Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 113: Không được phép thất bại

Quả thật cái bọn Hắc Súc Yêu này chạy rất là nhanh. Nó chạy một vòng lớn từ thang cuốn tự động lên tầng hai. Sau đó lại từ tầng 2 lại chạy ngược về cửa thang máy. Do vậy, bọn nó chắc chắn sẽ tốn một thời gian kha khá. Thế nên Mạc Phàm mới có cơ hội chạy vào được lối đi khẩn cấp trong hành lang.

Mạc Phàm chạy như điên vào lối đi khẩn cấp.

Ở cái tầng 3 của trung tâm mua sắm này, điều mà hắn có ấn tượng nhất chính là ở đây có một phòng điều khiển chính vô cùng bảo mật. Ngày trước, hắn và Tâm Hạ chạy lên tầng 3 này để tìm kiếm WC. Hai người đi dạo một vòng thiếu tí nữa thì xông vào căn phòng này. Căn phòng này có cánh cửa rất là dày. Nếu như hắn có thể chạy vào đây để trốn. Có lẽ trong một khoảng thời gian ngắn, bọn Hắc Súc Yêu kia cũng không thể làm gì được hắn. Phòng điều khiển chính: Phòng có một màn hình lớn để xem các camera từ các tầng khác nhau. Đây là trung tâm giám sát của cả tòa nhà. Nhưng có một vấn đề. Đó là móng vuốt của bọn Hắc Súc Yêu kia khá là sắc bén. Ngay đến cả chiếc xe hơi bọc sắt thép mà bọn nó chỉ cần một trảo là xé mở ra được. Cho nên trừ phi cánh cửa này rất là đặc biệt thì mới có thể bảo vệ căn phòng an toàn trước các xâm nhập từ bên ngoài. Lúc đó may ra nó có thể chống đỡ được đòn tấn công của 10 con Hắc Súc Yêu trong một thời gian dài.

Tóm lại, nó cũng chỉ tạm thời kéo dài thời gian cho hắn được một chút mà thôi!

Nhưng quan trọng nhất của căn phòng này vẫn chính là nó có thể giúp Mạc Phàm tìm thấy Diệp Tâm Hạ thông qua các camera giám sát.

Thật ra thì căn phòng này chính là một căn phòng dùng để điều khiển tất cả camera ở các tầng. Và nó có thể dùng để quan sát mọi hoạt động trong trung tâm mua sắm. Mà trong căn phòng này còn có máy phát điện nữa. Cho nên cho dù khu vực này có bị mất điện do yêu ma tàn phá thì nó vẫn luôn hoạt động bình thường.

Hắn chạy một mạch tới tầng 3. Phòng điều khiển chính cũng cách lối đi khẩn cấp không xa. Đúng lúc hắn sắp tới căn phòng này đột nhiên từ đầu hành lang truyền tới tiếng bước chân cực nhanh, kèm theo đó là những âm thanh ồn ào, huyên náo. Đó chính là tiếng động do bọn Hắc Súc Yêu gây ra. Bọn nó va chạm vào lan can cầu thang tạo ra tiếng ” Lách cách”.

” Cám ơn trời đất. Cửa không khóa.”

Mạc Phàm liếc mắt liền nhìn thấy căn phòng điều khiển chính đang ở đâu. Hắn nhanh nhẹn mở cửa ra chui vào trong phòng. Sau đó đóng cửa lại.

Cánh cửa sắt dày cộm kia vừa mới được khóa chặt lại. Ngay sau đó một tiếng ” Rầm” liền vang lên, giống như có thứ gì đó đụng rất mạnh vào cánh cửa vậy. Hiển nhiên âm thanh này là do bọn Hắc Súc Yêu đâm trúng cánh cửa tạo ra rồi.

Lúc này trong căn phòng này cũng không có bất kỳ ai. Mạc Phàm nhìn quét qua màn hình lớn một chút. Rất nhanh hắn liền cố định vào cái màn hình chiếu ở tầng 3. Nhìn qua màn hình, Mạc Phàm thấy 10 con Hắc Súc Yêu đã tụ tập hết bên ngoài cánh cửa sắt dày cộm kia khiến cho hắn rất là hoảng sợ. Bọn nó đang tìm mọi cách để có thể xé rách cánh cửa này.

Trong thời gian ngắn có lẽ cái đám Hắc Súc Yêu này cũng không thể nào làm gì được tấm cửa sắt dày cộm kia. Vì vậy, Mạc Phàm yên tâm nhìn lên màn hình lớn, nhanh chóng tìm kiếm thứ mình cần tìm.

Trước mặt hắn là một đống màn hình dày đặc như tổ ong vậy. Tất cả mọi nơi trong trung tâm mua sắm đều được thu hết vào trong cái màn hình này. Bao gồm cả siêu thị Ốc Nhĩ Mã ở dưới tầng 1 nữa.

Siêu thị này rất là lớn. Hàng hóa bày la liệt xếp thành từng hàng thẳng đứng. Không ít nơi, hắn còn không nhìn thấy gì, do bị mất tầm nhìn. Hắn quét mắt nhìn qua màn hình lớn nhưng không thấy có một ai ở đây…

Không phải, hình như nơi này có động tĩnh!

Từ trên một cái màn hình, Mạc Phàm đột nhiên thấy có một thứ gì đó đang chậm rãi ngọ nguậy. Dựa theo góc độ của cái camera này thì nơi này hình như là kho để hàng hóa của siêu thị Ô Nhĩ Mã.

Rất nhanh Mạc Phàm liền tìm thấy thiết bị điều khiển camera của khu vực nhà kho hàng hóa này. Hắn quay camera và phát hiện ra có một con Cự Nhãn Tinh Chuột chui ra từ một cái đường ống của nhà kho hàng hóa. Mà trên người nó dính đầy máu khiến cho hắn rất là hoảng sợ.

Thế giới dưới lòng đất chính là sào huyệt của Cự Nhãn Tinh Chuột. Chỉ cần có một cái đường ống thì bọn nó cũng sẽ chui vào đó không khác gì đi trên đất bằng. Mà giờ phút này hắn nhìn thấy 2 con Cự Nhãn Tinh Chuột thông qua đường cống kia tiến vào bên trong siêu thị Ô Nhĩ Mã.

” May là Tâm Hạ cũng không có ở đây. Nếu không thì nàng có thể đã gặp nguy hiểm… Tâm Hạ, rốt cuộc em đang ở đâu?”

Mạc Phàm lại tiếp tục tìm kiếm thêm lần nữa. Thế nhưng vẫn không nhìn thấy thân ảnh Tâm Hạ ở đâu cả.

Hắn điều khiển camera sang một góc độ khác rồi tìm kiếm thêm lần nữa xem thế nào. Đột nhiên Mạc Phàm khóa một chiếc camera có hình một chiếc xe lăn bên cạnh chiếc tủ lạnh lại!!

Mạc Phàm căng hai mắt ra nhìn. Hắn muốn phóng to hình ảnh lên để nhìn cho rõ hơn.

Thao tác này cũng khá là dễ dàng. Rất nhanh Mạc Phàm đã phóng to hình ảnh nơi này lên. Càng nhìn Mạc Phàm càng tin chắc đây chính là xe lăn của Tâm Hạ!!

Thế nhưng Tâm Hạ không có ở trên cái xe lăn đó!!

Mạc Phàm cảm thấy tim mình đau thắt lại, đầu óc hỗn loạn.

Chẳng lẽ nàng….

” A! Đây là cái gì??”

Mạc Phàm mới như vừa bị sét đánh đột nhiên phát hiện thấy bên cạnh xe lăn gần cái tủ lạnh có thứ gì đó đang đung đưa.

Hắn vội vàng nhìn sang một màn hình có góc độ rõ nét hơn. Hắn phóng to cái màn hình này lên.

Trong màn hình, Mạc Phàm vô cùng kinh ngạc khi phát hiện thấy ở trong cái tủ vốn là nơi để đồ đông lạnh. Thế nhưng lúc này ở trong đó lại là một cô gái tóc đen mặc một chiếc váy dài đang còn ôm đùi co ro nằm.

Chiếc xe lăn ở bên cạnh tủ lạnh. Mà trong tủ lạnh có một người đang còn ẩn núp. Đây chắc chắn là Tâm Hạ rồi. Chắc chắn là nàng. Cho dù hắn không có thấy rõ khuôn mặt của nàng. Nhưng giờ phút này Mạc Phàm vẫn có thể khẳng định đó chắc chắn là nàng!

Ơn trời, nàng đây rồi. Cảm ơn! Cảm ơn!

Thiếu chút nữa thì nước mắt hắn tuôn rơi. Khi vừa nghe thấy ở khu vực trường Minh Văn này không có một ai rút lui được cả. Chưa có một giây phút nào tâm trạng của hắn bình yên. Hắn đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy nàng được nữa. Tưởng rằng nàng đã chết rồi.

Mà lúc này trong cái siêu thị Ô Nhĩ Mã này chỉ có một mình nàng. Hiển nhiên nguyên nhân là do cái đám người lúc trước đã vứt bỏ nàng ở đây.

Cũng may là nàng bị vứt bỏ lại ở nơi này. Nếu không nàng cũng không khác gì cái đám người kia. Tất cả đều chết thảm dưới nanh vuốt của bọn Cự Nhãn Tinh Chuột.

Nhưng, lúc này Mạc Phàm hắn cũng không có vui mừng. Bởi vì từ trên màn hình hắn có thể thấy hai con Cự Nhãn Tinh Chuột dính đầy máu đang đi vào khu vực mà Diệp Tâm Hạ ẩn núp. Nhìn thấy vậy khiến cho trái tim Mạc Phàm nhảy lên liên hồi.

Trái tim hắn không nhảy lên liên hồi sao được. Thử nghĩ mà xem. Người đang trốn trong cái tủ lạnh kia chính là người quan trọng nhất của hắn. Mà hai con Cự Nhãn Tinh Chuột có thể giết chết nàng trong nháy mắt thì đang đi lại ở bên cạnh nàng. Mà cảnh tượng này, hắn chỉ có thể nhìn qua camera chiếu lên màn hình mà không thể làm gì được. Lúc này hắn chỉ có thể cắn răng cầu nguyện mà thôi. Sự lo lắng, bất an và khẩn trương từ trong lòng hắn ngày càng lớn. Làm cho cả người hắn dựng đứng hết tóc gáy lên!!

