Kiếm khách nhịn không được tiếp lời.

“Thôi được rồi, sức quan sát của chú mạnh mẽ đến mức khiến tui xúc động quá chừng. Chú còn biết tui 27 à? Vậy chú còn chạy làm gì, qua đây so thắng bại với tui nào.” Hoàng Thiếu Thiên hô hào.

“Anh mày không rảnh.” Kiếm khách tay mang đại kiếm không hề ngừng bước.

“Không phải do chú quyết định, Tam Đoạn Trảm.” Hoàng Thiếu Thiên vừa dứt lời đã ra chiêu ngay, ba đường kiếm của Tam Đoạn Trảm hiện ra, đây còn là kỹ xảo dịch chuyển. Nhưng kiếm khách đại kiếm kia cũng không yếu, vội dùng Tam Đoạn Trảm phóng về trước.

“Há há há há” Trong tiếng cười lớn của Hoàng Thiếu Thiên, đường kiếm thứ ba của Tam Đoạn Trảm đã chém đến sau lưng kiếm khách đại kiếm kia.

“Chú chả để ý gì cả. Với phụ trọng và tốc độ công kích của chú, chú nghĩ dùng chiêu y chang là có thể tránh được ư? Kiếm quang chữ lam vô dụng đó, tốc độ công kích 10 đó, giờ chú biết lợi hại chưa.” Hoàng Thiếu Thiên vừa bắn rap vừa thao tác không ngừng. Kiếm khách đại kiếm có thể có vũ khí cam, chứng tỏ cũng là đối tượng bồi dưỡng trọng yếu của công hội, thực lực mạnh hơn so với kiếm khách đã bị Hoàng Thiếu Thiên xử trước đấy...... Thế nhưng, chỉ là người chơi thường, kiến có mạnh đến đâu cũng không đọ nỗi voi.

Trình độ của kiếm khách đại kiếm cao, nhưng quả thực không cùng một đẳng cấp như Hoàng Thiếu Thiên. Mới bắt đầu đã bị Hoàng Thiếu Thiên tấn công ngay lưng, góc nhìn xoay không kịp, lại bị vô số đoạn công kích gây lơ lửng và đánh trúng lưng. Nhìn quanh chẳng thấy đồng bọn đi ngang, kiếm khách đại kiếm thầm nghĩ xong đời rồi. Tức hơn là người sắp chết đến nơi, muốn chửi vài câu cũng chen không lọt. Cái thằng này cứ vừa chặt vừa luyên thuyên không ngừng, phiền muốn chết.

Phần lớn người trong cuộc chắc hẳn sẽ không nghĩ kiếm khách liên mồm này chính là Hoàng Thiếu Thiên.

Người thường chỉ biết Hoàng Thiếu Thiên thông qua trận đấu trực tiếp hoặc video quay lại, đấy là thần tượng của họ, đặc biệt là những người chơi kiếm khách. Dưới góc độ người đứng xem, họ sẽ cảm thấy đống lời rác rưởi tràn lan đại hải của Hoàng Thiếu Thiên tuyệt vời làm sao, nhất là khi spam cho đối thủ nóng nảy đến đỏ mặt tía tai, fan nào fan nấy ha ha dữ lắm.

Mà bấy giờ, đích thân nếm thử thế công như vậy, trong lòng ngoại trừ phiền muộn chỉ có phiền muộn. Cảm giác tự mình trải nghiệm này, thật sự không giống với Hoàng Thiếu Thiên mà gã quen thuộc.

Chịu đả kích nặng nề từ hai phía, kiếm khách đại kiếm nhanh chóng đỡ không nổi, từng đường kiếm sáng quấn quanh thân gã, sinh mệnh không ngừng giảm dần. Dựa vào mức độ giảm của thanh máu, có thể biết được tính công kích liên tục của đối thủ mạnh đến nhường nào. Chẳng qua kiếm khách nọ quả thực không có tâm trạng để ý chuyện này. Gã thậm chí nghĩ, sao mình vẫn chưa được giải thoát?

Gã đã được toại nguyện.

Thanh máu của gã cạn sạch, công kích của đối phương lập tức ngừng lại. Kiếm khách đại kiếm thở phào, màn hành xác nhau rốt cuộc kết thúc rồi.

Hình ảnh lập tức biến thành màu xám trắng, kéo ra xa, nhân vật không còn đứng ở góc nhìn ngôi thứ nhất nữa. Người đã chết, nào có góc nhìn? Lúc này tựa như linh hồn rời khỏi thể xác sau khi chết, ngơ ngác nhìn cơ thể của mình rơi xuống giữa không trung.

“Đù má” Kiếm khách nọ nhìn màn hình xám trắng rồi đột nhiên gào to. Đáng tiếc nhân vật của gã đã hy sinh, giọng nói không thể truyền ra nữa.

Gã thấy rõ ràng, trong chớp mắt nhân vật của mình ngã xuống, đại kiếm trong tay cũng rớt ra ngoài.

“Ồ, hên quá bây giết đại một em cũng rớt được vũ khí cam? Người lâu lắm mới chơi game có khác ăn ở khó lắm mới được thế này.” Hoàng Thiếu Thiên nói hoài nói mãi.

“Mượn chút nhá, dùng xong trả chú.” Lúc Hoàng Thiếu Thiên để Lưu Mộc sang đấy nhặt thanh kiếm Cường Tập cam cấp 25, trên đỉnh đầu nhảy ra một bóng thoại. Hắn biết người ta không nghe thấy, nhưng có thể nhìn thấy chữ. Xác còn đó mà, chưa sống lại về thành đâu.




COMMENT