Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 377: Liên tục


Đa số người chơi trong công hội nằm khoảng đầu cấp 30, nom còn khá non dại, hiển nhiên không thể dấn thân chiến đấu ở khu luyện cấp như hồ Thiên Ba. Nhưng những người này đủ để huy động rải rác khắp mọi nẻo đường từ thành Không Tích đến hồ Thiên Ba.

Người chơi trên cấp 30 chiếm nhân số phổ biến trong khu 10 hiện nay, vậy nên bỏ tên công hội xuống, lẫn vào trong đám đông là chẳng ai phát hiện được. Diệp Tu sẽ không huy động những em cấp cao trên 35 mới gia nhập, bởi hắn chắc cú cái đám ấy chính là gian tế ngầm. Với những em trên 30, tuy không dám khẳng định, nhưng độ nguy hiểm sẽ nhỏ hơn nhiều. Huống chi Diệp Tu cũng không phái hết, mà chọn ra một số nhân vật, gửi tin sang chỉ đích danh tên họ những người chơi bảo họ chú ý.

Nếu trong ngần ấy người mà vẫn chọn trúng kẻ nằm vùng, thế chỉ trách số hắn quá đen.

Thực tế chứng minh, số người ấy không hề có nằm vùng, hơn nữa còn hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ xuất sắc, dù sao cả bọn mới gia nhập công hội không bao lâu, sự nhiệt tình với những việc mà công hội nhờ vẫn cao ngất ngưởng.

Đội phó bản của Yên Vũ Lâu đã bị những người chơi cấp thấp không đáng để mắt này chú ý những hai lần. Sau khi báo tin cho Diệp Tu, Diệp Tu dựa vào hướng đi của chúng để đoán ra hành trình chúng chọn một cách dễ dàng. Yên Vũ Lâu lại chẳng có ý thức tránh đi giả thuyết đấy, họ chỉ nghĩ phải cẩn thận hơn khi đến gần hồ, không sẽ bị Diệp Tu đoán ra rồi giết chết mà thôi.

Bi kịch hơn, đến bây giờ mà người của Yên Vũ Lâu vẫn chưa phát hiện, họ còn tưởng do mình xui và bất cẩn. Một đội 5 người ra khỏi thành Không Tích lại chẳng thèm đề phòng, nghênh ngang chạy thẳng trên đất, dọc đường đi lại bị đám ma mới non dại của Hưng Hân nghía thấy. Mọi người tích cực gửi tin tình báo về cho hội trưởng, Diệp Tu ngó thấy tin từ phía tổ chức, ngon! Hành trình của chiến đội Yên Vũ lại bại lộ rõ ràng.

“Giờ chúng ta chủ động chút nào!” Về mặt chiến thuật, Diệp Tu không hề khinh thường đối thủ.

“Sao sao?” Những người khác hỏi.

“Phục kích giết ngay trên bờ luôn.” Diệp Tu dứt lời, bèn dẫn theo mọi người bơi ra khỏi hồ Thiên Ba. Ven con đường từ thành Không Tích đến hồ Thiên Ba, tìm đại một nơi có thể ẩn náu rồi lẩn vào.

“Lần này đánh thế nào?” Muội Quang hỏi. Sự trợ giúp khi thực chiến hữu hạn, song cậu ta luôn là kẻ chuẩn bị nghiêm túc nhất trước trận. Không hề suy bụng ta ra bụng người theo chiều quái đản như Bánh Bao Xâm Lấn, Muội Quang nói một là một, bảo hai là hai. Lực chấp hành của cậu ta gần như kiên quyết và cứng nhắc.

“Ừ, diệt chúng dễ đó, nhưng chúng ta cũng không thể sơ suất. Muội Quang, đến lúc đó cậu hãy thả tất cả thú triệu hội ra, cố gắng lấp hết chỗ trống mà tụi anh để lại.” Diệp Tu nói.

“Được.” Muội Quang nghiêm túc đáp. Thật ra, hôm nay Diệp Tu đã nói với cậu ta cách bố trí này nhiều lần, nhưng Muội Quang vẫn hỏi thêm lần nữa trước mỗi lúc ra trận. Nghe cùng một cách sắp xếp mà không hề thấy nhàm chán.

“Những người khác vẫn như cũ. Chú ý hỗ trợ lẫn nhau.” Diệp Tu nói xong. Có hắn và Tô Mộc Tranh ở đây, muốn tiêu diệt một đội 5 người thì những khác có hay không cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại đang ở trên bờ, nếu có thể phát huy, Diệp Tu vẫn hy vọng bọn Đường Nhu được rèn luyện nhiều hơn.

“Tụi mình trốn ở đây, chúng không thấy mình, mình cũng không thấy chúng.” Bánh Bao Xâm Lấn nói, 6 người nhóm họ đang trốn đằng sau một tảng đá.

“Ý, vậy là được rồi nè.” Bánh Bao Xâm Lấn đột nhiên nhảy lên.

“Đừng làm thế.” Diệp Tu vội ngăn lại.

“Dựa vào khoảng cách đến đây và tốc độ di chuyển của chúng, ta có thể tính ra thời gian một cách chính xác.” Đây chính là điểm mạnh của Muội Quang.

“Đúng.” Diệp Tu đáp, “Em có nắm được tình hình của đội kia không? Tính được chứ?”

“Để em thử xem” Vào những lúc thế này, Muội Quang rất tự tin.

“Tọa độ của tin tình báo cuối cùng là (3654, 2865); thời gian là 0 giờ 54 phút.” Diệp Tu bảo.

“Được.” Muội Quang lập tức tính toán, không bao lâu đã đưa ra đáp án: “Nếu không xảy ra chuyện gì bất ngờ, chúng sẽ đến đây sau 7 phút 21 giây.”

“Ừ, không tồi.” Diệp Tu đồng ý. Thao tác của Muội Quang không tốt, riêng phương diện này lại rất nhạy cảm, với các số liệu biểu hiện trong game còn nhạy cảm hơn. Chẳng qua chỉ quan sát 5 người Yên Vũ Lâu hai lần, cậu ta đã nắm rõ số liệu của chúng, nền tảng cơ bản cực kỳ vững, đây cũng là sức phán đoán mà Đường Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn khuyết thiếu.

“Thời gian còn lâu, tụi mình có thể chạy lên trước chút nữa, giết chết sớm cho xong việc.” Đường Nhu nói.

“Giết xong tụi mình vẫn phải quay về hồ Thiên Ba. Về mặt thời gian thì chờ ở đây là tốt nhất.” Diệp Tu tiếp lời.

Đường Nhu nửa hiểu nửa không, Muội Quang thì rất sùng bái, cậu ta biết đấy là trình suy đoán cục diện thuộc về một đẳng cấp khác. Tuy quả thực chỉ là chút chuyện thời gian cỏn con, lại có thể nắm giữ chính xác, thế công lực thực rõ ràng quá rồi.

7 phút chờ đợi tất nhiên không quá lâu, ai nấy mở game, tìm đại chút chuyện giết thời gian, sắp thấy tới giờ thì lập tức quay về game.

“Chuyển nói chuyện bằng tin nhắn.” Vừa trở về đã nhìn thấy Diệp Tu nhắn lại một tin trong kênh đội ngũ.

“Sắp tới chưa?” Vì thế mọi người đổi sang tin nhắn.

“Ừ, chú ý lắng nghe, nếu có tiếng bước chân, ta có thể dựa vào âm thanh lớn nhỏ để đoán được khoảng cách của đối phương.” Diệp Tu bảo.

Thế nên cả đám ngồi sau tảng đá, cẩn thận nghe ngóng.

“Đến.” Diệp Tu đột nhiên gửi tin.

“Đâu?” Bánh Bao Xâm Lấn quả quyết đách biết.

“Ước chừng... còn khoảng 20 ô vị trí nữa?” Tô Mộc Tranh nói.

“Giờ thì 20, vừa nãy 22.” Diệp Tu tiếp lời.

Hai tuyển thủ chuyên nghiệp có thể ước chừng được khoảng cách dựa vào tiếng động. Tuy cả bọn không biết ai đúng ai sai, có điều theo giọng điệu đầy tự tin của Diệp Tu, Tô Mộc Tranh dường như kém hẳn một bậc trong phương diện này.

“Chú ý, tìm một tiếng bước chân cố định.” Diệp Tu không lãng phí giáo trình, cố gắng giúp mọi người nâng cao.

Đường Nhu cố chăm chú hết sức, gần như muốn nghiêng cả đầu áp tai vào màn hình máy tính. Chẳng qua, Diệp Tu cũng tập trung hoàn toàn vào trò chơi, không hề phát hiện cô bé bên cạnh chịu khó thế nào.

“Đi ngồi đi, vòng sau.” Diệp Tu bỗng gửi tin.

Nay có thêm Thiên Thành kinh nghiệm phong phú. Đi ngồi tất sẽ không phát ra tiếng bước chân, rất cần thiết cho việc đánh lén sau lưng. Giờ gã đang ngồi xổm, bèn vòng khỏi tảng đá, bên tai chợt nghe tiếng bước chân như lướt qua cạnh mình, tới khi cơ thể vòng khỏi tảng đá, gã vừa hay nhìn thấy bóng lưng của năm người. Thiên Thành tiếp tục sùng bái vô hạn.

Nhân vật của ba người Đường Nhu, Bánh Bao Xâm Lấn và Muội Quang vòng ra theo Thiên Thành, lặng lẽ không tiếng động, sau lưng năm người Yên Vũ Lâu đã ngồi sẵn một đống em. Bốn người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, không nghe thấy Diệp Tu ra lệnh, ai cũng không dám manh động.

Kết quả chợt nghe một tiếng pháo vang. Người ra tay trước không phải Diệp Tu, mà là Phong Sơ Yên Mộc của Tô Mộc Tranh. Người quen thuộc đã quá quen với tình huống này. Đa số trong chiến đấu, chủ yếu là do bậc thầy pháo súng hệ viễn trình như Tô Mộc Tranh dụ quái.

Có điều dụ quái dẫn đến thù hận, quái tự nhiên sẽ xông tới. Nhưng dụ người không giống vậy, một pháo bất chợt bùng nổ, cả năm người kia không phải tay mơ, vội tránh hết ra. Rồi nhìn thấy tên Phong Sơ Yên Mộc, đầu cả bọn “teng” một cái, thiếu chút khóc luôn tại chỗ. Họ đã biết mình gặp phải gì rồi.

Năm người không hề muốn chiến đấu, bèn quay đầu lại, thấy ngay bốn nhân vật ngồi xếp hàng phía sau, tức thì đứng thẳng lên lộ ra một lối thoát trống trải bên phải, cả năm không cần nói năng gì, rủ nhauchạy hết sang đó, ai dè trước mắt chợt lóe, một nhân vật đã đứng vững trước mặt họ, đỉnh đầu là ID đáng sợ kia: Quân Mạc Tiếu.

Tay năm người run lên, suýt nữa ngồi chồm hổm như bốn kẻ phía sau mình…

Đối mặt tuyển thủ hàng đầu giới chuyên nghiệp, cả năm quả thực không dám liều lĩnh. Trong mắt họ, bốn người phía sau còn chẳng đáng sợ bằng hai kẻ đứng hai bên. Vì thế, năm người lại đồng lòng xoay người phóng về sau. Đến khi xoay người lại, đằng sau nào chỉ còn bốn người, tên triệu hồi sư đã gọi tất cả thú triệu hồi ra, xếp thành trường thành với bốn người kia.

Năm người cảm thấy tuyệt vọng, đối phương đã bắt đầu công kích.

Quá trình chiến đấu quả thực không cần kể, năm người mất hết niềm tin đã bị đánh bại nhanh chóng. Rồi sau đó dẫn đến một tiếng rống trong group chat của Yên Vũ Lâu: “Cái gì? Nữa hả?”

“Bọn chúng mai phục trên đường, tụi em không nghĩ tới......”

“Thế cũng nghĩ không ra, tụi bây có mang não ra đường không hả?” Yên Vũ Tỏa Lâu rất nổi giận, trách cứ có vẻ hung dữ.

“Diệp Thu cũng thật quá đáng, Mưu Đồ Bá Đạo không tìm, cứ nhắm vào Yên Vũ Lâu tụi mình là sao?” Yên Vũ Tỏa Lâu buồn bực không thôi.

Yên Vũ Thương Thương định bảo có lẽ Diệp Thu không hề có mục tiêu đặc biệt, chẳng qua Yên Vũ Lâu nhà họ đúng lúc lộ ra nhiều sơ hở liên tiếp, tự tạo cơ hội cho người ta thôi. Có điều gã không dám nói ra, bèn hùa theo hội trưởng trách cứ Diệp Thu đê tiện mất nết.

“Làm sao bây giờ?” Năm người chết 3 lần khóc thảm thiết. Suốt đêm nay, phó bản chưa đánh đã toi mất 30% kinh nghiệm, đó là còn chưa tính cuộc hỗn chiến trước đấy. Trong cuộc hỗn chiến kia, một trong cả năm tử trận, tính sơ ước chừng mất 40% kinh nghiệm, tổn thất quá trầm trọng, luyện một ngày không thể nào cày lại.

“Thương Thương, chú thấy thế nào?” Yên Vũ Tỏa Lâu gọi đích danh.

“Theo em thấy... mấy công hội khác chỉ sợ vào phó bản hết rồi, bọn Diệp Thu quả thực để mắt đến ta. Tụi mình đừng so đấu với chúng, trốn trước đã. Đợi lát nữa người của các công hội khác ra khỏi phó bản, chúng sẽ có mục tiêu mới, đến lúc đó tụi mình tranh thủ đánh bản sau.” Yên Vũ Thương Thương vội đưa ra đề nghị.




COMMENT