Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 37: Rèn luyện dã ngoại

“ Ta nghĩ nếu như ngươi sử dụng kiện Tinh trần ma khí này, thì lợi ích người nhận sau này rất lớn. Cho nên cái ý định đi thu thập tinh phách chắc ngươi không dễ dàng từ bỏ. Vừa hay, chờ đến khi các người chấm dứt tu luyện được 1 quý (3 tháng). Các người sẽ được mang ra bên ngoài thành thị để rèn luyện trong vòng 2 tháng, đến khi đó ngươi chân chính nhìn thấy yêu ma, ta chỉ sợ là cái ý niệm này của người hoàn toàn bị vùi dập.”

Lão sư Đường Nguyệt nói.

“ Rèn luyện??”

Mạc Phàm cũng không có nghe nói tới việc này, chẳng lẽ là huấn luyện quân sự trong truyền thuyết của trường cao trung?

“ Mỗi một vị ma pháp sư đều phải bắt buộc trải qua những ngày tháng này. Bồi dưỡng ma pháp sư không phải là để các ngươi sống trong an nhàn sung sướng, cũng không phải là để các người tranh đoạt lẫn nhau. Bồi dưỡng ma pháp sư chính là ở thời điểm mấu chốt các ngươi có thể cùng yêu ma chiến đấu. Chính vì vậy rèn luyện là một lần khảo nghiệm lớn về tâm tính dành các ngươi.” Lão sư Đường Nguyệt nói.

“ Ta sẽ nghiêm túc học tập.”

“ Không”

Đường Nguyệt nói:

“ Rèn luyện cũng không giống như sát hạch. Ta chỉ hy vọng ngươi và các học sinh khác khi mà gặp phải tình huống đối mặt với yêu ma, có thể bình tĩnh lại một chút và nghĩ ra cách làm thế nào để sống sót.”

Đường Nguyệt ý vị thâm trường nói.

Lão sư Đường Nguyệt nói xong những lời này liền xoay người rời đi. Mạc Phàm định đuổi theo hỏi một chút thì hắn phát hiện cái thân hình quyến rũ, phập phồng kia đang chậm rãi dung nhập vào trong bóng tối, ngay sau đó là biến mất không một vết tích gì.

Lúc này, Mạc Phàm đã rõ ràng vì sao khi nàng đến không có một tiếng động.

Nàng cứ như vậy dung nhập vào trong bóng tối. Cả người hoàn toàn biến mất, giống như chưa từng xuất hiện vậy.

Mạc Phàm vội vội vàng vàng nhảy từ trên bể nước xuống, từ lan can sân thượng ngó đầu xuống nhìn.

Để cho Mạc Phàm kinh ngạc không thôi chính là mới vừa rồi nàng còn đang ở tầng 8 của sân thượng trường học, thì lúc này hắn thấy nàng đã ở bên dưới sân trường bước nhẹ nhàng, chậm rãi về phía khu chung cư giáo viên. Cái bóng dài thướt tha, dưới ánh trăng sáng nhìn giống như một vị Dạ Chi Tinh Linh cao ngạo.

Thời điểm lão sư Đường Nguyệt đi vào bóng một cái cây to kia. Cái bóng dáng vốn vẫn nằm trong tầm mắt theo dõi của Mạc Phàm đột nhiên biến mất. Dù có căng mắt ra nhìn trong cái bóng tối mịt mờ đó đi chăng nữa cũng không thể tìm thấy được vị lão sư thần bí này. Rốt cuộc đây là loại kỹ năng gì vậy?

Bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz. Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Truyện được update mới nhất tại đây.

Trong các hệ mà Mạc Phàm biết được, chỉ có Phong hệ là có thể lợi dụng Phong quỹ để nâng cao năng lực hoạt động thêm nhanh hơn. Mạc Phàm thấy nó đã phi thường ghê gớm lắm rồi, nhưng lão sư Đường Nguyệt thì không như vậy. Không biết nàng đã sử dụng loại ma pháp gì, giống như đi xuyên qua bóng tối khi vào trong đó vậy.

Quả thật là đáng sợ và kinh dị! Không biết khi nào mình mới có thể học được?

Nói đi thì cũng nói lại, lão sư Đường Nguyệt nàng cũng là một người khác thường.

Nghe nói tu luyện tới cấp bậc trung giai ma pháp sư có thể Thức tỉnh Hệ thứ hai, hay nói cách khác lão sư Đường Nguyệt là một vị ma pháp sư trung cấp.

Không trách toàn trường có nhiều lão sư thực tiễn và từng trải hơn nàng, lại bị nàng cho xuống dưới. Một vị trung cấp ma pháp sư ở trong mắt mọi người đã là tồn tại đỉnh cấp!

Xem ra, lão sư Đường Nguyệt chính là một cái bắp đùi to rồi… Mình nên ôm chặt mới được!
“ Mọi người có ai biết tới chuyện sau khi kết thúc tu luyện được 1 quý. Chúng ta sẽ bắt đầu rèn luyện ma pháp sư không?”

“ Rèn luyện ma pháp sư là cái quái gì vậy??”

“ Chính là rèn luyện dã ngoại đó.”

“ Không thể nào!!! Từ nhỏ ta đã được nghe mọi người nói rằng ở ngoài dã ngoại có yêu ma chuyên ăn thịt người sống, ta không đi tới đó đâu.”

“ Không đi không được, cái rèn luyện này có quan hệ tới thi đại học của chúng ta, ngang với một môn học quan trọng đấy!”

“ Chỉ là rèn luyện thôi, có gì phải sợ chứ?? Chúng ta những vị ma pháp sư hàng đầu. Nếu như có gặp bọn yêu ma đó không phải chỉ cần một cái Băng man là có thể đem tụi nó đóng thành cục băng hay sao??”

“ Nhưng mà, nghe nói yêu ma rất là lợi hại đó! Lão sư dạy môn yêu ma không phải vẫn luôn nhấn mạnh rằng chúng ta ngàn vạn lần đừng có một mình đối mặt với yêu ma hay sao???”

Đúng như lão sư Đường Nguyệt nói. Sau khi kết thúc 1 quý tu luyện thì bọn họ sẽ lập tức chào đón rèn luyện dã ngoại tàn khốc nhất. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì bọn họ sẽ chân chính gặp được yêu ma.

Môn Yêu ma tất nhiên là có. Lão sư vẫn thường rỉ tai mọi người về thứ gọi là yêu ma này không biết bao nhiêu lần. Nhưng bọn họ cũng chưa bao giờ gặp qua yêu ma, mặc dù có lén lút lên mạng xem qua một ít video yêu ma nhưng nhìn chung tụi yêu ma nó cũng chả khác gì Gorila vậy.

Ngày hôm nay, cuối cùng thì cũng đến lúc bọn họ được chân chính diện kiến yêu ma rồi. Sau khi tin tức này được thông báo ra, có thể nói toàn trường xôn xao nghị luận về cái thông báo này.

Rèn luyện sẽ được lớp dẫn đầu tiến hành đầu tiên.

Lớp dẫn đầu sau khi kết thúc sát hạch hằng năm trên cơ bản tất cả mọi người đều đã nắm vững 7 viên ngôi sao. Hiện tại, đã trôi qua nửa năm, mỗi người bọn họ chắc hẳn đã có thể thành thạo khống chế kỹ năng phóng thích của riêng mỗi người rồi.

Cũng chỉ có những học sinh đã nắm giữ kỹ năng ma pháp, nhà trường mới dám cho bọn họ đi rèn luyện. Chứ không thì không khác gì những người bình thường, khi gặp yêu ma ngay cả sức kháng cự cũng không có thì không được.

……..

Thời gian thật sự trôi qua quá nhanh, Mạc Phàm dựa vào hoa tai tiểu cá chạch kia của mình đã đem Tinh Trần Lôi hệ và Tinh trần Hỏa hệ tu luyện hơn lúc trước gấp 5-6 lần.

Bất luận là Lôi Ấn hay Hỏa Tư, hắn đều có thể dễ dàng phóng xuất ra.

Hỏa Tư bởi vì ở trong trường học có thể trắng trợn huấn luyện, nên hiện tại hắn phóng thích Hỏa Tư rất nhanh, cơ bản tầm 3 s liền có thể phóng thích được toàn bộ rồi. Lôi Ấn thì yếu hơn, mất tầm 4 s mới xong.

Mà hiện tại, hầu hết học sinh trong lớp dẫn đầu muốn phóng thích kỹ năng ma pháp thì đại khái cần phải từ 5-10s đồng hồ. Về phương diện phóng thích này, Mạc Phàm hắn tuyệt đối dẫn đầu.

Lớp dẫn đầu có tổng cộng 100 học sinh, được chia làm 5 nhóm nhỏ, mỗi nhóm khoảng 20 người. Sẽ có lão sư đi theo và thêm 2 vị huấn luyện viên dẫn đầu nữa.

Mỗi một nhóm nhỏ đều có xe buýt riêng. Vì thế mà người ta thấy có 5 chiếc xe buýt chở một đám ma pháp sư trẻ tuổi hướng bên ngoài thành thị mà chạy.

Lần này lộ tuyến đã được cố định sẵn. Đầu tiên là tới trạm dịch ( trạm dừng chân) ở Tuyết Phong Sơn.

Trạm dịch Tuyết Phong son là do nhóm người của Liên minh thợ săn cùng với vật tư Bắc Thành tạo ra một tiểu trại để làm nơi liên lạc quan trọng. Toàn bộ tiểu trại được kiến tạo bên trong sơn động.

“ Có nhớ ta đã từng nói qua cho các người rằng: Mỗi một khu vực được hình thành giữa thành thị và trạm dịch cũng có biên giới khu vực an toàn. Trạm dịch ở khu vực bên ngoài, thì khả năng cao yêu ma sẽ lui tới nhiều. Vì vậy nếu như các ngươi không có năng lực đối phó với yêu ma thì ngàn vạn lần đừng đi ra khỏi biên giới trạm dịch. Nếu không khi đó các người chỉ còn lại một đống hài cốt mà thôi!”

Lão sư dạy môn yêu Ma Trương Kiến Quốc nói.

“ Đúng vậy, ở bên trong trạm dịch, chúng ta có Liên minh thợ săn, Hiệp hội ma pháp cùng với các đại thế gia khác nữa sẽ bố trí mỗi ngày cho người đi tuần tra, bố trí cảnh giới, tuyệt không để lọt con yêu ma nào vào khu vực cư trú của nhân loại chúng ta. Nhưng mà lực lượng ma pháp sư chúng ta cũng có hạn, cũng chỉ có thể bảo hộ khu vực từ biên giới trở vào. Ở bên ngoài trạm dịch, chúng ta bất lực. Nào là rừng rậm, sơn cốc, dã lâm, ngọn núi, tất cả địa hình đó đều rắc rối và phức tạp. Cho dù chúng ta có ma pháp sư cường đại cũng không thể đem toàn bộ bon yêu ma núp trong huyệt động dưới lòng đất kia tiêu diệt hết!”

Đội trưởng tiểu đội thợ săn số 3 La Vân Sóng nói.

La Vân Sóng là một nam tử anh tuấn có làn da ngăm đen. Bên trong tổ của hắn cũng có mấy cô nữ sinh. Mấy cô nàng này khi nhìn thấy vị đội trưởng La Vân Sóng này, tất cả đều ánh mắt long lanh lóng lánh, giống như một nhóm nữ sinh khi nhìn thấy trai đẹp trong trại tập huấn quân sự vậy, tất cả đều sùng bái và bị cuốn hút.

Lần này rèn luyện, La Vân Sóng hắn là huấn luyện viên trưởng đội mang theo này.

Phó Huấn luyện viên lại là một cô gái, tên là Phan Lệ Quân, có thân hình giống như người bốc vác và làn da ngăm đen, nếu như so sánh với các thiếu nữ ma pháp sư ở trong trường thì khác xa rất nhiều.




COMMENT