Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 301: Màn khai mạc


Trong hội trường tổ chức Ngôi Sao Cuối Tuần vô cùng sôi động. Câu lạc bộ Luân Hồi làm chủ nhà, vừa giới thiệu xong những gì bên Liên minh yêu cầu, bèn nương theo ấy mà dồn lực PR câu lạc bộ nhà mình. Lúc vào khán giả nhận được một tập sách, mỗi một tuyển thủ trúng tuyển chiếm hẳn một trang. Gồm ảnh chụp, lí lịch cá nhân, một đoạn giới thiệu, bên cạnh đó còn có minh họa nhân vật Vinh Quang của mỗi người, sắp xếp cũng khá hoàn hảo.

24 người đó là ai? Fan Vinh Quang như Trần Quả tất nhiên đã thuộc làu làu, bây giờ cầm tập sách, càng lật càng kích động, nhất là khi đến trang của Tô Mộc Tranh, xém chút đâm nhầm sang đường khác.

Tập sách kỷ niệm của Ngôi Sao Tụ Hội lúc trước Trần Quả cũng từng thấy. Lúc ấy cạnh trang của Tô Mộc Tranh nhất định là Diệp Thu. Dù chỗ hình chụp cứ bị bôi mờ đầy thần bí. Hiện tại, trước trang của Tô Mộc Tranh lại giới thiệu tân đội trưởng Tôn Tường của Gia Thế.

Nhân vật Nhất Diệp Chi Thu vẫn uy phong như trước, mà chủ nhân của nó đã đổi thay.

Chiến đội Gia Thế trúng tuyển được hai người. Nếu xét thành tích chiến đội, Gia Thế xám xịt một mùa quả chẳng có gì đáng bàn. Nhưng lực ảnh hưởng của Tô Mộc Tranh trước nay không liên can tới chiến đội, người như cô, dù cả mùa giải không thèm đánh trận nào, fan cũng nâng cho vào Ngôi Sao Tụ Hội bằng được.

Còn Tôn Tường giữa mùa giải mới chuyển sang Gia Thế. Lúc trước cậu ta ở chiến đội Việt Vân thể hiện rất xuất sắc, dẫn dắt chiến đội bình thường này vọt vào top 8. Sau chuyển sang Gia Thế, thành tích Việt Vân tuột dốc không phanh, ngược lại Gia Thế bắt đầu khôi phục trở lại, chứng minh người này cũng là một tài năng hiếm có. Năm trước còn là người mới, năm nay đã nổi tiếng gần xa.

Chen chúc mãi, ba người cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi của mình. Chương trình chưa chính thức bắt đầu, Trần Quả cứ ngó đông ngó tây, tựa như muốn tìm ra gì đó.

Ngồi không nửa tiếng, khán giả vào trong cũng dần giảm bớt, thời điểm chương trình bắt đầu càng lúc càng gần.

Đúng 8 giờ tối, âm nhạc vẫn phát đều đều trong hội trường im bặt, cả hội trường bỗng tối thui như rạp chiếu phim. Không đợi mọi người phản ánh, một cột sáng trên sân khấu dần xuất hiện, xuyên thẳng lên cao. Chính giữa cột sáng xuất hiện hình chiếu ba chiều của nhân vật trong Vinh Quang, từng người một xoay tròn, như đang đáp xuống từ bầu trời. Khán giả trong sân lập tức hú hét, Trần Quả cũng vô cùng hưng phấn, cầm tay Diệp Tu và Đường Nhu chỉ từng nhân vật trong cột sáng.

Đường Nhu nhìn không ra, Diệp Tu vốn rành rẽ hơn Trần Quả, nhưng hắn chỉ im lặng cười, lắng nghe Trần Quả vì nhận ra mỗi một nhân vật mà vui vẻ không thôi.

“Nhất Diệp Chi Thu, đó là Nhất Diệp Chi Thu!! Nhìn kìa!!”

Trong tiếng hét của Trần Quả, Nhất Diệp Chi Thu, tay cầm chiến mâu Khước Tà đen nhánh từ từ hạ xuống. Nhân vật ngạo nghễ khắp thiên hạ năm xưa, vốn không có sự sống, nay lại như một sinh mệnh chân chính. Trần Quả vừa kêu, đột nhiên nhớ đến người đã thoái ẩn phía sau, âm thanh bỗng dừng lại, vẻ mặt không khỏi đượm buồn.

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, nhân vật theo sau Nhất Diệp Chi Thu quăng một mồi lửa giúp Trần Quả bùng cháy trở lại, tiếng hét của Trần Quả làm Diệp Tu và Đường Nhu hận không thể giơ tay bịt miệng cô lại.

Mộc Vũ Tranh Phong!

Nhân vật bên cạnh Nhất Diệp Chi Thu tất nhiên là Mộc Vũ Tranh Phong của Tô Mộc Tranh, trọng pháo gác trên đầu vai, mái tóc dài xõa tung. Rõ ràng là một cô gái yểu điệu, lại vác vũ khí hạng nặng như vậy, Diệp Tu nghĩ mà bật cười.

“Cậu cười cái gì?” Trần Quả nhìn nụ cười vô duyên của Diệp Tu, lại nghĩ ban nãy mình tập trung quá mức, nhiều khán giả gần bên nghe tiếng lườm qua, thật ra cũng thoáng thấy xấu hổ. Lại thấy nụ cười này của Diệp Tu, cảm giác như thằng này đang giễu mình.

“Không có gì, Mộc Vũ Tranh Phong! Tuyệt!!” Diệp Tu cũng rống một tiếng, sau đó vỗ tay bẹp bẹp mấy cái rõ to, nhờ vậy giúp Trần Quả kéo bớt không ít thù hận, nhiều người đã chuyển tầm nhìn từ Trần Quả sang Diệp Tu.

“Thật không thật không! Coi trực tiếp phải biết hòa nhập vào bầu không khí như vậy chứ!” Trần Quả vô cùng hài lòng với biểu hiện của Diệp Tu, cũng không quan tâm “hòa nhập” này có quá trớn không, quay sang Đường Nhu, “Tiểu Đường em nói xem?”

“Em không biết, em nhìn không ra...” Đường Nhu rụt cổ, giả vờ như không quen hai người kế bên.

“Đây đây, để chị giới thiệu cho em.” Trần Quả lại rất nhiệt tình, bắt đầu giới thiệu với Đường Nhu. Trần Quả biết trước 24 người lần này là ai, nhìn nghề nghiệp nhân vật đã đoán được bảy tám phần. Chỉ tay giới thiệu từng người từng người, chưa sai lần nào.

Rốt cuộc 23 nhân vật cũng xuất hiện, đến nhân vật cuối cùng, lúc hạ xuống bỗng chậm hơn một nhịp. Nhờ một khắc ấy mà đã thành công dấy lên cảm giác trông chờ trong lòng mọi người, tựa như 23 người trước chỉ là đám tiểu tốt mở đường, mà người cuối cùng mới là đại tướng được vạn dân mong mỏi.

Nhân vật thứ 24 tất nhiên là bên Luân Hồi mượn dịp cố ý sắp xếp sau cùng, tạo ra cảm giác chờ mong. Đây không ai khác ngoài át chủ bài của Luân Hồi, nhân vật Chu Trạch Khải điều khiển, nghề nghiệp thiện xạ – được xưng tụng Súng Vương: Nhất Súng Xuyên Mây.

Trần Quả dù là fan Gia Thế nhưng cũng không ác cảm với Chu Trạch Khải và nhân vật của cậu ta, vội vỗ tay cổ vũ. Nhưng ở đây là sân nhà Luân Hồi, fan của chiến đội vẫn đông đảo nhất. Nhất Súng Xuyên Mây xuất hiện hoành tráng, tiếng hét trong hội trường phải so bằng núi lở. Mấy người lúc trước liếc Trần Quả xem thường giờ đã vứt luôn hình tượng, hóa thành fan trung thành sống chết vì Luân Hồi.

Trong hội trường ngoài âm thanh huyên náo của khán giả cũng không có lời giới thiệu nào khác. Màn khai mạc tiến hành không một tiếng động. Khi Nhất Súng Xuyên Mây rơi xuống, cột sáng lóe lên chia thành 24 cột, luân phiên chiếu sáng 24 nhân vật của Ngôi Sao Tụ Hội.

Khán giả hoan hô nhiệt liệt, sau đó, 24 nhân vật đứng thẳng đột nhiên cử động.

Chạy trốn, chiến đấu, né tránh, nhảy lên...

24 nhân vật tựa như sống dậy thực hiện các động tác cơ bản trong game. Khán giả kinh động, những tưởng đây là hình chiếu tĩnh, nhưng không ngờ lại là thật, lẽ nào là do người cosplay?

Sau khi biểu diễn một loạt động tác, chợt cột sáng vụt tắt lần nữa. Cả hội trường chìm vào bóng tối. Tiếng hò hét của khán giả cũng dần trầm lại, mọi người nín thở chờ đợi màn tiếp theo.

Cột sáng... Lại một cột sáng nháy lên, trên sân khấu xuất hiện một nhân vật, chính là nhân vật xuất hiện đầu tiên trong 24 người, là quán quân năm ngoái, ma đạo học giả của đội trưởng Vương Kiệt Hi thuộc chiến đội Vi Thảo: Vương Bất Lưu Hành.

Người xem ngơ ngẩn không biết lại chiếu nhân vật ra làm gì, đột nhiên thấy Vương Bất Lưu Hành giữa đấu trường cưỡi chổi bay lên không trung, nhân vật vung tay, ánh sáng theo đó nháy lên giúp mọi người trông rõ một bình thủy tinh màu lửa. Người chơi ma đạo học giả cũng lập tức nhận ra kỹ năng quen thuộc: Bình Thủy Tinh Dung Nham.

Xoảng!

Âm thanh thủy tinh vỡ vang vọng trong hội trường tĩnh lặng, giống hệt như trong game. Theo âm thanh này, bình đựng dung nham cũng vỡ vụn trên đất, hực lên một biển lửa rừng rực.

Trong lúc khán giả vẫn đang há hốc mồm, Vương Bất Lưu Hành lại vung tay, một làn hơi mờ ảo xuất hiện giữa không trung, trông như từng đám mây trắng tụ lại, sau đó mưa màu xanh nhạt vần vũ rơi xuống. Khán giả liền nhận ra đây là một kỹ năng khác của ma đạo học giả: Băng Khô Mưa Axit.

Sau đó Vương Bất Lưu Hành lại biểu diễn mấy kỹ năng khác, hiệu ứng âm thanh và hình ảnh y hệt trong game, khán giả ngắm tới ngơ ngẩn bây giờ mới phản ứng kịp. Lúc trước còn nghĩ là cosplay, nhưng khi cử động thế này, đã chứng minh được đây là hình ảnh ba chiều. Nháy mắt tiếng hét lại dâng cao như sóng thần. Cột sáng trên người Vương Bất Lưu Hành biến mất, người cũng chìm vào bóng tối, sau đó nhân vật thứ hai sáng lên, lại thể hiện mấy kỹ năng, hiệu ứng không khác trong game chút nào.

24 nhân vật biểu diễn xong một lượt, khán giả hồi hộp mong đợi màn kế tiếp.

Đúng vậy! Chiến đấu!

Lúc trước toàn diễn đơn, nhưng bây giờ dùng kỹ thuật 3D cho nhân vật chiến đấu với nhau, sẽ thành thế nào đây?

Ban tổ chức không để khán giả thất vọng, sau khi biểu diễn xong, lập tức cho từng đôi một xông ra chiến đấu.

Một chọi một, hai đánh hai... Đến khi mỗi bên mười hai nhân vật lao vào hỗn chiến!

Kỹ năng chiếu sáng khắp đấu trường, vũ khí bạc trong tay các nhân vật cấp thần cũng lộng lẫy óng ánh.

Hình ảnh trước mắt khán giả không phải cảnh có thể trông thấy trong game hay phát sóng trên TV. Những nhân vật ấy như có sinh mệnh của riêng mình, đứng trước mặt họ, sinh động hơn việc nhìn thấy trên màn hình phẳng ngàn lần. Mà trong trận đại hỗn chiến, chẳng ai chú ý kỹ thuật cao siêu, chỉ đơn thuần bị sự hoành tráng hoa lệ của nó hấp dẫn, hy vọng vĩnh viễn không ngừng lại...

Nhưng 24 nhân vật dù sao cũng là đại diện cho 24 tuyển thủ của Ngôi Sao Cuối Tuần. Màn khai mạc cũng không tiện xếp cho ai thắng ai bại. Sau khi để khán giả thỏa thích với hiệu ứng của ban tổ chức, nhân vật át chủ bài Nhất Súng Xuyên Mây của Luân Hồi chợt nhảy lên, lao vụt như sao băng về phía không trung xa tít. Các nhân vật khác gấp rút đuổi sát, hóa thành sao băng cất bước theo, khi 24 nhân vật bay đến đỉnh nhà thi đấu, “đùng” một tiếng rồi nổ tung thành pháo hoa rơi xuống, khán giả vươn tay bắt lấy, rốt cuộc nhận ra được đây không phải là thật.

Sau đó, toàn bộ nhà thi đấu bật đèn sáng choang, màn hình lớn giữa sân chiếu trực tiếp cảnh tượng pháo hoa rực rỡ bên ngoài. Âm thanh MC vang vọng: Chương trình Ngôi Sao Cuối Tuần mỗi năm một lần, chính thức khai mạc!




COMMENT