Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 36: Nhớ phát ra cái định vị

“ Chưa… ta chưa có nói.” Mạc Phàm ngập ngừng trả lời.

Thôi để cho số phận quyết định vậy. Ngay cả năng lực đánh giá người khác mình cũng kém như vậy, thì quyết định lựa chọn lão sư Đường Nguyệt là người mà mình tin cậy nhất tới để giúp đỡ mình vấn đề này, tới lúc chuyện đó có xảy ra, âu cũng là số phận rồi!

“ Hoa tai này của ngươi, cũng là một kiện Tinh trần ma khí.”

Cuối cùng, lão sư Đường Nguyệt đành mở miệng nói.

“Ân.” Mạc Phàm nghiêm túc lắng nghe.

“ Nhưng mà, nó lại khác xa loại Tinh trần ma khí chúng ta vẫn hay thường thấy, nó là một kiện Tinh trần ma khí hình thái trưởng thành.”

Lão sư Đường Nguyệt sắc bén nói ra.

“ Tinh trần ma khí hình thái trưởng thành??”

Mạc Phàm chưa từng nghe qua có cái khái niệm như vậy, nếu như lão sư nói nó được khảm thêm thuộc tính đá quý, hắn còn có thể lý giải tương đối, trò chơi võng du hắn cũng chơi nhiều rồi…

“ Loại Tinh trần ma khí này có thể là Tuyệt phẩm trong thế giới này, bởi vì bản thân nó ngoài trừ có công hiệu như các loại Tinh trần ma khí khác, nó còn có năng lực trưởng thành. Nó có khả năng hấp thu năng lượng của các loại Tinh trần ma khí khác để giúp bản thân nó tăng trưởng. Thời điểm mà nó hấp thu đủ năng lượng Tinh trần ma khí, thì có khả năng nó sẽ tăng cấp lên Linh cấp.”

Lão sư Đường Nguyệt nghiêm túc nói từng câu từng chữ cho Mạc Phàm nghe.

Mạc Phàm sau khi nghe xong những lời này, trong lòng hắn như có ngàn con sóng dữ xô vào làm quay cuồng!!

Tinh trần ma khí có thể trưởng thành???

Một cái Tinh trần ma khí vô cùng bình thường, vô cùng bình thường đã bị trường học, thế gia cho rằng đó là trân bảo. Cho dù đó có là học sinh xuất sắc đi chăng nữa, cũng phải thay phiên nhau sử dụng, đủ để nói lên rằng cái vô cùng bình thường này rất là trân quý và ít ỏi.

Mà Linh cấp Tinh trần ma khí, thì công hiệu gấp đôi Phàm cấp Tinh trần ma khí. Mục Bạch hắn cũng nói, toàn bộ Bắc Thánh số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay, Hắn chỉ biết duy nhất trên người Mục Ninh Tuyết có một cái như vậy.

Không cần đoán cũng biết, cái thứ này là bảo vật vô giá của Mục thị gia tộc!

Thế mà cái hoa tai tiểu cá chạch của mình lại có năng lực trưởng thành tăng lên đến cấp bậc như vậy.

Điều này…. Điều này….

Mạc Phàm từng suy đoán đại khái rằng nó có thể là một kiện đồ vật trâu bò, không nghĩ tới nó lại trâu bò khủng khiếp đến như vậy!!!

Xong đời!

Xong đời!

Bảo vật như vậy, nếu như có một người có lòng rắp tâm hãm hại thì có khả năng dẫn đến mọi người giết người cướp của đến đỏ cả mắt.

Nghe mọi người thường nói, chuyện ma pháp sư đánh nhau vì tranh đoạt bảo vật là chuyện quá đỗi bình thường!

Mà mình hiện tại chỉ là tiểu ma pháp sư, nếu như lão sư Đường Nguyệt động tâm… Thì tin tức ngày mai chính là

“Tin chấn động, tin chấn động, một thiên tài học sinh vì áp lực quá lớn nên nhảy lầu tự sát.”

“ Lão sư Đường Nguyệt, đồ vật quý giá như vật, một tiểu pháp sư nho nhỏ như ta cảm thấy khống chế không nổi, tốt nhất nên đưa cho lão sư để lão sư nghiên cứu…”

Mạc Phàm hắn không phải là thằng ngu, liền nghiêm túc nói.

Dù rằng lão sư Đường Nguyệt nhìn qua rất giống lão sư chính trực, nhưng về tính cách thì có trời mà biết được. Mạc Phàm hắn cũng không phải ấu trĩ đến nỗi thấy lão sư Đường Nguyệt xinh đẹp như vậy nên nghĩ rằng nàng không phải là người xấu.

“Phụt ~”

Đường Nguyệt bị những lời nói này của Mạc Phàm chọc cho cười thành tiếng. Nàng cười đẹp như tiên vậy, xinh đẹp động lòng người.

Mạc Phàm ngẩn ngơ nhìn, cũng không biết mình làm gì mà đại mỹ nữ Đường Nguyệt cười đến như vậy.

“ Mạc Phàm, ngày đó ngươi ở sát hạch hằng năm, người đã chửi mắng Mục Trác Vân ức hiếp gia đình của người rất hay cơ mà. Ta còn tưởng người là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất. Vừa rồi ta cũng suy nghĩ nên hay không nên tịch thu cái bảo vật này lại. Dù sao đồ vật này cũng không phải một cái tiểu ma pháp sư như ngươi có thể khống chế, thật không nghĩ tới ngươi lại không có cốt khí như vậy liền đưa đồ vật này cho ta. Ngươi quả thật làm ấn tượng ban đầu ta dành cho ngươi quay phát 180 độ.”

Lão sư Đường Nguyệt cười tươi như hoa.

Mạc Phàm xấu hổ cười cười.

Cốt khí thứ này đáng giá gì chứ, mạng nhỏ của mình quan trọng hơn.

Hắn mắng Mục Trác Vân, tất nhiên hắn biết hậu quả mang lại là cái gì.

Ở cái xã hội hỗn loạn này, cũng không thể ngây thơ ngu dốt như vậy dù cho đó là xã hội khoa học hay là xã hội ma pháp đi chăng nữa.

Trưởng thành sớm, có gì là không tốt chứ!

“ Lão sư Đường Nguyệt, ngươi tính xử lý đồ vật này như thế nào?”

Mạc Phàm hỏi.

“ Được rồi, ta cũng biết đồ vật này đối với người rất quan trọng không thể bỏ được. Cũng may là ngươi đem việc này nói với ta, đổi lại nếu là một vị lão sư khác, không khéo họ vì tương lai huy hoàng rực rỡ được đứng trên vạn người sau này, lại làm ra chuyện xấu với người cũng nên.”

Đường Nguyệt thôi cười, nghiêm túc nói.

Bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz. Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Truyện được update liên tục tại đây.

Ánh mắt Mạc Phàm sáng lên, xem ra lần này mình lựa chọn đúng rồi. Lão sư Đường Nguyệt quả nhiên khác xa những vị ma pháp lão sư nhìn thì tưởng là chính trực nhưng sau lưng lại không biết làm những gì kia.

“ Trước tiên, người không được nói cho ai biết, đó là một kiện Tinh trần ma khí hình thái trưởng thành… À, mà lấy trí thông minh của ngươi, ta nghĩ ngươi cũng không dại gì đi nói cho người khác biết. Tiếp đó, không phải ta không có hứng thú với kiện Tinh trần ma khí hình thái trưởng thành của người, mà kiện Tinh trần ma khí này của ngươi có chút đặc thù. Nó giống như là cùng người liên kết linh hồn vững chắc, không thể cắt đứt được vậy.”

Lão sư Đường Nguyệt nghiêm túc nói cho Mạc Phàm biết.

Gì cơ, thứ này còn là một kiện trang bị cố định??

Mạc Phàm thật không thể ngờ được. Trách gì mỗi lần hắn muốn gỡ cái hoa tai tiểu cá chạch này ra đều sinh ra một trận kháng cự vô hình.

“ Cuối cùng Tinh trần ma khí này muốn trưởng thành, nó cần phải có lượng lớn tinh phách cùng Tinh Trần ma khí để nuôi dưỡng nó. Nó hiện tại bất quá cũng chỉ là phàm cấp Tinh trần ma khí, mặc dù nó có năng lực trưởng thành nâng cấp, nhưng nó có thể trưởng thành lên được hay không còn khó nói, rất có thể để nó trưởng thành lên được thì cần phải hao phí rất nhiều tài nguyên nếu như so với một cái Linh cấp Tinh trần ma khí còn muốn nhiều hơn. Vì vậy cái tổ truyền gia bảo này của người cũng không khác gì một kiện phế Tinh thần ma khí.” Đường Nguyệt nói.

Mạc Phàm gật đầu, suy tư một chút hỏi: “ Lão sư Đường Nguyệt, tinh phách là cái gì vậy?”

“ Lúc yêu ma tử vong, hồn phách sẽ ly khai thân thể. Gọi là ly khai thân thể thật ra chính là linh hồn sau khi sinh mệnh đó tử vong. Ví dụ sau khi yêu ma tử vong, hồn phách nó sẽ ở lại thân thể 1 quãng thời gian và nó cũng tản mát ra một cái ánh sáng linh hồn đặc thù. Loại hồn phách sau khi chết này so với hồn phách tinh luyện bình thường còn cô đọng hơn gấp mấy chục lần. Vì vậy nó được gọi là Tinh hồn. Tinh hồn là tài liệu quan trọng nhất để luyện chế Tinh trần ma khí.”

Đường Nguyệt không hổ là lão sư. Nàng ung dung, trôi chảy giải thích giống như giảng bài vậy làm Mạc Phàm thiếu chút nữa kích động muốn lấy bút ra ghi chép lại.

“ Nói cách khác, muốn nó trưởng thành lên được, biện pháp tốt nhất chính là đi thu thập tinh phách…Ây da, ta phải nhanh chóng tăng thực lực lên mới được để còn đi giết yêu ma nhiều nhiều một chút rồi thu thập tinh phách của chúng!” Mạc Phàm hưng phấn nói.

“ Ân.”

Đường Nguyệt nhẹ nhàng gật gật đầu, bâng quơ nói tiếp,

“ Ngươi cứ việc đi thu thập đi, nhưng trước khi chết nhớ phát ra một cái định vị để ta còn biết. Ta sẽ tới đó lôi từ trong bụng yêu ma ra hài cốt và kiện trưởng thành ma khí của người.”

Mạc Phạm định mở miệng, nhưng lại không biết nên nói tiếp cái gì.

“ Đem cái Tinh Trần ma khí trường học bị người làm cho thành phế cho ta đi, chuyện này ta sẽ giúp ngươi giải quyết. Đây cũng là do cá nhân ta giúp đỡ người, coi như ngươi nợ ta một cái ân tình.”

Lão sư Đường Nguyệt cũng không giỡn với Mạc Phàm nữa, nghiêm túc nói.

“ Cảm ơn Lão sư đã giúp ta chuyện này, về sau nếu ta kiếm được cái gì có ích, ta sẽ cho ngươi!” Mạc Phàm nói.

Quả nhiên gọi lão sư Đường Nguyệt tới giúp đỡ là không sai. Vấn đề mà mình đau đầu nhất, nàng liền nhanh chóng giải quyết giúp mình.

May quá thế là không bị nhà trường đuổi học nữa rồi… Hơn nữa hoa tai tiểu cá chạch lại có năng lực của Tinh trần ma khí, mà còn quan trọng hơn là mình có thể chiếm giữ nó làm của riêng mãi mãi!

Sảng khoái quá đi mất!

Mục Bạch, Hứa Chiêu Đình, những đám người kia nhiều nhất chỉ sử dụng Tinh trần ma khí được có 1 tháng, kể cả cái tên Vũ Ngang kia cùng lắm là được sử dụng hơn nửa năm, mà bản thân mình thì sử dụng cả năm không ngừng nghỉ. Nói như vậy, Tu vi của mình sau này không phải cách xa bọn họ một con phố sao!!!

Không nhịn được Mạc Phàm liền hôn lên tiểu cá chạch trụy!




COMMENT