Báo lỗi

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 93: Không phải cố ý thua


Khán giả, MC hay thậm chí là khách mời chuyên nghiệp đều cho rằng, Gia Thế sẽ mang theo uy phong một chọi ba của trận đấu tổ đội nọ, khí thế hừng hực mà chiến thắng đối thủ vốn không còn ý chí chiến đấu dễ như trở bàn tay. Ai ngờ ngay từ lúc bắt đầu, năm đội viên của 301 lại cực kỳ chủ động. Vừa mới mở màn, Phong Cảnh Sát của đội trưởng Dương Thông là người đầu tiên chủ động tấn công mạnh mẽ vào chiến đội Gia Thế.

“Ôi, cú này rất có tinh thần nha! Chẳng lẽ là vì trận thua ba quá mất mặt?” Một khán giả trong tiệm net giễu cợt khiến mọi người cười ầm lên.

Mà ngay cả MC Phan Lâm cũng có dự đoán tương tự: “Ồ, 301 mở màn rất tích cực! Chỉ đạo Lý, anh có cho rằng vì trận rồi quá mất mặt nên họ đang vội vã muốn vớt vát phong độ chăng?”

“Ừ, có thể lắm. Dù sao trình độ và nhân vật của người chơi trong vòng thi đấu vòng tròn của Vinh Quang xấp xỉ nhau, đến nay thì trường hợp một chọi ba như Tôn Tường vô cùng hiếm thấy. Nếu tôi nhớ không lầm, mùa giải này đấu nhiều trận thế rồi mà chuyện này mới chỉ xảy ra 2 lần thôi nhỉ?” Khách mời Lý Nghệ Bác vẫn khá chuyên nghiệp, xem như có chuẩn bị thông tin từ trước.

“Ừ, một lần là Dạ Vũ Thanh Phiền của Hoàng Thiếu Thiên.” Phan lâm nói.

“Một lần khác là Đại Mạc Cô Yên của Hàn Văn Thanh.” Lý Nghệ Bác nói.

“Có điều đối thủ của hai lần đấy đều là những đội rất yếu, dù sao chiến đội Ba Lẻ Một Độ vẫn là mội đội có thực lực khá mạnh. Đây có lẽ là nguyên nhân mà họ không thể chịu nổi.” Phan Lâm nói.

“Aiiii chúng ta hãy cùng xem trận đấu nào! Hiện tại hai bên đối mặt xung đột trực tiếp, trận đấu này có lẽ rất nhanh sẽ phân ra thắng bại.” Lý Nghệ Bác dứt lời.

“Không sai, người xông xáo đầu tiên của Gia Thế là Nhất Diệp Chi Thu dưới sự điều khiển của Tôn Tường. Bấy giờ, cậu ấy sẽ tặng cho đối thủ đòn phủ đầu gì đây?”

“Ai... Sao lại như vậy...Phong Cảnh Sát của Dương Thông lúc này lại không hề đối chiến với Nhất Diệp Chi Thu nữa, tất cả thành viên trong đội đều đang di chuyển.”

“Thoạt nhìn cứ như đang định vượt qua Nhất Diệp Chi Thu!” Lý Nghệ Bác bổ sung.

“Hành động này... Năm người tản ra rồi, thủ pháp của Tôn Tường có cao siêu tới đâu, cũng không thể nào chặn đường cả năm cùng một lúc được!” Phan lâm nói.

“Thi đấu đoàn đội mà, từ trước đến nay chẳng phải trận chiến của một người.” Lý Nghệ Bác nói.

“Đúng, những tuyển thủ khác của chiến đội Gia Thế cũng đang chuẩn bị đối địch rồi, ồ, sao thế này, lại muốn lách qua sao?” Phan Lâm kinh ngạc không ngớt.

“Ý đồ của 301 có vẻ không đơn giản!” Lý Nghệ Bác cũng mờ mịt.

“Được rồi, bên này Nhất Diệp Chi Thu của Tôn Tường rốt cuộc cũng đã quấn lấy một đối thủ, chúng ta hãy xem người này có thể kéo dài bao lâu, dựa trên lý luận nếu một chọi một thì bấy giờ không có ai trong 301 có thể đánh bại Nhất Diệp Chi Thu dưới sự điều khiển Tôn Tường.” Phan Lâm nói.

“Người của 301 hẳn sẽ trở về cứu viện thôi! Mới mở màn đã bị đánh chết một người thì quá bị động rồi.” Lý Nghệ Bác nói.

“301 sơ suất quá rồi! Có vẻ họ vẫn không coi trọng thực lực của Tôn Tường và Nhất Diệp Chi Thu.” Phan Lâm nói.

“Khoan chờ đã!” Phan Lâm bỗng nhiên kêu lên, “Người Nhất Diệp Chi Thu đang quấn lấy là ai vậy?”

Quan sát trận chiến đoàn đội khó khăn ở điểm ấy, nhân vật xen lẫn, di chuyển liên tục, thường không thể phân biệt rõ ràng ai là ai. Tới khi đánh đến kịch liệt, hiệu ứng ánh sáng của kỹ năng lại chèn vào, là trai hay gái cũng khó mà phân biệt.

“Ơ... Hình như là...” Lý Nghệ Bác vẫn đang nỗ lực phân biệt.

“Là Triều Tịch á!!!” Tiếng kêu của Phan Lâm tựa như tiếng hét thảm, hẳn là khó lắm mới nhịn được từ “Má”. Nếu dùng “Má” trong đời thường sẽ rất ít người cho đây là từ bất nhã gì, nhưng trong một chương trình trực tiếp cho bà con cô bác thế này, chắc chắn sẽ bị để ý. Nếu  Phan Lâm dùng một lần, dám chắc sẽ bị phê bình, kiểm điểm hay trừ tiền lương.

Lý Nghệ Bác nghe tên nhân vật xong cũng không nói nên lời. Tất cả khán giả vào giờ phút này đây cũng không nói nên lời.

Triều Tịch, là nhân vật của “Vua Dây Dưa” Hứa Bân.

“Lẽ nào chúng ta vừa rồi nhìn lầm, thật ra không phải Nhất Diệp Chi Thu quấn quýt Triều Tịch, mà là cậu ta bị Triều Tịch quấn lấy?” Phan Lâm nói.

Phan Lâm chỉ là MC, nhưng Lý Nghệ Bác lại là khách mời đại diện cho uy tín, nếu trực tiếp thừa nhận mình nhìn nhầm sẽ rất mất mặt. Vì vậy lập tức sử dụng đại chiêu “Đánh Trống Lảng” của gã, tùy tiện “Ừ” cái rồi lại nói: “Hứa Bân này thực sự quá khác biệt. Trong Liên minh Chuyên nghiệp này, người chơi nghề kỵ sĩ chuyên về phòng thủ như anh ấy rất ít! Anh ấy có lẽ là người ưu tú nhất trong đấy.”

“Nói vậy thì loại chức nghiệp này rất khó phát huy khi PVP phải không chỉ đạo Lý?” Phan Lâm cũng thuận thế phát triển chủ đề.

“Không sai...” Lý Nghệ Bác rốt cục tìm về được chút cảm giác uy tín rồi.

“Hiện tại Triều Tịch của Hứa Bân đang quấn lấy Nhất Diệp Chi Thu của Tôn Tường, Phong Cảnh Sát của Dương Thông cũng tránh khỏi sự dây dưa của ba đội viên Gia Thế. Mục tiêu của anh ấy... Mục tiêu của anh ấy chính là Mộc Vũ Tranh Phong, Mộc Vũ Tranh Phong của Tô Mộc Tranh. Thật không ngờ 301 lại xem Mộc Vũ Tranh Phong là mục tiêu hàng đầu?”

“Đây...” Lý Nghệ Bác hiện tại mờ mịt rõ rệt, vô luận là nhận xét thao tác hay giải thích chiến thuật, gã càng ngày càng tốn sức, tình trạng này mỗi năm lại càng tăng, mỗi khi gặp phải những tình huống xấu hổ khi bình luận gã đều phải sử dụng đại chiêu để tránh bị bẽ mặt.

