Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 105: Dùng làm nước uống

“Không sao chứ, Mục Bạch!”

Triệu Khôn Tam từ trong ngõ nhỏ nhảy ra ngoài, hưng phấn nói.

” Thật quá đáng sợ. Ta sợ cả đời này ta không còn tin bất kỳ ai nữa mất.”

Mạc Phàm thở dài một hơi, nhìn thoáng qua Lục Trà Na… À, nhầm, Mục Bạch.

Lần này may nhờ có hắn ra tay giúp đỡ. Nếu như không có cái Trảm ma cụ đắt đỏ, quý giá kia thì không biết phải chết bao nhiêu người mới giết được tên Bạch Dương này.

” Những người khác không sao chứ?”

Tiết Mộc Sinh hỏi.

Mọi người trốn ở xung quanh liền lục đục chạy tới nơi này. Chỉ có Trương Tiểu Hồn là vẫn còn thất hồn lạc phách đứng bên cạnh hàng rào.

Cuộc chiến này đã kết thúc. Máu của Hạ Vũ cũng rơi xuống. Nhìn bãi máu đỏ lòm kia khiến cho mọi người càng thêm ngưng trọng và đau thương hơn.

“Hầu Tử, đi thôi.”

Mạc Phàm đi tới trước mặt Trương Tiểu Hầu. Nhưng hắn lại không biết nói như thế nào để dỗ dành Trương Tiểu Hầu.

Trương Tiểu Hầu thấy Mạc Phàm đi tới. Tâm trạng liền sụp đổ, ngồi bịch xuống khóc sướt mướt.

“Phàm ca, ta muốn trở nên mạnh mẽ......”

Trương Tiểu Hầu mạnh mẽ lau nước mắt, rồi hét lên một câu như kiểu thề độc,

“Ta nhất định, nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn!!!”

Mạc Phàm nghe thấy tiếng gào thét khắc cốt minh tâm kia của Trương Tiểu Hầu mà ngây ngẩn cả người.

Cái thằng đệ đệ nhìn có vẻ ngu ngu này của mình….

Giờ khắc này, hắn khóc không khác gì một đứa con nít. Nhưng máu lạnh tâm nóng đã khiến cho hắn trưởng thành hơn rồi!

Đúng vậy! Chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn nữa mới có thể bảo vệ được người thân bên cạnh mình.

......

Đi xuyên qua hàng liễu là màn sáng kết giới an toàn. Nó không khác gì một bức tường khắc sâu vào trong mắt mọi người.

Tiểu đội bây giờ chỉ còn lại 8 người. Bọn họ mệt mỏi thất thểu bước đi. Vào lúc này trên gương mặt của bọn họ rốt cuộc cũng hiện lên nụ cười. Vì bọn họ có thể thấy dấu hiệu của hiệp hội ma pháp sư ở đây một cách rõ ràng.

Quãng đường 3km này còn muốn dài hơn quãng đời 17 năm của bọn họ. Nhưng cuối cùng bọn họ cũng tới được nơi đây.

” Hiện tại có lẽ quần thể còn cách chúng ta nửa cây số. Hi vọng mọi người có thể bình an tới được nơi này.”

Tiết Mộc Sinh quay đầu lại nhìn về phía sau.

Chu Mẫn, Hứa Chiêu đình, Vương Tam Bàn, Trương Thụ Hoa. Mọi người đều gật đầu, hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp như vậy. Nhiệm vụ làm tiểu đội tiên phong của bọn họ đã kết thúc rồi. Bọn họ cũng đã phải trải qua nguy hiểm và sinh tử. Vì vậy, bọn họ cũng hi vọng từ đáy lòng rằng quần thể mọi người có thể bình an thuận lợi tới được nơi này. Bọn họ cũng không muốn nhìn thấy cảnh máu tươi đầm đìa nữa.

” Người nào là Mạc Phàm?”

Một gã có dấu hiệu quân đội ở trước ngực đi tới trước mặt mọi người, mở miệng dò hỏi.

” Là ta.”

Mạc Phàm ngẩng đầu lên trả lời. Mồ hôi đầm đìa chảy ra trên trán cho thấy trận chiến vừa rồi khiến cho hắn rất là mệt mỏi.

” Tới đây! Thủ lĩnh muốn gặp ngươi.”

Nam tử kia nói.

Mạc Phàm gật đầu. Rồi hắn đi theo tên nam tử quân đội kia tới một ngọn tháp được xây dựng lên tạm thời nhờ vào Thổ hệ ma pháp.

Nhìn từ xa ngọn tháp này rất cao. Hắn đi lên bậc thang quanh co uốn lượn một lúc lâu mới tới được đỉnh tháp.

Trên đỉnh tháp này có một cái đài trống trải, nhìn được cảnh vật từ xa. Ở trên này, gió thổi lồng lộng lên mặt hắn khiến cho hắn đau rát.

Ở khu vực rìa cái đài cao này, nơi không có hàng rào bảo vệ, là một nam tử khoác áo quân đội màu xanh đang đứng chắp tay. Gió thổi qua trên đầu khiến cho tóc hắn bay phấp phới.

Mà đứng dọc hai bên trái, phải nam tử này chính là một hàng quân pháp sư mặc áo gió màu xanh. Chiếc áo khoác kia gặp gió tung bay phấp phới.Bọn họ đứng sừng sững, bất động ở đấy. Một cỗ khí thế uy nghiêm, hùng dũng tỏa ra từ trên người bọn họ. Mà Trảm Không – người đứng giữa bọn họ chính là vị thủ lĩnh khiến cho bọn họ phải kính sợ. Quả thật, hắn bây giờ khác xa cái dáng vẻ vô liêm sỉ mà Mạc Phàm từng quen biết.

Hơn 10 tên quân pháp sư bao gồm cả Trảm Không đứng ở đấy. Từ trên người bọn họ tỏa ra khí thế vô cùng cường đại. Sợ rằng thấp nhất trong bọn họ cũng là trung cấp ma pháp sư!

Tất cả bọn họ đều nhìn về nơi xa. Đôi mắt sắc bén như dao cạo nhìn chằm chằm vào đỉnh tòa cao ốc Ngân Mậu. Ở nơi đó có một con Boss gây ra tai họa cho Bắc Thành lần này – Yêu ma cấp Thống Lĩnh Dực Thương Lang!

” Thủ lĩnh! Mạc Phàm đã tới!”

Tên nam tử kia chào hỏi theo kiểu nhà binh, rồi chậm rãi lui ra.

Trảm Không cũng không có quay đầu lại. Hai con mắt của hắn vẫn nhìn về nơi xa xăm.

” Ngươi vẫn còn sống. Ta rất vui.”

Giọng nói của Trảm Không vào lúc này cũng không có cà lơ phất phơ như thường ngày. Hắn nói ra từ ” rất vui” mà không có tí xíu cảm xúc vui mừng nào cả.

Bây giờ, Trảm Không không còn là vị huấn luyện viên trưởng mà Mạc Phàm từng biết nữa. Có lẽ đây chính là con người thật của hắn. Một con người uy nghiêm mà lãnh ngạo!

” Ngươi có biết khi ta thấy ngươi. Chuyện ta muốn làm chuyện đầu tiên nhất là chuyện gì không?”

Mạc Phàm hỏi ngược lại.

” Ngươi muốn xách ta lên rồi chửi mắng ta một trận đúng không? Chuyện Bạch Dương là người của Hắc Ám Giáo Đình, quả thật khiến cho mọi người ở đây rất là thất kinh. May người đã hoài nghi hắn từ trước mới có thể bảo vệ cái mạng nhỏ của mình được.”

Trảm Không nói.

Chuyện của bọn Mạc Phàm, Trảm Không đã được đám thuộc hạ bẩm báo lên nên biết rất rõ. Quả thật, chuyện này quá mức bất ngờ. Ngay cả quân đội bọn họ còn không biết Bạch Dương có ý đồ xấu, thế mà tại sao thằng nhãi Mạc Phàm này lại có thể sinh lòng hoài nghi Bạch Dương được?

” Coi như ngươi đã biết nhận lỗi đi. Vào cái lần rèn luyện trước, khi bọn ta được huấn luyện viên Bạch Dương chỉ dạy. Trước khi bọn ta vào sơn động. Bọn ta có đi ngang qua một cái hồ nước ở trước cửa động. Ở hồ nước đó, bọn ta phát hiện nước trong hồ đã bị một con vật nào đó uống làm vơi đi. Vì vậy, ta nghĩ trong sơn động có thể có nhiều hơn một con. Sau đó, ta có đi hỏi huấn luyện viên Bạch Dương xem hắn có triệu hồi con thú nào nữa không. Thế nhưng, hắn bảo là không có.”

“Chỉ dựa vào câu hỏi không đầu không đuôi như vậy, ngươi lại cảm thấy hắn có vấn đề?”

Trảm Không cảm thấy buồn cười.

” Lúc đầu U Lang Thú không bị nổi điên lên cũng là một vấn đề. Thật ra ta cũng như người, cũng không tin huấn luyện viên Bạch Dương là gian tế. Ta cũng không xác định chính xác hắn là gian tế thật hay giả? Ta chỉ giữ lại ở trong lòng một chút đề phòng, ai ngờ hắn lại dám ra tay sát hại chúng ta.”

Mạc phàm nói.

Thật ra Mạc Phàm cũng chỉ hoài nghi có mấy phần mà thôi. Nếu như hắn tin chắc Bạch Dương có vấn đề từ trước. Thì khi hắn gặp huấn luyện viên Bạch Dương, hắn đã sắp xếp thế trận để nghênh chiến rồi. Huống hồ, hắn còn không biết sẽ có Hắc Súc Yêu xuất hiện nữa.

” Thế còn Địa Thánh Tuyền thì sao?”

Trảm Không sau khi nghe hắn giải thích xong, cũng không muốn bàn về vấn đề này nữa. Hắn quay lại vấn đề quan trọng nhất bây giờ.

” Ta khát nước, tiện thể lấy nó để uống.”

Mạc Phàm hời hợt trả lời.

Trảm Không đang còn nhìn về nơi xa xăm xém tí nữa trượt chân ngã chết. Mới vừa rồi hắn vừa xây dựng ra hình ảnh oai phong lẫm liệt thì vào lúc này không còn sót lại chút gì.

Trảm Không quay người lại, trừng mắt lên nhìn Mạc Phàm.

Cái đệt con mẹ! Mày trêu tao à? Mày nghĩ Địa Thánh Tuyền là nước giải khát hay sao mà dám lấy ra uống? Đây chính là nội tình của Bắc Thành mấy nghìn năm đấy. Mặc dù do thời gian dài nên nó có chút phai nhạt so với thời kỳ xa xưa. Nhưng nó cũng là một cái bảo tàng mà mọi ma pháp sư trong cả nước đều mơ ước có được nó để tu luyện đấy. Thế mà nó đã bị tiểu tử này …. tiểu tử này dùng làm nước để uống??

” Bây giờ không phải là lúc nói đùa.”

Trảm Không thần sắc liền nghiêm túc trở lại, nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm rồi nói.




COMMENT