Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 5: Trời sinh song hệ (thượng)

“Người kế tiếp“.

“Người kế tiếp“.

“Người kế tiếp“.

“Trương Tiểu Hầu”

Đứng cách Mạc Phàm không xa, con khỉ nhỏ Trương Tiểu Hầu quay đầu lại trao cho Mạc Phàm ánh mắt “Mạc Phàm ca,ta lên trước đây “.

“Cố lên nhé“.

“Hừ, chúc ngươi cũng là Thủy hệ“. Triệu Khôn Ba lập tức nói một cách châm biếm.

Trương Tiểu Hầu là một con khỉ ốm nhách, tay cậu hướng về nơi đó (thức tỉnh thạch) đặt xuống, không bao lâu sau một luồng gió kỳ dị hiện lên xoáy quanh bề mặt Thức Tỉnh Thạch, luồng gió này thổi đến mức vạt áo của thầy giáo cũng động đậy.

“Rất tốt, Phong hệ, thiên phú không tồi, cần chăm chỉ tu luyện, chớ lười biếng“. Trên mặt Tiết Mộc Sinh cũng lộ ra vẻ hài lòng.

Chủ nhiệm lớp trong lòng rất vui vẻ, chỉ mới qua mười mấy số trong lớp đã xuất hiện hai học sinh có thiên phú rất được. Nếu như bọn họ cố gắng dụng công cũng có thể đậu vào một trường đại học tốt.

Đương nhiên, hơn cả vẫn là bản thân đã nhặt được học sinh bảo bối hạng nhất Mục Bạch, thiên phú Hàn Băng hệ tuyệt vời, hơn nữa đằng sau lưng cậu ta là thế gia Hàn Băng hệ, tương lai khẳng định là trụ cột tài năng.

Xem ra, ban 8 lần này cầm cờ dẫn trước rồi.

“Người kế tiếp“.

“Người kế tiếp“.

“Người kế tiếp“.

“Phụt...”

Phía trên Thức Tỉnh Thạch đột nhiên vọt lên một ngọn lửa mày cam. Một màn này làm cho mọi người trong lớp lập tức mở to hai mắt nhìn.

“Hoả... Hỏa hệ!! “.

“Khụ, cư nhiên lại là con gái, nữ sinh này tên là gì vậy? “

Trong lúc nhất thời, nữ sinh vừa thức tỉnh kia trở thành tiêu điểm của toàn ban, Hỏa hệ xem như là nguyên tố xuất sắc nhất trong hệ thống Nguyên Tố Hệ, là cái mà hết thảy các Ma Pháp Sư đều muốn chọn để thức tỉnh, nếu như họ có thể chọn lựa...

Đáng tiếc, Hỏa hệ khá là hiếm, xác xuất xuất hiện thấp, trong một lớp học nhiều nhất được ba cái, một phần mười xác xuất cũng chưa tới.

“Nàng tên là Châu Mẫn, hình như là con gái của một trong các lão sư của chúng ta“. Có người nhỏ giọng nói.

“Lớn lên thật xinh đẹp nha, mau đi làm quen một chút“.

“Cái này thì cẩn thận xíu, Châu Mẫn này nhìn qua rất điềm đạm, rất ngoan, kỳ thực là cuồng bạo lực, bằng không một nữ hài tử như vậy thì làm sao lại thức tỉnh được Hỏa hệ“.

“Có đạo lý, có đạo lý“.

“Xem như là nữ từ mẫu nghiệp (con gái theo nghề mẹ), lão sư Văn Hoa biết được mà nói chắc sẽ rất vui mừng“. Chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh nói.

“Cảm ơn thầy“.

“Người kế tiếp“.

“Phong hệ“.

“Người kế tiếp, Quang hệ“.

“Lão sư, em lên sân thượng đây, thầy đừng kéo em“. Bạn học thức tỉnh Quang hệ kia nói.

“Người kế tiếp, Thủy hệ“.

“Bạn học Quang hệ, chờ ta ở dưới, ta sẽ cùng trò lên sân thượng“.

“Người kế tiếp”

Rốt cục, hầu như cả ban đều đã thức tỉnh hệ ma pháp, Mạc Phàm tay cầm số 48, nội tâm kinh hoàng không ngừng, sợ rằng nội tâm không ai khẩn trương như Mạc Phàm lúc này, một mặt là ba tháng gần đây chính mình mới được tiếp xúc với ma pháp, mặt khác hắn thực sự lo lắng sẽ thức tỉnh thất bại.

“Số 48, Mạc Phàm“.

“Đến lượt anh rồi“. Trương Tiểu Hầu xoay đầu lại cổ vũ nói.

“Đập nồi bán sắt mới vào được thì đừng ôm hy vọng làm cái gì, vận khí tốt thì còn thức tỉnh được Thủy hệ, Quang hệ, tu luyện không đến trung giai Ma Pháp Sư thì cũng là đồ bỏ, không may vận khí không tốt thức tỉnh thất bại. Chậc, chậc, chậc... Cái gì cũng trực tiếp bị lấy đi rồi“.

Triệu Khôn Ba miệng đầy châm biếm nói.

“Ngươi không thể ngậm cái miệng chó của mình lại được à? “. Trương Tiểu Hầu tức giận nói.

Trong lòng Trương Tiểu Hầu, Mạc Phàm chính là đại ca của mình, tuy rằng thành tích ma pháp của anh ấy rất kém, lần này vào được trường cao trung ma pháp cũng là đi con đường khác, nhưng hắn tuyệt đối không hy vọng nhìn thấy Mạc Phàm thức tỉnh hệ ma pháp kém hơn người khác.

Chín năm giáo dục ma pháp bắt buộc thực chính là đặt nền mống cho việc thức tỉnh, cũng là nền tảng cho việc thực hành dựa trên cơ sở lý luận, không đến mức tự mày mò trong não để tu hành. Nếu như học không tốt, một mặt thức tỉnh sẽ thất bại, mặt khác tu luyện sẽ bị đình trệ.

Mạc Phàm từng bước xuyên qua đám đông.

“Chính là hắn ta, hình như là đi cửa sau vào“.

“Đây là ai, lớn lên trông cũng thật soái nha“. Cô bạn nhỏ nhắn hỏi.

“Học sinh cặn bã thôi, tôi hóa ra lại học lớp sát cạnh cậu ta“. Một nữ sinh để kiểu đầu nấm miệng rộng nói.

“Là như vậy sao, vậy thì khả năng thức tỉnh rất kém rồi“.

“Có thể thức tỉnh thành công hay không cũng là vấn đề “.

“Ta nói, mấy cái thánh Quang hệ, Thủy hệ,các ngươi không nên nản lòng, chờ xem vị bạn học Mạc Phàm này thức tỉnh các bạn sẽ rất vui mừng nha, tên này khảo thí kém đến muốn chết, thức tỉnh rất có thể thất bại“. Lúc này, Triệu Khôn Ba bị Trương Tiểu Hầu mắng nên nóng nảy, lớn tiếng trào phúng.

Hắn vừa nói như vậy, mấy thánh Quang hệ, Thủy hệ đó liền mở to hai mắt ra nhìn, nếu như có người thức tỉnh thất bại, vậy thì thật làm cho người ta... Giải sầu.

“Không cần ồn ào“. Tiết Mộc Sinh trừng mắt nhìn Triệu Khôn Ba hay gây sự.

Khóe miệng Mục Bạch nổi lên chút hèn hạ, cậu ta muốn Mạc Phàm xấu mặt trước mọi người, tên cặn bã này có tư cách gì mà tiếp cận đại tiểu thư Mục Ninh Tuyết, bản thân mình soái như vậy, thiên phú lại tốt, còn rất nỗ lực, bản thân mình cận kề với Mục Ninh Tuyết mới phải.

“Cặn bã,ta nghe nói nhà các người đã đem phòng ở bán để cho ngươi có cơ hội thức tỉnh, nếu ngươi mà thức tỉnh thất bại thật thì nên tìm một con sông nhảy xuống kết thúc là tốt, miễn cho gia đình ngươi hổ thẹn“. Khi Mạc Phàm đi qua bên cạnh, Mục Bạch nhỏ giọng nhẹ nhàng nói.

Mạc Phàm nhìn Mục Bạch một chút, nén nhịn cơn kích động mắng tên ngốc này rồi đi tới chỗ thầy giáo Tiết Mộc Sinh.

“Mạc Phàm đến đây, đặt tay lên phía trên này đi“.

Tiết Mộc Sinh ngữ khí bình thản nói.

Làm chủ nhiệm lớp, Tiết Mộc Sinh kỳ thực hiểu rất rõ tình huống trước mắt của tên học sinh này.

Ma pháp trung khảo trên cơ bản là đếm ngược từ dưới lên, bởi phía trên dặn dò nên mới cho vào trường cao trung ma pháp Thiên Lan này, theo Tiết Mộc Sinh biết Mạc Phàm này gia đình bình thường, không bối cảnh, không thiên phú, thành tích kém đến không dám nhìn, một học sinh như vậy đưa đến lớp mình quả thật là đau đầu, thực dễ dàng kéo tình trạng chung của toàn ban đi xuống.

Ai, không có biện pháp, thôi thì do chính mình xui xẻo đi, chỉ mong tên tiểu tử này đừng thức tỉnh thất bại, bản thân mình thật không muốn trở thành trò cười của năm.

Tay Mạc Phàm lúc này không ngừng run rẩy, chung quy vẫn còn chút khẩn trương.

“Giữ vững một chút, đừng run“. Tiết Mộc Sinh nhắc nhở.

Mạc Phàm dùng tay trái cầm tay phải của mình, lúc này mới để bàn tay đặt lên trên Thức Tỉnh Thạch.

Thực lạnh lẽo, không biết có phải thức tỉnh Băng hệ hay không mà toàn bộ đều cảm giác có một luồng khí lạnh.

Ố, không đúng, làm sao lại bắt đầu tê dại, phát nhiệt rồi.

“Nhắm mắt lại, cảm thụ thế giới tinh thần của chính mình“. Chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh nói.

Thực sự học sinh này là một vấn đề, ngay cả quy trình cơ bản cũng không biết.

Mạc Phàm vội vàng làm theo nhắm mắt lại.

Thời điểm mắt nhắm lại cái gọi là thế giới tinh thần trong đầu sẽ xuất hiện một mảnh hư vô, người bình thường ở trong hư vô không ngừng tưởng tượng, như những đoạn phim ngắn đang chạy những hình ảnh mơ hồ, thời điểm đó đầu óc mình chính là một mảnh hư vô, giống như bầu trời đêm không có ngôi sao nào.

Bên trong thế giới tinh thần đều không có thứ gì, thế nhưng thời điểm Mạc Phàm đưa tay đặt trên Thức Tỉnh Thạch cậu có thể cảm nhận được sức mạnh của một luồng điện lưu.

Cổ lực lượng này từ bàn tay lan truyền đến toàn thân, ngay sau đó đó trong mảnh hư vô của thế giới tinh thần có một ma lực thần kỳ xẹt qua một vệt màu tím theo quỹ đạo vòng cung, rực rỡ tuyệt luân, chấn động tâm linh!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT