Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 41: Phong quỹ, chạy nhanh!

Mười ngày sau

Trong một rừng cây sum xuê. Sơn đạo quanh co khúc khuỷu. Một nhóm học sinh gồm 20 người ăn mặc giáo phục của trường Thiên Lan ma pháp cao trung đang đứng bên bờ một vách núi

……………..

Dù có oán giận, bất mãn thế nào đi chăng nữa. Cuối cùng bọn họ cũng phải rèn luyện theo con đường nhiệm vụ treo thưởng.

Chớp mắt một cái, đã qua 10 ngày.

Mười ngày qua, bọn họ chặt bụi cỏ, cây dại, một nắng hai sương, đi xuyên qua ngọn núi lớn,đi xuyên qua rừng cây, khổ không thể tả.

“ Mẹ cha thằng chó huấn luyện viên trưởng nữa chứ. Ta nguyền rủa hắn. Ai ngờ hắn lại cho chúng ta tới địa phương quỷ quái này để rèn luyện chứ.”

Vương Tam Bàn đặt mông ngồi xuống đất thở hổn hển, rồi cầm chiếc mũ quạt lấy quạt để.

“ Đúng vậy, thế này mà nói là ngắn à. Hắn bảo chỉ có 30 km thôi, thế mà đi lâu như vậy sao mãi còn chưa tới chứ?? Chúng ta đã đi hết 10 ngày rồi đấy??” Hươu cao cổ Trương Thụ Hoa nói.

“ 30 km là tính theo đường thẳng. Chúng ta leo núi, vượt đèo, đi vòng qua núi thì lộ trình tổng cộng đâu phải là 30km chứ.” Trương Tiểu Hầu nói.

Mạc Phàm đi cùng với cái tiểu đội 20 người này. Nhiệm vụ rèn luyện lần này đều do tất cả bọn họ cùng làm. Không có lão sư dẫn đội, cũng không có huấn luyện viên đi theo, chỉ có một tấm bản đồ để cho mọi người tìm kiếm.

Những ngày qua vượt núi băng đèo, đám người bọn họ không khác gì những người nguyên thủy, mặt xám mày tro, đổ mồ hôi đầm đìa!

“Theo như lời huấn luyện viên Ly có nói, qua được lòng chảo này là tới Bách thảo cốc không còn xa nữa .”

“ Ta ngất, cái lòng chảo này mà cũng qua được sao? Bay qua sao?? Ít nhất nó cũng rộng tầm 10 m đấy!”

Vương Tiểu Bàn là người thứ nhất kêu lên.

Lúc này, bày ra trước mặt mọi người đúng là một cái vách núi hình lòng chảo!

Vách núi đối diện đang ở trước mặt bọn họ, nhưng phía dưới lòng chảo là dòng sông chảy xiết làm cho bọn họ nhìn mà kinh hãi. Nước sông đánh vào những tảng đá ngầm phát ra tiếng rít gào. Bọn họ ở trên này mà còn nghe thấy rõ ràng.

“ Làm thế nào bây giờ, chúng ta không thể bỏ dỡ nửa chừng như vậy được!”

“ Không thì chúng ta quay trở lại, dù sao cũng còn mấy nhóm khác nữa, không khéo bọn họ có thể hoàn thành được đấy…”

Hươu cao cổ Trương Thụ Hoa nói.

“ Ngươi đấy, Một chút cốt khí cũng không có là sao? Làm sao chúng ta có thể đi trông cậy người khác được chứ!”

Chu Mẫn lập tức khiển trách.

“ Vậy ngươi nói xem chúng ta phải làm như thế nào? Chúng ta ai có thể vượt qua được vách núi lòng chảo này chứ??”

Trương Thụ Hoa oán giận nói.

“ Đúng rồi, Trương Anh Lộ, ngươi không phải mà Phong hệ ma pháp sư hay sao? Ngươi thử xem có thể nhảy qua được hay không?”

Lúc này Hứa Chiêu Đình nhìn sang một vị nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa hỏi.

Cái ngươi tên là Trương Anh Lộ kia khuôn mặt lập tức chuyển sang trắng bệch, nhút nhát sợ sệt nói:

“ Không… Không được, ta không nhảy được đâu, lỡ may có ngã xuống thì làm sao bây giờ?”

“ Chúng ta có dây thừng. Hai bên vách núi đều có cây to, chỉ cần người có thể nhảy sang được vách núi đối diện, rồi đem dây thừng này buộc vào thân cây. Chúng ta liền có thể bò dây thừng mà sang.”

Ánh mắt Chu Mẫn sáng lên nói.

“ Trương Anh Lộ, chẳng lẽ ngươi không muốn được điểm A sao? Ngươi chỉ cần cột dây thừng vào người rồi nhảy. Dù cho có không nhảy qua được, chúng ta cũng có thể kéo người quay lại. Chỉ một việc đơn giản là nhảy thôi chứ có khó gì đâu.”

Hứa Chiêu Đình lại tiếp tục nói.

“ Ta không cần!!”

Trương Anh Lộ rõ ràng là một nữ sinh nhát gan.

“ Ta khinh, thế mà cũng gọi là Phong hệ ma pháp sư sao. Thời điểm cần tới ngươi đứng ra để giúp lại không làm, thế làm Ma pháp sư làm gì nữa.”

Một vị nữ sinh Thủy Hệ nói.

“ Thôi, đừng làm khó người khác nữa.”

Chu Mẫn nói.

Mọi người không biết nên làm như thế nào cho phải. Mạc Phàm liền nhìn sang Trương Tiểu Hầu.

Trương Tiểu Hầu ở trong lớp dẫn đầu cũng không được nổi bật cho lắm. Cho nên theo thói quen, mọi người sẽ kỳ vọng vào người có thành tích Phong hệ tốt nhất đó là Trương Anh Lộ. Nhưng Trương Anh Lộ lại là nữ sinh, thì làm sao có thể liều mạng làm việc này được cơ chứ.

“ Hầu tử, dám không??”

Mạc Phàm mở miệng hỏi.

“ Có cái gì mà không dám!”

Trương Tiểu Hầu vỗ vỗ ngực nói.

“ Được!”

Trương Tiểu Hầu đứng dậy, nói với mấy cán bộ trong lớp là Chu Mẫn, Hứa Chiêu Đình, Trương Thụ Hoa:

“ Đem dây thừng buộc vào người ta, ta sẽ nhảy.”

Ánh mắt Trương Thụ Hoa cùng với Hứa Chiêu Đi đều lộ lên vẻ hoài nghi, rồi lại nhìn từ trên xuống dưới Trương Tiểu Hầu, một người mà trong lớp dẫn đầu không có cái gì là nổi bật.

Nhưng mà, dù sao cũng có người dám đứng ra nhảy còn tốt hơn ở đây mà lo lắng.

Chu Mẫn động tác rất là nhanh nhẹn, rất nhanh liền cầm dây thừng buộc vào eo Trương Tiểu Hầu.

“ Mọi người tránh ra, tránh ra, nhường cho Trương Tiểu Hầu một khoảng trống để lấy đà nhảy.”

Những người khác liền giơ ngón tay cái lên ủng hộ Trương Tiểu Hầu. không ít người đứng gần bờ vực bị gió thổi qua còn thấy run cả người, chứ đừng nói gì là nhảy. Làm gì có ai có dũng khí như vậy để nhảy đâu cơ chứ!

“ Hầu tử, ngươi cứ yên tâm, không nhảy qua được ta sẽ kéo ngươi lên.”

Mạc Phàm đem một đầu dây thừng buộc chặt vào gốc cây, bản thân hắn thì dùng đôi tay nắm chặt lấy dây thừng!

Trương Tiểu Hầu quay lại mỉm cười với Mạc Phàm.

Hít sâu một hơi, Trương Tiểu Hầu chậm rãi nhắm hai mắt lại, cũng không biết là để tạo ra Tinh Quỹ hay là tiếp thêm can đảm cho bản thân!

Đột nhiên Trương Tiểu Hầu mở mắt, bên trong cặp đồng tử kia bắn ra ánh sáng màu xanh lá.

Một trận cuồng phong bao bọc lấy thân người Trương Tiểu Hầu.

Dưới sự khống chế của Trương Tiểu Hầu, cuồng phong liền biến thành Phong Chi quỹ đạo từ bờ bên này nối sang tới bờ bên kia.

Phong chi quỹ đạo này mọi người cũng không nhìn thấy, nếu như so sánh với bụi đất giơ lên, mọi người còn có thể thấy rõ ràng hơn. Nó giống như một con đường đặc biệt làm từ gió vậy.

“ Phong quỹ! Chạy nhanh!

Trương Tiểu Hầu hô lên một tiếng. Ánh sáng chói lọi phát ra từ quỹ đạo ngôi sao lượn lờ quanh thân thể hắn.

“Vèo ~”

Âm thanh một trận gió phát ra, làm mọi người lạnh run cả người!

Thân thể Trương Tiểu Hầu biến thành một đạo bóng dáng mơ hồ chạy xuyên qua con đường bằng gió do hắn tạo ra kia, “chạy nhanh” ở bên trong Phong chi quỹ đạo, tốc độ của Trương Tiểu Hầu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh!

Sườn núi đối với Trương Tiểu Hầu mà nói căn bản không có lực cản, Trương Tiểu Hầu chạy băng băng như điên. Dưới chân cỏ dại, nước chảy tách ra làm một đường. Hắn cứ chạy thẳng một mạch tới vách núi bên cạnh!

“ Nhảy, mau nhảy!!”

Hứa Chiêu Đình, Chu Mẫn, Trương Thụ hoa, ba người đều chăm chú nhìn chằm chằm vào Trương Tiểu Hầu. Vị nữ sinh Phong hệ Trương Anh Lộ không dám nhảy kia thì mở to hai mắt ra mà nhìn!

Trương Tiểu Hầu đã tới sát sườn núi bên kia rồi. Hắn dậm mạnh chân phải xuống, đạp vỡ một mảnh nham thạch bên sườn núi rồi phi thân nhảy lên phía trên.

“ A.a.a.a.a.a.a.a…………”

Phía trên sườn núi bên kia là từng trận cuồng phong đang còn gào thét. Khi hắn nhảy lên được, những trận cuồng phong đập vào mặt hắn làm cho khuôn mặt hắn biến dạng đi.

Thân thể hắn ở giữa hai vách núi tạo thành một đường cong, hắn đang nhích lên từng chút một… lên vách núi.

Vào lúc này, Mạc Phàm hắn bỗng nhiên nắm chặt dây thừng. Một khi Trương Tiểu Hầu nhảy không tới. Thì hắn phải giữ chặt lấy Trương Tiểu Hầu, nếu không Trương Tiểu Hầu rất có khả năng sẽ đụng phải đá lởm chởm ở dưới vực sâu!

Còn lại 19 người ngửa đầu, nhìn Trương Tiểu Hầu bay vọt sang vách núi bên cạnh. Tất cả đều im lặng, bất động, hồi hộp chăm chú nhìn.

Rốt cuộc, Trương Tiểu Hầu cũng nhảy lên được.

Hai chân hắn đạp mạnh lên đầu vách núi bên cạnh, thuận theo đó hắn cuộn mình lăn người về phía trước.

“Bang!!”

Cuối cùng, sau khi lăn mấy chục vòng, hắn liền đâm đầu vào cây đại thụ ở vách núi phía đối diện. Mọi người thấy hắn nhảy sang được đầu bên kia mà sửng sốt sửng sốt.

Tuy đầu đang còn nổ đom đóm, nhưng hắn nhanh chóng quay lại nở một nụ cười thân thiện với 19 người ở vách núi đối diện. Bộ dáng nhìn qua rất là buồn cười.

Tuy bộ dáng có chút buồn cười như vậy, nhưng hình tượng của Trương Tiểu Hầu ở trong lòng mọi người lại cao lớn thêm vài phần.

Trong 20 người bọn họ, thì cũng có 4 người mang trong mình Phong hệ, mà người dám đứng ra nhảy lại chỉ có mình Trương Tiểu Hầu hắn.

Ở thời điểm này, mấy cái Phong hệ có thành tích tốt hơn có thể làm được như thế không?

“ Hầu tử, làm tốt lắm!!”

Mạc Phàm là người thứ nhất kêu lên.

Chu Mẫn, Trương Thụ Hoa, Vương Tam Bàn, đám người cũng giơ ngón tay cái lên ủng hộ Trương Tiểu Hầu.

“ Chúng ta qua nào!”

Hứa Chiêu Đình là người thứ nhất leo lên dây thừng.

Còn lại 18 người, cũng thuận lợi qua được cái lòng chảo này, cũng coi như là hoàn thành đệ nhất đại khảo nghiệm rèn luyện lần này, bởi vì mục tiêu đầu tiên của bọn họ là tới được Bách Thảo cốc!




COMMENT