Trái tim hắn đập liên hồi. Hai con mắt chằm chú nhìn vào màn hình.

Lúc này, Mạc Phàm chỉ muốn lao xuống chỗ kia. Sau đó hắn sẽ đem hai con Cự Nhãn Tinh Chuột kia bắn cho tan thành cặn bã.

Nhưng mà, tình cảnh hiện giờ của hắn cũng không khá hơn nàng là bao. Ở bên ngoài cánh cửa kia. Có 10 con Hắc Súc Yêu thực lực cũng không thua gì bọn Cự Nhãn Tinh Chuột đang còn trông chừng hắn. Bọn nó đang cố gắng phá tấm cửa sắt kia để xông vào. Cho nên điều hắn có thể làm lúc này chính là nhìn cái màn hình này mà thôi.

Không được! Nhất định không thể để như thế này được!!

Cho dù là hắn rơi vào hiểm cảnh hay là Diệp Tâm Hạ đang còn tránh né cái chết sắp tới gần kia. Nếu như hắn chỉ biết cầu nguyện thì cả hai chắc chắn sẽ chết.

Cánh cửa sắt kia rất nhanh sẽ bị phá nát.

Mà Diệp Tâm Hạ cũng không thể nào ở mãi trong cái tủ lạnh kia được. Nó không có dưỡng khí. Mà hơn nữa nàng có thể sẽ bị đông cứng ở trong đó. Đây chính là tủ lạnh. Nơi có nhiệt độ rất thấp!

Hai con Cự Nhãn Tinh Chuột kia cũng không có phát hiện ra chỗ Diệp Tâm Hạ ẩn núp. Nhưng chắc chắn bọn nó rất muốn ăn thịt người ở bên trong cái tủ lạnh kia. Cho nên trong một khoảng thời gian ngắn, bọn nó cũng không có rời khỏi siêu thị Ốc Nhĩ Mã này. Mà Diệp Tâm Hạ cũng không thể nào ở trong cái tủ lạnh kia quá nửa giờ được!

Hiện tại, nàng đã run lên vì lạnh rồi!

Nàng vì muốn thân nhiệt của mình giảm xuống để cho bọn Cự Nhãn Tinh Chuột – một loài động vật máu lạnh không thể cảm nhận thấy nàng. Nên nàng đã trốn vào trong cái tủ lạnh có nhiệt độ khá là thấp này. Bốn phía xung quanh ngăn làm lạnh cũng đã kết thành băng sương rồi!

Thấy Tâm Hạ đang co ro trong chiếc tủ lạnh vì cầu mong được sống mà không có một ai ở trong siêu thị Ốc Nhĩ Mã giúp khiến cho trái tim Mạc Phàm như muốn vỡ vụn ra từng mảnh.

Hắn đã tự hứa với bản thân mình rằng bất kể thế nào hắn cũng sẽ bảo vệ nàng thật tốt. Kết quả hiện giờ thì sao? Hắn đã để cho nàng phải thừa nhận đau đớn và cô đơn.

Mạc Phàm hung hăng cắn chặt hàm răng một cái. Cắn đến nỗi môi của hắn như muốn nát ra. Hai tay hắn nắm chặt lại thành quả đấm vì tức giận.

Hắn hiểu rõ chuyện gì đang chờ đợi 2 người. Càng tốn thời gian ở đây thì tử vong càng tới gần với Diệp Tâm Hạ hơn.

Vì vậy, Mạc Phàm rốt cuộc cũng mạnh mẽ ngồi xuống nhắm hai mắt lại thật chặt!!

“Tiểu Cá Chạch Trụy, ta đã để cho người hấp thu tất cả Địa Thánh Tuyền….hiện giờ, ta sẽ cố gắng hết sức để đột phá. Vì vậy, người có thể cung cấp toàn bộ năng lượng để ta đột phá được không?!”

Mạc Phàm nhìn Tiểu Cá Chạch Trụy nói. Thật ra thì hắn nói câu này cũng giống như đang động viên mình vậy!

Lúc trước khi hắn còn đang ở cái sảnh trên mặt đất. Hắn cũng đã nhiều lần thử đánh sâu vào Trung Cấp Ma pháp sư nhưng tất cả đều thất bại.

Lần này, hắn muốn nhờ lực lượng của Tiểu Cá Chạch trụy trợ giúp cho mình.

Thật ra thì chuyện Địa Thánh Tuyền, hắn nói là đã uống hết là sự thật! Nhưng mà Địa Thánh Tuyền không phải là do một mình hắn uống hết, mà là do tiểu Cá Chạch Trụy hấp thu hết toàn bộ.

Hiện giờ, hắn muốn ở đây lại một lần nữa đánh sâu vào tu vi của mình trong thời gian ngắn nhất.

Nhưng lần này, hắn không được phép thất bại nữa!!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT