Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 101: Vô tình gặp được huấn luyện viên

“Ừ.”

“Bây giờ hắn đang ở đâu?”

“Tôi cũng không biết. Tôi để hắn chạy trốn một mình tới kết giới an toàn. “

Lâm Vũ Hân nói.

Khi nghe thấy Lâm Vũ Hân nói hiện giờ Địa Thánh Tuyền chưa có rơi vào tay Hắc Ám Giáo Đình, vẻ mặt Dương Tác Hà như trút được gánh nặng. Nhưng khi biết Địa Thánh Tuyền đang ở trong tay một đứa học sinh còn chưa biết sống chết ra sao, nhất thời thân thể hắn liền cảm thấy khó chịu.

“Dương tiên sinh, Hắc Ám Giáo Đình vì muốn cướp đoạt Địa Thánh Tuyền liền dẫn dụ quần ma tới tấn công Bắc Thành chúng. Bọn họ làm như vậy là có mục đích gì? “

Lâm Vũ Hân hỏi.

“Ta cũng không biết mục đích của bọn họ khi muốn phá hủy Bắc Thành của chúng ta là gì. Nhưng chỉ vì muốn lấy Địa Thánh Tuyền mà bọn họ lại dám huyết tẩy cả Bắc Thành. Cái loại hành động không bằng cầm thú này thật đáng chết! “

Giọng nói Dương Tác Hà mang theo vài phần tức giận.

“Tại sao?”

“Địa Thánh Tuyền là một loại thiên tài địa bảo đã có từ mấy ngàn năm trước. Đối với yêu ma cấp thống lĩnh có sức hấp dẫn vô cùng cực lớn. Đám Hắc Ám Giáo Đình kia thông qua việc hành hạ con của Dực Thương Lang đến chết và Cuồng Bạo Chi Vũ đã dẫn dắt tai họa này tới Bắc Thành. Nhưng một con Dực Thương Lang thì không thể hủy diệt Bắc Thành được. Vì vậy, bọn họ mưu tính giải phóng nước Địa Thánh Tuyền khổng lồ kia ra để dẫn dụ thêm mấy con cấp thống lĩnh tới nữa. Để cho bọn nó cùng nhau tấn công Bắc Thành. Theo bản năng, yêu ma trời sinh có khát vọng mạnh mẽ đối với những bảo vật có thể tăng thực lực bọn nó lên phạm vi lớn. Một khi nước Địa Thánh Tuyền được giải phóng ra. Cho dù có cách xa 100 km thì yêu ma cấp thống lĩnh cũng ngửi thấy được. Trong lúc phòng tuyến phòng thủ của Bắc Thành đang còn tràn ngập nguy cơ. Thì những con yêu ma cấp thống lĩnh đã có trí khôn nhất định kia chắc chắn sẽ cháy nhà đi hôi của. Bắc Thành lúc đó sẽ biến thành Địa Ngục nhân gian. “

Dương Tác Hà nói.

Lâm Vũ Hân nghe thấy Dương Tác Hà nói như vậy không rét mà run.

Bọn Hắc Ám Giáo Đình này cũng điên rồ quá rồi. Bọn họ dẫn dụ một con Dực Thương Lang và quần thể của nó tới thì Bắc Thành cũng đã xong đời rồi. Thế mà bọn họ vẫn thấy còn chưa đủ, vẫn muốn dẫn dắt nhiều con yêu ma cấp thống lĩnh tới nữa. Đây chẳng khác nào là muốn biến Bắc Thành trở thành một tòa thi thành hay sao?!

” Trước khi Hắc Ám Giáo Đình ra tay, chúng ta đã tìm thấy một người học sinh tên là Mạc Phàm. “

Dương Tác Hà vô cùng nghiêm túc nói.

“Xin lỗi, tôi không biết Địa Thánh Tuyền lại có ảnh hưởng lớn tới như vậy......”

“Ngươi lựa chọn như vậy là rất sáng suốt. Địa Thánh Tuyền ở trong tay một đứa học sinh, khiến cho Hắc Ám Giáo Đình có bắt được ngươi thì cũng không có lấy được nó. “

Vào lúc này ở trong lòng Dương Tác Hà hắn chỉ có thể yên lặng cầu nguyện mà thôi. Hắn cầu nguyện ngàn vạn lần Hắc Ám Giáo Đình đừng có tìm thấy được Mạc Phàm.

“Tạm thời chúng ta cũng không thể vì vậy mà lạc quan được. Tôi e rằng Hắc Ám Giáo Đình cũng đã đoán được tôi đã đưa Địa Thánh Tuyền cho Mạc Phàm rồi. Vì vậy, bọn họ có lẽ đã phái người đi dò la tung tích của Mạc Phàm rồi. “

Giọng nói của Lâm Vũ Hân vang lên một cách bình tĩnh.

“Việc này chúng ta không nên chậm trễ. Chúng ta nhanh chóng đi tìm Mạc phàm.”

“Nếu như hắn bị yêu ma ăn thịt. Thì việc Địa Thánh Tuyền bị yêu ma chiếm được so với việc bị Hắc Ám Giáo Đình cướp lấy có lẽ vẫn còn tốt hơn nhiều. “

Dương Tác Hà ngẩn người.

“Nói thì nói vậy thôi......”

...........

“Hmm Hắt xì! “

Bên trong khu đô thị Minh Viên, Mạc Phàm đang đi trên đường đột nhiên hắt xì một cái.

Hắn vuốt vuốt lỗ mũi mà không hiểu vì sao mình lại hắt xì. Chẳng lẽ có ai đó đang thương nhớ hắn hay sao?

Cốt Trứ Tranh Lang cấp chiến tướng xuất hiện khiến cho tiểu đội bọn họ tiến lên phía trước rất là khó khăn. Mọi người đành chỉ biết chờ đợi con vật đáng sợ kia đi xa mới dám lấy hết dũng khí tiến lên phía trước.

Dọc đường tiến lên, tiểu đội mọi người có gặp phải một con Độc Nhãn Ma Lang. Nhưng may mắn cho tiểu đội bọn họ là con Độc Nhãn Ma Lang này còn chưa kịp gây ra động tĩnh quá lớn, thì đã bị 9 người bọn họ xuất thủ như Lôi Đình nhanh chóng giải quyết.

Hứa Chiêu đình là Lôi hệ. Lôi Ấn – Cuồng Sách của hắn phóng thích ra đầu tiên. Nó khống chế con Độc Nhãn Ma Lang. Ngay sau đó, những người khác liền phóng thích ra các loại ma pháp khác nhau oanh tạc con Độc Nhãn Ma Lang kia. Khi con Độc Nhãn Ma Lang có dấu hiệu sắp thoát khỏi khống chế của Hứa Chiêu Đình. Mạc Phàm hắn lại bồi thêm một chiêu Lôi Ấn – Nộ Kích. Con Độc Nhãn Ma Lang kia còn chưa có cơ hội xuất thủ thì đã biến thành một cái thi thể cháy đen rồi.

Một đội ngũ mà có tới hai vị Lôi hệ ma pháp sư quả thực là một đội ngũ có lực chiến đấu rất là mạnh mẽ. Chỉ cần tiểu đội bọn họ không có bị tấn công bất ngờ thì tiểu đội bọn họ hầu như đem tất cả nguy hiểm hạ xuống mức thấp nhất.

” Sắp đến nơi rồi, sắp đến nơi rồi. May quá! Các người có nhìn thấy màn sáng kết giới cao vút không khác gì tường thành kia không. Kết giới an toàn ở đó đấy! “

Trương Tiểu Hầu đứng ở trên cột điện, vô cùng hưng phấn nói với mọi người ở phía dưới.

Quãng đường 3km đầy chết chóc này đối với những học sinh chưa tốt nghiệp như bọn họ mà nói quả thật là quãng đường vô cùng khó khăn. Trước mặt bọn họ đã là khu vực kết giới an toàn rồi. Khiến cho bọn họ vui mừng như điên.

” Đừng chủ quan, vẫn còn 600 m nữa. “

Mạc phàm nói.

Chín người lại tiếp tục tiến về phía trước. Phía trước bọn họ chính là một con sông. Con sông này cũng không quá rộng. Hai bên bờ sông là hai hàng liễu. Hai hàng liễu này ngày trước vốn là nơi che nắng cho mọi người trò chuyện rôm rả tại các quán cà phê ở đây. Nhưng bây giờ nó trở thành một đống hỗn độn.

Từ con sông bốc lên mùi hôi thối của 1-2 con Cự Nhãn Tinh Chuột vừa phát ra. May mắn là mọi người cũng không dừng lại ở đây quá lâu. Mọi người nhanh chóng tiến về phía trước.

Chín người cẩn thận đi qua cầu. Trên cầu có dấu vết hư hỏng. Có lẽ ở đây từng có ma pháp sư chiến đấu với yêu ma nên mới gây ra vết tích như vậy. Ở dưới chân cầu hiện giờ vẫn còn vương lại một ít ngọn lửa đang cháy âm ỉ.

“Yêu...... Yêu ma!”

Vừa bước tới giữa cầu liền xuất hiện một con sói màu xanh đậm đứng chắn trước mặt mọi người.