Có điều lúc này đỡ phiền lòng hơn, bởi vì tình hình trận đấu đang rất căng thẳng, Phan Lâm hỏi nhưng lại không rảnh nghe câu trả lời của gã, lập tức bỏ qua mà nhanh miệng bình luận: “Tuyệt vời! Phong Cảnh Sát của Dương Thông dùng hai cú lộn nhào điêu luyện trên không để tránh khỏi hai phát pháo liên tục của Mộc Vũ Tranh Phong. Rơi xuống đất liền sử dụng Lăn Người, Hồ Quang Thiểm!!! Vừa lúc lại tránh khỏi một pháo nữa. Kề sát rồi! Mộc Vũ Tranh Phong cũng bị kề sát rồi!!”

“A, phản ứng của Tô Mộc Tranh cũng rất nhanh, nhảy bước nhỏ định dùng Phi Pháo thoát ra!”

“Ai nha động tác Phong Cảnh Sát của Dương Thông càng nhanh hơn! Tật Không Đạp... Mộc Vũ Tranh Phong đã bị giẫm xuống, lần này phiền phức rồi. Người của Gia Thế đâu? Ai nha đều đang bị quấn lấy, không ai lại đây hỗ trợ, Tô Mộc Tranh đang rất nguy hiểm!”

“Thật đặc sắc!! Cú nhảy sau này rất đẹp, nhỉ? chỉ đạo Lý?” Phan Lâm kêu.

“Không sai, vừa hay tránh được cú lên gối bởi chiêu BBQ của Tô Mộc Tranh, một cú nhảy sau này có thể cho ta thấy được kiến thức cơ bản vững chắc của Dương Thông a hỡi các bạn khán giả yêu thích Vinh Quang...”

“Mộc Vũ Tranh Phong cũng nhảy về sau!!” Trong tình hình căng thẳng, Lý Nghệ Bác bên này còn muốn dạy bảo đám khán giả, Phan Lâm nhẫn tâm cắt đứt lời bình luận tiếp theo của gã, “Rốt cuộc đã nổ pháo dùng Phi Pháo rồi, Mộc Vũ Tranh Phong bay ngược.”

“Tránh rồi!! Lại tránh được rồi!!! Pháo đánh gần như vậy mà Phong Cảnh Sát của Dương Thông vẫn tránh được.”

“Bay Nhanh kèm Chạy Nhanh hiện là cách di chuyển nhanh nhất trên mặt đất của Vinh Quang, tốc độ vượt qua Phi Pháo, Phong Cảnh Sát nháy mắt đã đuổi kịp Mộc Vũ Tranh Phong. Vẫn là không thể nào thoát thân á! Muốn thoát khỏi sự dây dưa kề cận của thích khách thật sự rất khó!” Phan Lâm than dài không ngừng. Tại tiệm net Hưng Hân lúc này lặng ngắt như tờ, họ vẫn cho rằng Ba Lẻ Một Độ sẽ dễ dàng bị đánh bại, ai ngờ đâu cục diện sau khi khai chiến lại trở nên như vậy.

Hiện nay người chơi bình thường như họ không cần nghe lời bình luận của chuyên gia cũng biết được 301 đang ở thế tuyệt đối chủ động, năm người của chiến đội Gia Thế đã bị đối thủ  chia thành ba bộ phận.

Triều Tịch của “Vua Dây Dưa” Hứa Bân quấn lấy Nhất Diệp Chi Thu của Tôn Tường.

Cao Kiệt và hai người nữa của 301 đang cùng ba người của Gia Thế hình thành cục diện 3 chọi 3.

Kết quả của hai phía vẫn còn khó phân thắng bại, điểm chết người mấu chốt chính là, Phong Cảnh Sát của Dương Thông đang đối đầu với Mộc Vũ Tranh Phong. Tô Mộc Tranh mới là đối tượng chân chính mà 301 muốn cô lập, Mộc Vũ Tranh Phong cũng là mục tiêu chặn giết hàng đầu của họ. Nghề có tầm bắn xa nhất như bậc thầy pháo súng sẽ không có một số kỹ năng thể thuật cận chiến như thiện xạ, bấy giờ còn thiếu sự trợ giúp, đối phó với thích khách tấn công gần kề vô cùng trầy trật, mãi không thể thoát khỏi.

“Này... Này... Sao có thể như vậy chứ!!” Nhìn thấy thần tượng đang căng thẳng, Trần Quả trở thành người sốt ruột nhất tiệm net, lại kiềm lòng không được mà túm Diệp Tu ở cạnh lầm bầm.

