Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 31: Mắng cho sướng miệng

“ Mạc Phàm, ngươi, ngươi… Cái thằng hỗn trướng này, ngươi đang nói cái quái gì vậy, người lập tức xin lỗi Mục Trác Vân tiên sinh ngay!”

Mục Hạ giận tím mặt nói.

Thằng nhãi Mạc Phàm này, rốt cuộc là dại dột hết thuốc chữa hay là làm sao?? Ở trước mặt Mục Trác Vân mà cũng dám nói như vậy, không phải cả gia đình hắn đều chán sống rồi đó chứ!

“ Xin lỗi, tất nhiên là có thể, nhưng hắn cũng phải xin lỗi lại ta chuyện 3 năm trước, đừng cậy tu vi cao, có quyền lực lớn mà dọa ta. Tu vi của hắn cao như vậy lại đi khi dễ một học sinh chưa đủ 18 tuổi như ta, nếu như hắn bằng tuổi của ta, không khéo ta đánh cho răng rơi đầy đất!”

Mạc Phàm không sợ trời, không sợ đất giờ khắc này biểu diễn ra vô cùng nhuần nhuyễn.

“ ĐMM!”

Mục Trác Vân bị tên tiểu tử hỗn đản này chọc cho điên lên,liền tuôn ra lời thô tục.

Mục Trác Vân hắn tuy rằng tuổi tác đã lớn, dù hiện tại có Mục Ninh Tuyết thiên tư hơn người kia, thì hắn cũng xem như là một nhân vật thiên tài. Bọn học sinh ở trường cao trung ma pháp Thiên Lan còn không đáng lọt vào trong mắt hắn.

“ Mạc Phàm, cái thằng hỗn trướng này, mày thật to gan lớn mật, đừng nói Mục Trác Vân lão gia khi còn trẻ, đến ngay cả hiện tại tùy tiện một cái hạch tâm đệ tử của Mục thị thế gia chúng ta, thì một chiêu cũng đủ đem ngươi đánh ngã rồi!

“ Đúng, đúng, thậm chí cũng không cần đệ tử trong tộc, Mục Bạch ta cũng có thể cùng ngươi quyết đấu ma pháp, nếu như ngươi thua, lập tức quỳ xuống trước mặt Mục lão nói lời xin lỗi!”

Lúc này Mục Bạch đã sống dậy, hơn nữa còn chọn thời điểm vô cùng chính xác, ở trước mặt Mục Trác Vân đương đầu với cẩu.

Mục Bạch hắn cùng với Mạc Phàm, là 2 người cùng thế hệ. Hai người công bằng quyết đấu, xem hắn còn cái gì để nói nữa!

Có cái cớ này, trong quyết đấu Mục Bạch sẽ đem Mạc Phàm đánh gần chết mới thôi, hung hăng giải tỏa nỗi bực tức cho lão gia Mục Trác Vân

“ Không cần ngươi.”

Ngay tại lúc Mục Bạch chuẩn bị động thân, một âm thanh kiêu ngạo lại mang theo vài phần lạnh băng truyền tới.

Ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang người vừa lên tiếng kia.

Người vừa lên tiếng chính là Mục Ninh Tuyết. Tại thời khắc ai có thể nghĩ được Mục Ninh Tuyết sẽ đứng ra chứ.

Mục Ninh Tuyết đi tới giữa phụ thân và Mạc Phàm. Cặp mắt như Thiên sơn băng tuyết mang theo vài phần giận dữ.

Người nàng giận đương nhiên là Mạc Phàm.

“ Ngươi nói phụ thân ta chỉ biết khi dễ tiểu bối? Ngươi nói phụ thân ta chỉ biết dùng quyền lực chèn ép ngươi như vậy? Ngươi nói ngươi tu luyện thành ma pháp sư là dựa vào bản thân ngươi …. Được lắm, ta với ngươi cùng tuổi, ta với ngươi quyết đấu với nhau.” Giọng nói Mục Ninh Tuyết bình tĩnh mang theo vài phần cường thế của Băng sơn lãnh tuyết.

“ Ninh Tuyết??”

Mục Trác Vân nhìn thấy con gái của mình đứng ra, trên mặt đang còn tức giận lập tức chuyển sang kinh ngạc.

Mạc Phàm nhìn Mục Ninh Tuyết cứ như vậy cùng mình đối mặt. Khuôn mặt hắn liền giống như người chết, cười không được nữa.

Có chút ý tứ nha, Mục Ninh Tuyết lại đứng ra.

Nói thật ra thì hắn cùng với đồ vô tích sự Mục Bạch này so đấu thật chẳng có nghĩa lý gì cả. Ngày hôm nay hắn đã đè ép Mục Bạch một bậc, nhưng mà để hắn so đấu với Mục Ninh Tuyết, là nữ thiên tài đệ nhất của Bắc Thành, cũng là Thiên chi kiêu nữ của đế đô, thì việc hắn so đấu cùng nàng có ý nghĩa hơn nhiều.

“ Ninh Tuyết, đối phó với gia hỏa này, chỉ cần ta là đủ, căn bản không cần ngươi làm như vậy….”

Mục Bạch vội vàng cười nói.

“ Phụ thân ta bị người khác vũ nhục. Phụ thân ta có thể đại nhân đại lượng không cùng loại tiểu tặc chợ búa này so đo, nhưng ta thân là nữ nhi của người cũng không thể bỏ qua cho việc vũ nhục phụ thân này. Ta sẽ dùng quyết đấu công bằng ma pháp để giải quyết!”

Mục Ninh Tuyết nghiêm túc nói từng câu từng chữ, lời nói rõ ràng không từ nào có thể phản bác lại được.

“ Hay! Nói rất hay, vị cô nương có ngạo khí băng tuyết này quả thật làm cho trưởng bối chúng ta rất là vui mừng, không hổ là đệ nhất thiên tài của Bắc thành chúng ta. Tuổi còn nhỏ mà thiên tư đã hơn người, lại còn có thể phân biệt đúng sai rõ ràng như thế.”

Giáo viên Đặng Khải lập tức khen ngợi.

Sau khi khen ngợi xong, giáo viên Đặng Khải lại gần Mục Trác Vân vỗ vỗ vai hắn 1 cái, tiếp tục nói:

“ Trác Vân huynh đệ, ngươi không cần phải giết tiểu tử ăn nói lỗ mãng này. Chuyện này cũng là chuyện nhỏ thôi, không quá quan trọng. Hắn cũng không biết tới cái thực lực nghiền nát năm đó của người, mà người thì cũng không có khả năng quay trở lại năm 16 tuổi để có thể cùng hắn quyết đấu 1 trận. Chuyện này có lẽ nên để nữ nhi Mục Ninh Tuyết của người làm chủ đi, để cho tiểu tử không biết trời cao đất dày này không còn lời nào để nói.”

Mục Trác Vân im lặng nhìn Đặng Khải.

Đặng Khải thấy tâm tình Mục Trác Vân có vẻ mềm dịu xuống một chút, hơi hơi mỉm cười, rồi đi tới trước mặt Mạc Phàm, nói:

“ Mạc Phàm phải không?? Ta là người phụ trách liên minh thợ săn. Ta có thể nói rằng ngày hôm nay người đã có một hành động phải dùng từ vô tri ngu xuẩn tới cực điểm để hình dung, bất quá, ngươi nên vì bản thân người mà tới trước mặt Mục Trác Vân tiên sinh xin lỗi vì hành động lỗ mãng này. Hắn đối với Bắc Thành làm ra cống hiến rất nhiều, không phải loại thiếu nhiên như ngươi có thể hiểu được.”

“ Xin lỗi, cũng không phải là chuyện khó. Ta có thể mang trên người bụi gai, rồi dùng phương thức truyền thống là dập đầu để tạ lỗi với hắn, dập cho đến khi hắn vừa lòng mới thôi. Nhưng điều kiện tiên quyết là Mục thị bọn họ có bản lĩnh xin lỗi ta hay không? Sao ngươi không hỏi lại hắn, 3 năm trước hắn đã nói những gì với gia đình ta? Muốn ta nói lời xin lỗi thì trước hết hắn phải nói lời xin lỗi chuyện 3 năm trước cái đã. Nếu đã là nhân vật có quyền lực của Bắc Thành, thì cũng hiểu không nên động vào tiểu nhân vật. Tiểu nhân vật là những người biết chắc chắn sẽ bị các người một tát chết tươi, nhưng trước khi chết, thì cũng mắng cho các ngươi máu bầm lên não!”

Mạc Phàm không hề cố kỵ tiếp tục mắng chửi.

“ Đây là xã hội có luật pháp cai trị, làm sao có thể có chuyện như vậy xảy ra chứ, tốt nhất là đuổi người ra khỏi trường.” Hiệu trưởng trừng lông mày nói.

“ Ài, chuyện đã tới nước này, có lẽ không thể cứu vãn được nữa rồi. Thôi thì cứ theo như lời Mục Ninh Tuyết đã nói, nàng sẽ cùng người quyết đấu ma pháp, ngươi thua, thì tới xin lỗi Mục Trác Vân, xin lỗi cho tới khi hắn vừa lòng mới thôi, nếu như Mục Ninh Tuyết thua…” Đặng Khải nói đến đây, ánh mắt quay sang nhìn Mục Trác Vân.

Mục Trác Vân hừ lạnh một tiếng: “ Ninh Tuyết làm sao có thể thua được chứ.”

“ Ngươi cũng đừng nhiều lời vô dụng như vậy nữa! Ngươi chỉ cần nói ngươi có hay là không là được? ” Trong lời nói Mạc Phàm mang theo vài phần sắc bén!

Bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz. Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Truyện được update mới nhất tại đây.

Cái loại tôn nghiêm này cũng không phải do bọn họ là người của đại thế gia mà trở nên cao quý nhiều hơn, càng không phải vì mình là người đầu đường xó chợ nên yếu hơn. Mạc Phàm chỉ là một tiểu nhân vật, mà tiểu nhân vật thì có thù tất báo!

Để cho hắn gia nhập Mục thị?

Hắn cũng chưa có quên, 3 năm trước đây Mục Trác Vân kia đối xử với gia đình hắn chẳng khác gì chó, nếu chỉ vì Mục Trác Vân kia ném cho một khúc xương mà liền tung ta tung tăng trở về, thì cho dù hắn có là cẩu, thì không phải hắn cùng Triệu Khôn Tam, Mục Bạch giống nhau sao??

Về phần mắng Mục Trác Vân??

Đó là điều bình thường.

3 năm trước, khi hắn mới chỉ có 13 tuổi đã dám chỉ thẳng vào mặt Mục Trác Vân mắng hắn là lão hỗn đản. Ngày hôm nay hắn đã 16 -17 tuổi, chẳng lẽ lại đi sợ lão hay sao??

Một lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng. Những lời này có lẽ không thích hợp với Mạc Phàm hắn cho lắm. Xà dám cắn hắn, thì hắn sẽ đem con xà đó làm dây thừng vứt chơi!

Đương nhiên, hiện tại, trong ánh mắt của mọi người hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé, dù có chạy trốn thế nào cũng không thể thoát được bàn chân to lớn kia, đã như vậy sao hắn lại không thể mắng cho sướng miệng chứ.

“ Trác Vân lão huynh, ý của ngươi thế nào?” Đặng Khải làm ra bộ dáng của người hòa giải nói.

Hiện tại, Sự việc đang ở trước mặt học sinh và giáo viên toàn trường nổi lên tranh chấp cùng mắng chiến. Nếu như có thể đem cái cục diện khó khăn này chuyển sang hình thức quyết đấu ma pháp công bằng, thì có lẽ đó là chuyện tốt nhất. Nếu không một khi sự tình kia xảy ra, Người học sinh Mạc Phàm này bị đuổi ra khỏi trường, thì điều này không còn ý nghĩa gì nữa. Điều này còn làm cho nhà trường tổn thất mất một nhân tài, mất đi một mầm mống tốt đệ nhất mà Thiên Lan ma pháp cao trung có thể đoạt được.

“ Ta còn không trị được cái loại người nhỏ bé này sao!”

Ánh mắt Mục Trác Vân nhìn lướt qua Mục Ninh Tuyết nói:

“Ninh Tuyết, việc này không cần tới người.”




COMMENT