Con này không giống con Độc Nhãn Ma Lang. Tứ chi của nó được bao bọc bởi màu lam đậm. Sau ót là bộ lông màu đỏ sậm dọc từ thân tới cổ và vai. Rõ ràng nó không cùng loại với con Độc Nhãn Ma Lang hung tàn kia.

Lúc nhìn thấy nó mọi người liền kinh hãi. Nhưng khi nhìn kỹ lại phát hiện ra có một nam tử đang ngồi trên lưng con quái vật kia. Thấy vậy, mọi người liền nở ra một nụ cười mừng rỡ, rồi hỏi.

“Huấn luyện viên Bạch, có phải huấn luyện viên Bạch đấy không? “

“May quá! Ở đây mà cũng có thể gặp được người của quân đội “

Tiết Mộc Sinh thở phào một hơi nói.

Mạc Phàm quay lại nhìn một chút liền phát hiện ra người ngồi trên U Lang Thú không ai khác chính là huấn luyện viên Bạch Dương. Một trong số những huấn luyện viên đã từng huấn luyện bọn họ trong lần rèn luyện lần trước.

Hắn cũng là một vị ma pháp sư hệ triệu hoán đặc thù. Con U Lang Thú trong lần rèn luyện đó cũng bị Mạc Phàm hắn giết chết.

Hình như Bạch Dương hắn không phải chỉ có 1 con U Lang Thú…. Nhưng đáng tiếc hình thể, khí thế của con này đều kém xa con U Lang Thú mà Mạc Phàm hắn từng giết.

” Các ngươi sao lại ở đây? Không rút lui từ lần đầu tiên à? “

Bạch Dương cưỡi trên lưng con U Lang Thú đi tới chỗ mọi người.

Vương Tam Bàn, Hứa Chiêu Đình, Hạ Vũ. Vào lúc này, đám người này sau khi nhìn thấy huấn luyện viên Bạch Dương cưỡi trên lưng con U Lang Thú bày ra tư thế oai phong như vậy, liền rất là sùng bái.

Pháp sư hệ triệu hoán thật là kinh khủng. Đến ngay cả yêu ma cũng có thể bắt làm thú cưỡi được. Trong tình huống giao thông nội thành hoàn toàn bị tê liệt. Chỉ cần có một con U Lang Thú thì việc đi lại cực kỳ là dễ dàng tiện lợi. Có con yêu ma này làm thú cưỡi thì còn gì bằng nữa.

” Trường của chúng ta cũng không có rút lui vào lần đầu tiên. Do số lượng giáo viên quá nhiều nên quần thể của chúng vẫn còn ở phía sau tầm 1 km nữa. Bọn họ đi theo sau tiểu đội tiên phong của chúng ta để rút lui tới kết giới an toàn.”

Tiết Mộc Sinh nói.

” Ồ. Ta sẽ báo cho quân trưởng tăng thêm nhân thủ bảo vệ bọn họ. Các người và ta ở đây chờ đợi bọn họ một chút. Phía trước có mấy con yêu ma không dễ đối phó.”

Bạch Dương bỏ mũ quân đội xuống, lộ ra một nụ cười ôn hòa.

” Huấn luyện viên Bạch. Ngươi có biết chúng ta tới được đây đã gặp phải bao nhiêu nguy hiểm không. Bọn yêu ma còn giết chết Trương Lộ Oánh của chúng ta nữa. May mắn Mạc Phàm có kinh nghiệm đối phó với yêu ma vô cùng phong phú. Nếu không thì chúng ta chưa chắc đã tới được đây.”

Vương Tam Bàn bắt đầu kể lể cho Bạch Dương nghe.

Mọi người thấy huấn luyện viên ở đây, tự nhiên tâm trạng liền được thả lỏng ra. Dù sao thì vị huấn luyện viên triệu hoán sư này cũng có lực chiến đấu vượt xa một con yêu ma. Nếu hắn có thể triệu hồi nhiều con ma thú tới một lúc thì…. hắn thậm chí có thể chiến đấu với mấy con yêu ma một lúc cũng không thành vấn đề.

“Ồ! Mạc phàm!”

Khuôn mặt Bạch Dương liền thay đổi. Hắn nhìn lên người Mạc Phàm một lúc.

Mạc Phàm liền cảm thấy khó chịu. Vị huấn luyện viên Bạch Dương này tại sao cứ nhìn chằm chằm vào hắn vậy.

Bạch Dương từ trên lưng U Lang Thú nhảy xuống. Hắn bước nhanh tới trước mặt Mạc Phàm. Nhìn chăm chú vào Mạc Phàm rồi nói:

” Mọi người chúng ta đều đang đi tìm người.”




COMMENT