Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 49: Dùng thông minh để nghiền nát

“ Đi chết đi!”

Mạc Phàm gào lên, rồi ném Hỏa Tư ở trên tay mình lên trên cao.

Một đoàn lửa đỏ rực phóng thẳng lên hang động phía trên. Trong nháy mắt nó soi sáng động quật tối om như mực này. Nó sượt qua đầu con U Lang Thú hung mãnh rồi bay thẳng lên trên.

U Lang Thú ngước đầu nhìn lên, trong ánh mắt hiện lên một tia khó hiểu.

Nhân loại này sợ ta quá nên đầu óc có vấn đề à? Tự nhiên lại ném ngọn lửa lên trên trời!

Hiện tại nó đang bị tê liệt bởi Lôi ấn nên không thể cử động được. Dưới tình huống này, việc Mạc Phàm dùng Hỏa để thiêu chết nó quả thật là một việc vô cùng đơn giản. Nó không khác gì thiêu cháy những tượng gỗ hình người được luyện tập trong trường vậy….

Nhưng mà, Mạc Phàm hắn lại làm một hành động khó hiểu làm cho U Lang Thú cảm thấy thằng này quả thật quá ngu.

Mạc Phàm cười cười. Hắn nhếch môi.Dưới ánh lửa đỏ rực có thể thấy rõ nụ cười này mang theo phần cuồng tiếu.

“ Băng!!!!!”

Hỏa Tư! Phần Cốt ở trên không trung giống như một Lưu tinh nặng nề đánh lên thanh thạch nhũ nhọn hoắt ở phía trên động.

Ngọn lửa Phần Cốt này cũng không vì thạch nhũ cứng rắn mà chịu bó tay. Trong nháy mắt nó liền đem thạch nhũ nhọn hoắt kia nung đỏ.

“ Tách Tách Tách Tách Rắc ~~~~~~”

Không tới 1s, thạch nhũ kia đã bị ngọn lửa nóng hừng hực đốt đứt!

Thạch nhũ khổng lồ sau khi bị đốt đứt giống như một thanh cự kiếm bằng đá từ trên cao rơi xuống!

U Lang Thú còn đang khó hiểu và miệt thị Mạc Phàm thì đột nhiên phát hiện ở trên đỉnh đầu mình có một thanh thạch nhũ nhọn hoắt đang rơi nhanh xuống. Nó liền hốt hoảng.

“ Không tiễn!”

Mạc Phàm cười lạnh một tiếng rồi chậm rãi thu hồi bàn tay vừa ném ra Hỏa Tư của mình lại.

Uh! Đúng là Lôi Ấn của ta chỉ có thể làm ngươi bị tê liệt trong một thời gian ngắn. Phần Cốt cũng không thể thiêu chết được ngươi, nhưng Lão tử có thể dùng thông minh để nghiền nát ngươi!

Thạch nhũ to lớn giống như một thanh cự kiếm bằng đá cắm phập lên người U Lang Thú…

Nó đâm từ trên lưng U Lang Thú xuyên thẳng xuống dưới bụng.

Đúng vậy, là tàn nhẫn đâm!

Máu từ phần bụng U Lang Thú chảy róc rách dọc theo thạch nhũ đã bị nứt toác rơi xuống. Rất nhanh nó tạo thành một vũng máu rất là bắt mắt.

U Lang Thú đứng im ở đó….

Nó muốn ngã xuống nhưng không thể ngã được. Hai con mắt đỏ ngầu từ từ chuyển dần sang màu xanh biếc khi sinh mạng của nó cứ tụt dần.

Nó ngước đầu lên nhìn cây thạch nhũ xuyên qua người nó, rồi lại nhìn bóng dáng nhân loại nhỏ bé kia.

Ngoài trừ không thể tin được, thì trong đôi mắt đó không còn điều gì khác nữa.

Đang từ một con U Lang Thú cao ngạo dần biến mất không còn sót lại chút gì. Nó càng ngày càng suy yếu. Dù cho nó có giãy dụa như thế nào cũng đều phí công vô ích.

Sinh mạng của nó cứ như vậy không ngừng trôi đi.

Không ngờ nó lại bị một Ma pháp sư nho nhỏ như vậy….

………..

“Huýt huýt huýt huýt huýt huýt ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Một trận cuồng phong gào thét cuồn cuộn nổi lên ở ngoài cửa động. Đám học sinh yếu ớt, thương tích đầy mình ngẩng đầu nhìn lên. Khi thấy một màn như vậy bọn hắn vô cùng rung động.

Một nam tử từ trên cao bay xuống. Sau lưng hắn là một đôi cánh chim to lớn do Phong chi tinh linh ngưng tụ mà thành. Nó chiếm đoạt hết ánh mắt của mọi người.

“Gió… Phong chi dực!!”

Mục Bach cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong hôn mê. Hắn ngẩng đầu lên nhìn với vẻ mặt không thể tin được.

“ Là… là huấn luyện viên trưởng!”

“ Trời ơi! Ta nhìn thấy cái gì thế này? Là Thiên sứ đúng không?!!”

Cả cửa hang là một mảnh xôn xao.

Tuy mọi người cũng đoán được huấn luyện viên trưởng Trảm Không là một cường giả pháp sư siêu cấp nhưng mọi người cũng không nghĩ tới hắn lại là một vị pháp sư nắm trong tay Phong chi dực cao cấp!

Đó là Phong chi dực đấy!

Đó là một kỹ năng có thể làm cho người khác bay lượn trên bầu trời giống như Thiên sứ vậy!

Trảm Không nhìn thoáng qua đám học sinh đang còn chật vật. Tạm thời những học sinh này cũng không có gì là nguy hiểm tới tính mạng cả. Rồi hắn lại nhìn vào trong huyệt động nơi vừa phát ra tiếng động rất lớn.

“ Mong rằng tên học sinh phóng ra Hỏa Tư! Phần Cốt kia vẫn còn sống.”

Trảm Không không dám dừng lại quá lâu. Hắn vỗ mạnh Phong chi Dực sau lưng. Cả thân hình hắn như mũi tên rời cung bay nhanh vào trong huyệt động.

Hắn né tránh những tảng đá lởm chởm nhọn hoắt một cách linh hoạt. Huấn luyện viên trưởng Trảm Không vô cùng hoa mỹ xuyên qua lối vào sâu hun hút kia của hang động. Cuối cùng hắn cũng tới động quật rộng lớn ở phía đáy hang động.

“ Hỏa tư! Bạo liệt!”

Trảm Không gần như hạ bút thành văn. Trên tay hắn một đoàn Hỏa Tư nhanh chóng hình thành. Đám lửa trôi nổi trong bóng tối của động quật.

Ánh mắt Trảm Không dáo dác tìm kiếm xung quanh. Hắn hy vọng con U Lang Thú này vẫn còn giữ lại một chút lý trí. Cuối cùng nó có thể lưu lại một mạng cho Mạc Phàm. Chỉ cần Mạc Phàm hắn vẫn còn thở. Trảm Không có thể mang hắn bay thẳng về trạm dịch, rồi đưa cho Pháp sư trị liệu cứu sống người học sinh vô cùng xuất sắc này.

Cho nên, hắn cũng không có tiếc Tinh trần ma khí của mình để soi sáng. Hắn chỉ muốn nhanh chóng tìm được người học sinh kia.

Ánh lửa đem cả động quật soi sáng trưng.

Nhưng 1s sau, Trảm Không ngây dại.

Huấn luyện viên trưởng đứng ở nơi đó. Trong con ngươi màu nâu của hắn tràn đầy sự khiếp sợ!

Điều này… Điều này sao có thể chứ!!!

…………

Ở trên thạch đài, Triệu hoán sư Bạch Dương thần sắc bối rối ngồi ở chỗ đó. Hắn cầu nguyện Trảm Không có thể kịp thời chạy tới giải cứu.

“ Tai họa chết người rồi, Tai họa chết người rồi….”

Trần Vĩ Lượng bại liệt trên mặt đất. Nếu như trong quá trình rèn luyện này, học sinh mà chết thì mọi hậu quả đó hắn sẽ là người có trách nhiệm hứng chịu. Quốc gia coi trọng những học sinh này. Ngay cả Thổ Hoàng đế của Bắc thành Mục Trác Vân cũng không dám nửa điểm làm hại những học sinh này.

Đường Nguyệt cắn chặt môi.

Nàng hồi tưởng lại chuyện mình nói đùa với Mạc Phàm ngày đó. Lúc đó nàng còn trêu đùa hắn rằng nếu khi chết nhớ dùng định vị để nàng tới nhặt xác hắn về, không ngờ chuyện tưởng như đùa này lại xảy ra thật.

Thật ra Đường Nguyệt rất hứng thú với Mạc Phàm. Một mặt nàng cảm thấy Mạc Phàm còn đang che giấu một cái bí mật về Tinh trần ma khí trưởng thành của hắn. Mặt khác nàng cảm thấy tên học sinh này rất có tiềm lực, nàng muốn nhìn xem rốt cuộc hắn có thể đạt tới cảnh giới gì…

Đáng tiếc, đáng tiếc.

“ Bạch Dương, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Người là triệu hoán sư thì tại sao con U Lang Thú có thể nổi điên lên được chứ??? Cho dù Phần Cốt có làm nó đau đớn, cũng không có lý do gì người lại không thể khống chế được nó!”

La Vân Sóng tức giận chỉ trích.

Làm một triệu hoán sư, điều cơ bản nhất chính là khống chế tốt thú cưng của mình!

“ Ta… Ta cũng không biết tại sao… Thông thường thì dù cho nó có bị giết chết, nếu như ta không ra lệnh cho nó giết chóc thì nó tuyệt đối sẽ không hạ thủ đối với bọn học sinh. Ta cũng không biết vì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này.”

Bạch Dương run lẩy bẩy nói.

Điều này quả thật không hợp tình hợp lý gì cả.

Bạch Dương hắn cũng không nghĩ ra rằng lại có một học sinh có thể phóng ra được Hỏa Tư! Phần Cốt, càng không nghĩ rằng con thú của mình lại mất khống chế. Chuyện này chắc chắn có nguyên nhân khác gây ra.

“ Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện con U Lang Thú của người đừng có giết quá nhiều người đi.”

Phan Lệ Quân lạnh lùng nói.

“ Ta… ta cũng… A!!”

Bạch Dương đang muốn giải thích, đột nhiên hắn cảm thấy một trận đau đớn kịch liệt từ trong óc truyền ra.

Cảm giác giống như linh hồn của hắn bị một đao chém đứt vậy. Đau đớn làm cho khuôn mặt Bạch Dương trắng xanh, mồ hôi đầm đìa!

“ Lại có chuyện gì nữa vậy??”

La Vân Sóng không nhịn được hỏi.

“ Ta… U Lang Thú của ta… U Lang Thú của ta!!!”

Đột nhiên, Bạch Dương giống như mất đi linh hồn vậy. Thân hình hắn liền quỳ rạp trên mặt đất. Hai mắt thất thần nhìn về động quật.

“ Có chuyện gì xảy ra vậy??”

Đường Nguyệt cũng chau mày lên, nàng cũng không hiểu tên triệu hoán sư Bạch Dương này lại giở trò gì nữa đây.

“ U Lang Thú của ta… Nó…. Nó đã chết!”

Bạch Dương thất hồn lạc phách phun ra câu này, giọng nói giống như không tin vào điều mình vừa nói vậy.




COMMENT