“301 biết rõ thực lực của Tôn Tường và Nhất Diệp Chi Thu, ngay từ đầu đã không hề coi khinh.” Diệp Tu nói.

“Sao?”

“Có Tôn Tường và Nhất Diệp Chi Thu trấn thủ thi đấu tổ đội, họ biết khả năng thắng rất thấp nên bỏ luôn phần đấu tổ đội.” Diệp Tu nói.

“Ý cậu là gì? Họ cố ý thua phần đấu tổ đội sao?” Trần Quả kinh ngạc.

“Không phải cố ý thua, mà là bỏ qua.” Diệp Tu sửa lại cách dùng từ đúng cho Trần Quả, “Đây cũng là một cách lựa chọn chiến thuật. Thua đấu tổ đội, là sự bố trí. Người đầu lên sân khấu là Dương Thông, thao tác của gã vừa nhanh vừa tỉ mỉ, gã và Tôn Tường đấu thao tác, dễ dàng nâng cao tốc độ tay của Tôn Tường, khiến Tôn Tường bị kích thích. Người thứ hai tiếp đấy nhanh chóng thua trận để khơi dậy thói kiêu ngạo của Tôn Tường. Về phần người thứ ba – Hứa Bân, hắn cố gắng dây dưa làm cho người đã thuận lợi chiến thắng hai trận trước như Tôn Tường càng thêm bất chấp mà muốn nhanh chóng đánh bại hắn, tốc độ tay của cậu ta trong trận này thậm chí vượt trên cả trận đấu với Dương Thông, nhưng Hứa Bân vẫn phát huy đặc điểm “Vua Dây Dưa” của mình  để Tôn Tường duy trì tốc độ tay siêu cao ấy. Tuy hắn cũng không phải đối thủ của Tôn Tường, nhưng một chọi ba xong, tâm trạng và tốc độ tay của Tôn Tường đã đạt đến đỉnh điểm.”

“Vậy thì thế nào chứ?” Trần Quả khó hiểu.

“Tốc độ tay của cậu ta đã không thể khống chế được nữa.” Diệp Tu nói.

“Tốc độ tay không khống chế được?”

“Cậu ta vô tình rơi vào bẫy của đối thủ, nói đơn giản, cậu ta hiện giờ HIGH quá mức rồi.”Diệp Tu nói.

” Vậy... sẽ thế nào?”

“Có rất nhiều khả năng sẽ xảy ra, chí ít, khi đấu đoàn đội vì quá hăng máu mà sẽ làm cho cậu ta lạc khỏi sự phối hợp của đội. Cậu ta lại vừa mới gia nhập Gia Thế không bao lâu, còn quá xa lạ với mọi người, hiện tại như vậy cũng đủ trí mạng rồi. Thi đấu đoàn đội luôn  không phải là chuyện chỉ dựa vào bất kỳ một ai mà quyết định thắng thua, thứ có thể dựa vào  chính là sức mạnh của tập thể. Chiến thuật của 301 trước mắt nhìn như cô lập Tô Mộc Tranh, coi Mộc Vũ Tranh Phong là mục tiêu giết chết hàng đầu. Nhưng theo sự bố trí của họ, người đầu tiên bị cô lập khỏi đoàn đội chính là Tôn Tường, có điều nếu xếp về mặt giết chết, cậu ta có lẽ là người cuối cùng.”

“Vì sao?”

“Thực lực của cậu ta dù mạnh đến đâu, để Hứa Bân dây dưa nhiều lần, cứ tiếp tục giữ tốc độ tay vũ bão như vậy, tôi thấy một hồi tay cậu ta cũng bị chuột rút cho xem. Đội trưởng 301 tuy là Dương Thông, thế nhưng rất nhiều chiến thuật và kế hoạch phải nhờ vào Hứa Bân mới thực hiện được. Đây là một đội có đến hai vị tuyển thủ trọng tâm.” Diệp Tu nói, “Cả hai tuyển thủ trọng tâm mạnh nhất của đội đều xuất hiện trong cùng một trận đấu tổ đội, chị có còn nghĩ trận tổ đội đấy là “cố ý thua” không?”
*PVP: Person Vesus Person, đấu tay đôi giữa những người chơi




COMMENT