Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 120: Đổi chỗ ở

Mạc Phàm cũng muốn ra tay cứu Từ Đại Hoang ở bên kia. Nhưng bọn họ thật sự cách hắn quá xa. Liệt Quyền của hắn căn bản không có cách nào đánh tới đó. Huống hồ, xung quanh hai người Từ Đại Hoang đều là yêu ma. Bọn họ có thể sống sót được hay không còn khó nói.

Sau khi Mạc Phàm đánh xong 1 đòn kia. Hắn vội vã cõng Tâm Hạ rút khỏi tòa cao ốc này. Bọn yêu ma kia cũng không phải là đui mù. Hắn trắng trợn đánh bọn nó một đòn như thế. Cho dù hắn có là trung cấp Ma Pháp Sư thì bọn nó chắc chắn cũng không có bỏ qua.

Trung cấp ma pháp sư đúng là cường đại thật. Có lẽ chỉ cần 1 chiêu là bọn nó chết ngay lập tức. Nhưng số lượng bọn nó lại rất đông, chiến thuật biển yêu có thể đem một vị trung cấp ma pháp sư bóp chết ngay lập tức. Nếu như vậy mà cũng không được nữa. Bọn nó sẽ kêu lão đại tới. Yêu ma cấp chiến tướng cũng không có e ngại trung cấp ma pháp sư của loài người!

………….

Quả nhiên, sau khi Mạc Phàm xuất thủ không lâu, tòa nhà cao ốc mà hắn vừa đứng sau đã bị 10 con yêu ma bao vây. Hơn nữa bọn nó càng kêu gọi thêm nhiều yêu ma tới nơi này nữa.

May là Mạc Phàm thông minh cõng Tâm Hạ chuồn nhanh. Nếu không thì, hắn vừa cứu xong bọn họ, lại thay thế hai mạng của hắn và nàng vào thì lại ngu người.

Phải nhớ rằng hiện tại Mạc Phàm cũng còn lại 1 tấm Tinh Đồ Chi Thư mà thôi. Cho nên trừ phi bọn yêu ma kia tập trung hết lại thành 1 vòng tròn cho hắn đấm 1 đấm chết hết. Nếu không thì đối với 1 vị trung cấp Ma Pháp Sư căn bản là không thể nào giết chết hết được bọn nó được. Mạc Phàm cũng biết vậy nên nhanh chóng chuồn đi thật êm.

Không lâu sau, Mạc Phàm đã tới cây cầu vượt Mỹ Hâm rồi. Ở nơi này vẫn còn mấy cái xe mô tô việt dã màu đen sử dụng ám thạch do quân đội sản xuất. Chỉ cần hai người bọn họ không gặp phải yêu ma cấp chiến tướng mà nói thì…. chuyện trở về kết giới an toàn là chuyện quá mức là đơn giản.

Trời càng lúc càng tối, gió gào thét qua bên tai. Chiếc xe mô tô Việt dã màu đen hoàn toàn dung nhập vào màn đêm u tối, thê lương này.

Từ cây cầu Mĩ Hâm này rất dễ dàng thấy được cảnh tượng Bắc Thành bị bao phủ trong bóng tối. Thỉnh thoảng lại có ánh sáng ma pháp sáng rực từ trên một con phố. Thỉnh thoảng lại có tiếng gào thét từ trên các tòa cao ốc truyền ra….

Bắc Thành đã trải qua mấy thập niên yên bình. Ai có thể ngờ được thành thị này lại sẽ phát sinh ra tai họa như vậy. Hay nói cách khác, cái thế giới này vốn không có cuộc sống bình yên. Ở cái thế giới trước của Mạc Phàm, chiến tranh là do các nước đánh nhau. Đó là cuộc chiến giữa loài người với nhau. Bọn họ không ngừng đánh nhau để tranh giành tài nguyên, lãnh thổ… Thế nhưng, ở cái thế giới này chiến tranh là cuộc chiến giữa hai loài khác nhau. Đó là cuộc chiến giữa loài người và yêu ma. Giữa hai loài này khó có thể tồn tại hòa bình với nhau được.

Mạc Phàm cũng không biết cuộc chiến này đến lúc nào sẽ kết thúc. Và khi đó, Bắc Thành sẽ biến thành như thế nào? Các Ma Pháp Sư có thể đánh đuổi tất cả yêu ma ra khỏi nơi này được hay không? Hắn mệt mỏi với cái thế kia nên tìm kiếm một giấc ngủ nào ngờ đâu khi tỉnh dậy lại ở trong cái thế giới này. Ở cái thế giới này hắn kiên định tin tưởng vào một điều…. Chính là câu nói mà Trương Tiểu Hầu khóc lên nói rằng: Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn.

Hắn rất là may mắn. Bởi vì những người thân của hắn cũng không có chết đi trong trận tai họa này. Nhưng Mạc Phàm cũng biết mình cũng không thể nào mà mãi gặp may mắn được…..

Nếu như hắn chạy tới trước tủ lạnh. Mở tủ lạnh ra, rồi ôm lấy thi thể Tâm Hạ lạnh băng, thì có lẽ hắn sẽ dùng cả đời để điên cuồng gào thét lên rằng: ” Tại sao mình lại không trở nên mạnh mẽ hơn?”

” Tâm Hạ, chúng ta đi nhanh lên.”

Đôi mắt Mạc Phàm chăm chú nhìn kết giới an toàn, nhưng trong nội tâm của hắn không sao mà bình tĩnh được.

” Vâng”

Tâm Hạ không khỏi hít vào một hơi thật sâu. Cảm giác được sống quả thật rất tuyệt.

” Ta nghe nói có một loại Dực ma cụ ( ma cụ cánh chim) có thể khiến cho người khác biến thành Tinh Linh. Nếu như chân của người trị không khỏi, ta sẽ mua nó cho ngươi.”

Mạc Phàm nói.

” Nó đắt lắm.”

” Không cần phải lo đắt. Ca ca của em bản lĩnh kiếm tiền rất giỏi. Ta còn có thể cho em tùy ý tha hồ mà lựa chọn các loại khác nhau. Nào là cánh chim, cánh hồ điệp, cánh tinh linh, cánh đại bàng…. À, À. Cái này có vẻ không được hợp cho lắm. Nó không phù hợp với hình tượng xinh đẹp của em.”

……………..

Rốt cuộc Mạc Phàm cũng quay trở về tới kết giới an toàn. Một đêm tối tăm cuối cùng cũng kết thúc.

Thời khắc bình minh. Mây mù bị mặt trời xua tan. Từng ánh nắng chói chang soi sáng rực rỡ núi non, sông hồ, thành phố.

Ánh sáng chiếu vào tới chỗ Mạc Phàm nằm ngủ. Hắn che tay mở mắt ra nhìn.

Hình như có tiếng người đang còn hoan hô. Hắn nhìn lên bầu trời chói chang kia. Đột nhiên có một đoàn thiên ưng màu trắng bay ngang qua bầu trời hắn nhìn. Nhìn thấy cảnh tượng này khiến cho hắn rất là xúc động.

Là tiếp viện!!

Rốt cuộc thì tiếp viện cũng đã tới!!

Một đoàn thiên ưng. Điều này có ý nghĩa thế nào?? Đó chính là một đoàn trung cấp ma pháp sư tiếp viện tới đây. Vì mỗi một con thiên ưng là một vị trung cấp ma pháp sư ngồi trên đó!

Khu vực phía Nam thấy Bắc Thành gặp tai họa như thế liền điều quân tới đây tăng viện. Do chuyện này diễn ra quá mức bất ngờ. Với lại vị trí Bắc Thành tương đối là vắng vẻ cho nên quân tiếp viện muốn tới cũng cần thời gian khá lâu.

Nhưng mà, nhìn một đoàn Thiên Ưng này bay tới đây. Điều đó có thể cho thấy cấp trên chắc chắn rất là tức giận. Nếu không cũng không điều động một chi quân đội siêu cấp tinh nhuệ Thiên Ưng Pháp Sư tới đây.

Trung cấp ma pháp sư của Bắc Thành khá là ít. Lão đại Trảm Không và chính thuộc hạ ngồi trên Thiên Ưng đang còn phải đối phó với Dực Thương Lang. Sống chết chưa biết thế nào. Cho nên rất khó còn mấy vị trung cấp ma pháp sư để đối phó với đám yêu ma tùy ý giết chóc kia. Nhất là đối phó với bọn yêu ma có cấp bậc chiến tướng kia quả thực chính là một cơn ác mộng.

Quân đoàn Thiên Ưng pháp sư nhanh chóng bay qua trên bầu trời Bắc Thành. Mọi người thấy được sự cường đại của quân đoàn thiên ưng này liền thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc thì Bắc Thành cũng có thể tai qua nạn khỏi rồi.

………….

Nhiệm vụ của quân đoàn Thiên ưng pháp sư này vô cùng đơn giản. Đó chính là săn giết yêu ma cấp chiến tướng lai vãng ở trong thành.

Một khi cấp chiến tướng yêu ma được giải quyết. Thì còn dư lại những yêu ma cấp nô bộc kia không thể nào ngăn cản lại được uy lực của tất cả mọi người cùng lúc oanh tạc được.

Một đêm trước, Hầu hết ma pháp sư đều núp trong kết giới an toàn. Bọn họ dùng chiến thuật phòng thủ để đối phó với yêu ma. Mà lúc này tất cả các ma pháp sư trong kết giới an toàn tập hợp thành từng cái tiểu đội. Bắt đầu ra khỏi kết giới an toàn săn giết yêu ma ở trong thành!

Cửa vào yêu ma lần lượt bị phá hủy. Yêu ma trong bắc thành chết một con thì liền sẽ ít đi 1 con. Tất cả mọi người tiến hành càn quét yêu ma.

Lần càn quét này, kéo dài hết một tuần lễ. Cho dù yêu ma có xuống nước đi chăng nữa thì bọn họ cũng dọn dẹp sạch cho bằng được. Có lẽ còn mấy con cá lọt lưới. Nhưng bọn nó có lẽ cũng không dám xuất hiện ở trên đường phố nữa.

Trải qua vô số lần săn giết, rốt cuộc thì Bắc Thành cũng có thể bình yên lại lần nữa.

Nhưng mà Bắc Thành lúc này hoàn toàn thay đổi.

Kiến trúc bị phá hủy khắp nơi. Các cây cầu đều bị sụp đổ. Ở chỗ nào cũng thấy toàn là hỗn độn. Thỉnh thoảng bọn trẻ ham chơi còn phát hiện ra một số hài cốt còn chưa được thu gom lại khiến cho bọn nó sợ đến nỗi hồn phi phách tán….

Khung cảnh này không còn là Bắc Thành ngày trước nữa rồi. Lâu lâu có trận mưa lớn lại khiến cho lòng người bất an, lo sợ, không có cách nào ngủ được. Nó đã để lại bóng ma trong lòng mọi người.

Cả tòa thành vẫn chìm trong một màu xám xịt. Có quá nhiều người mất đi người thân của mình. Cũng có quá nhiều người đã chết đi trong trận tai họa kia. Tòa thành này cho dù vẫn còn đứng vững. Nhưng nó lúc này cũng không khác tòa thành chết là bao.

…………..

” Ai da! Chúng ta đi nào mọi người.”

Mạc Gia Hưng ngồi ở trong phòng. Hắn đang còn hút thuốc nhưng trên khuôn mặt lại hiện ra sự buồn chán.

Gì Mạc Thanh của Mạc Phàm vẫn còn sống. Đáng tiếc dượng của hắn cũng không biết hiện giờ đang ở đâu. Trên danh sách tử vong vừa đọc cũng không thấy có tên của hắn. Mọi người đều hiểu rất có thể hắn đến cả hài cốt cũng không còn.

” Theo ý của chính phủ thì mọi người trong Bắc Thành chúng ta sẽ được bố trí đến các thành thị khác.”

Mạc Phàm nói.

” Cảm giác không khác gì dân chạy nạn. Lang bạc kỳ hồ, ăn nhờ ở đậu. Ta không thích như vậy. Ta sẽ ở lại nơi này. Các người đi đi.”

Mạc Thanh buồn rầu nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT