Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 65: Sói huynh, chỉ là tình cờ gặp thôi mà

“ Nơi này chỉ còn sót lại vài kẻ lang thang ở lại mà thôi. Mà kẻ lang thang thì cho tới bây giờ vẫn chưa được vào hồ sơ thống kê dân số của cảnh sát. Con Độc Nhãn ma lang này rất là giảo hoạt. Nó lẩn trốn ở trong công trường này, sau đó bắt những kẻ lang thang không ai chú ý đến này làm thức ăn. Nếu như không bị tụi mình phát hiện ra thì không biết sẽ có bao nhiêu mạng người biến thành thức ăn cho nó nữa.”

Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng nói.

Chu Mẫn thì sợ hãi đến nỗi không còn sức để nói chuyện nữa. Lúc đầu, nàng cũng tò mò tới nơi này xem nguyên nhân vì sao, ai mà ngờ được lại gặp phải con yêu ma ăn thịt người này. Cho dù nhân khẩu của Bắc Thành có gần 100 vạn. Mỗi ngày đều có người chết nhưng cũng không phải bị chết theo kiểu bị con yêu ma ẩn núp, mai phục ăn thịt. Thật sự quá đáng sợ! Chuyện này thật sự quá đáng sợ!

“ Chu Mẫn người nhìn xem con Độc Nhãn ma lang này có giống với miêu tả của thầy giáo hay không?”

Mạc Phàm nhìn con yêu ma đang còn ăn thịt kia rồi hỏi.

Vào lúc này, Chu Mẫn làm gì còn hơi sức mà để ý tới mấy chuyện như vậy nữa chứ. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn suy nghĩ làm sao chạy thoát khỏi nơi này thật nhanh mà không bị phát hiện, sau đó nàng sẽ lập tức đi báo cho liên minh thợ săn biết được tin tức đáng sợ này.

“ Hình thể của nó nếu như so sánh với miêu tả của thầy giáo thì lớn hơn gấp 2 lần. Nó không phải là một con Độc nhãn ma lang bình thường.”

Mạc Phàm lại tiếp tục nói.

Còn Chu Mẫn thì sắp phát điên tới nơi rồi.

Tại sao chúng ta không nhanh nghĩ biện pháp chạy trốn khỏi nơi này thật nhanh mà còn ở đó nói chuyện vớ vẩn vậy. Lá gan của Mạc Phàm hắn tại sao có thể lớn tới như vậy được chứ!!

Rất nhanh Mạc Phàm cũng ý thức được nữ sinh Chu Mẫn này bình thường ở trường nhìn thì rất là kiêu ngạo nhưng trong tình huống này thì sự kiêu ngạo đó một chút cũng không thể hiện ra được.

“ Ngươi chạy trốn trước đi. Sau đó dùng tia hồng ngoại thông báo cho thành thị liệp yêu tiểu đội. Nhân tiện cũng nên thông báo cho cảnh sát nữa. Để bọn họ biết còn sơ tán cư dân và những kẻ lang thang còn sinh sống ở đây rời đi.”

Mạc Phàm nói với Chu Mẫn.

“ Vậy còn ngươi thì sao?”

Chu Mẫn hỏi lại.

“ Ta ở lại chỗ này trông chừng nó.”

Mạc Phàm nói.

Chu Mẫn nghe thấy vậy liền nhìn Mạc Phàm không khác gì một con quái vật.

Tuy đều là học sinh cấp 3, vì sao khi thấy một màn như vậy lại không có phản ứng gì hết vậy?? Người bình thường khi nhìn thấy những hình ảnh như vậy đã bị nó hù dọa cho sợ đái cả ra quần rồi.

Nhưng khi Chu Mẫn cẩn thận suy nghĩ lại, thì nàng bỗng nhiên ý thức được cái người tên là Mạc Phàm này lại là một tên biến thái siêu cấp. Hắn từng một mình giết chết U Lang Thú đấy, cho nên yêu ma đối với hắn mà nói cũng không có gì là đáng sợ cả.

Quái thai! Tên này là quái thai.

“ Ta… Ta đã báo cho họ biết rồi.”

Chu Mẫn nói nhỏ.

Mạc Phàm nghe mà cảm thấy lạ, liền hỏi:

“ Làm sao ngươi biết được mà báo cho…. Mẹ cha nhà nó chứ!!!

Mạc Phàm đang định hỏi liền dừng ngay lại, vì hắn nhìn thấy một chuyện quan trọng đang tới.

“Ách ô ~~”

Con Độc Nhãn ma lang cách đó không xa tưởng chừng như đang còn ăn bữa ăn khuya thì nó lại chậm rãi di chuyển cái đầu. Một con mắt to như cái đèn lồng đang còn nhìn chằm chằm vào Chu Mẫn và Mạc Phàm ở bên này.

Trong tích tắc, không khí liền đông cứng lại.

Mặc dù bọn họ trốn sau tường gạch, nhưng Mạc Phàm và Chu Mẫn đều cảm nhận được sát ý hung tàn mà con Độc nhãn ma lang kia thả ra.

Một trận gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tươi nồng đậm đập thẳng vào mặt của Mạc Phàm và Chu Mẫn.

Vào lúc này, Chu Mẫn đột nhiên ngây dại. Nàng thật sự không có nghĩ tới con Độc nhãn ma lang này lại có thể phát hiện ra hai người bọn họ. Khi con Độc nhãn ma lang nhìn vào nàng, thì cả người nàng như rơi vào vực thẳm vậy. Thân thể nàng liền trở nên cứng đờ, nhúc nhích không nổi.

“ Bà cô ơi là bà cô, Mẹ ngươi không có dạy cho ngươi biết rằng bọn yêu ma này có năng lực cảm ứng được tín hiệu điện thoại di động à!!”

Mạc Phàm liền ôm lấy Chu Mẫn rồi chạy như điên ra ngoài công trường.

Sinh vật trong cái thế giới này… con nào con nấy đều có năng lực cảm ứng đối với các thiết bị khoa học kỹ thuật phát ra tín hiệu. Cho nên dù người có âm thầm phát ra tín hiệu cầu cứu đối với Thành thị liệp yêu tiểu đội thì không khác gì ngươi đã thông báo vị trí của mình cho bọn yêu ma. Bọn nó có cái đầu bắt sóng được tín hiệu điện thoại di động cho nên chỉ cần một giây sau là vị trí của người hoàn toàn bại lộ!

“Ách ô ~~~~~~~~~~~!!!!”

Con Độc nhãn ma lang cũng biết được hành tung của mình đã bị bại lộ. Thân thể nó thoáng cái thu nhỏ xuống, biến thành một người sói ngang tầm con người. Sau đó nó liền đuổi theo bọn Mạc Phàm và Chu Mẫn. Tốc độ của nó nhanh đến dọa người.

May mắn là Mạc Phàm và Chu Mẫn đã chạy được một đoạn khá xa rồi, nếu không khi con Độc nhãn ma lang kia phát hiện ra hai người bọn họ thì chỉ cần trong tích tắc, hai người bọn họ đã trở thành bữa ăn khuya của nó rồi.

Tốc độ chạy trốn của Mạc Phàm cực nhanh. Hắn vừa chạy vừa tạo thành Tinh quỹ.

Cái kỹ xảo này hắn đã học được từ mấy lần cùng liệp yêu tiểu đội chiến đấu với yêu ma. Một ma pháp sư nếu như ngu ngốc đứng im tại chỗ tạo thành Tinh quỹ, thì con yêu ma chỉ cần tùy tiện cầm một tảng đá lớn ném vào nơi đó thì coi như xác định bọn họ sẽ đi đời nhà ma!

“ Hỏa tư! Phần Cốt!”

Một tay hắn thì ôm Chu Mẫn điên cuồng chạy trốn, tay còn lại thì ngưng tụ ra một đoàn lửa cực nóng.

Sau khi nhảy qua một vũng nước bùn lớn ở trước mắt thì thuận đà hắn phóng ra một đoàn lửa vừa tạo ra về phía con Độc nhãn ma lang đang còn điên cuồng truy đuổi ở đằng sau.

Tốc độ bốc cháy của Hỏa tư! Phần Cốt cực nhanh. Trong phút chốc đã đốt cháy mấy bó củi ở đâu đó. Nhiệt độ tỏa ra cực nóng làm cho con Độc nhãn ma lang kia căn bản cũng khó bước qua tường lửa chỗ đó được.

Tất nhiên Hỏa Tư của Mạc Phàm cũng không phải ném về phía con Độc nhãn ma lang kia. Con Độc nhãn ma lang này nó không khác gì con Cự nhãn tinh chuột liều mạng lúc trước vậy. Bọn nó đều có tứ chi cường tráng và bọn nó đều vô cùng mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Cho nên kỹ năng của Mạc Phàm cũng không thể nào đánh trúng mục tiêu một cách chính xác khi con vật này đang ở trong trại thái chạy nhanh tới như vậy.

Mà mục đích của Phần Cốt rất là đơn giản. Đó chính là tạo thành một tường lửa, ngăn chặn tốc độ truy kích của con Độc nhãn ma lang.

“Ách ô ~~~~~~!”

Nhưng mà, năng lực hoạt động của con Độc nhãn ma lang này lại vượt xa tưởng tượng của Mạc Phàm hắn. Con độc nhãn ma lang kia dậm mạnh hai chân sau xuống đất để rồi dậm nhảy. Sau đó nó phi thân bay qua tường lửa đang còn thiêu cháy rừng rực kia.

“Băng ~”

Độc nhãn ma lang nặng nề rơi trên mặt đất. Bụi bốc lên cuồn cuộn khi nó tiếp đất.

Con mắt của nó lại tiếp tục khóa chặt Mạc Phàm và Chu Mẫn đang còn chạy trốn kia. Con Độc nhãn ma lang lại dậm hai chân sau xuống đất tiếp. Thân thể nó cúi xuống. Rồi hóa thành một viên đạn pháo tiếp tục đuổi theo Mạc Phàm. Bó củi, đồi cát, xe đẩy tay ở dọc đường chạy của nó nào đều bị nó đánh bay sang hai bên.

Mạc Phàm quay đầu nhìn lại xem tình hình thế nào. Khi thấy một màn như vậy không khỏi chửi bới một câu.

Con Độc nhãn ma lang này quả thật là biến thái. Tốc độ nhanh còn chưa nói đã vậy thân thể của nó còn rất là khỏe nữa chứ. Nếu như nó va chạm vào hắn chỉ sợ cái mạng nhỏ của hắn đã sớm đi đời nhà ma rồi. Con này thật sự mạnh hơn rất nhiều so với những con yêu ma mà hắn từng gặp.

May mắn là hắn và Chu Mẫn đã chạy được một đoạn khá xa trước rồi.

Cho nên khi con yêu ma này phát hiện ra bọn họ thì hai người bọn họ đã chạy ra ngoài công trường rồi. Dù sao đi ra bên ngoài cũng an toàn hơn một chút.

……………..

“Băng!! Băng!! Băng!!!!!!”

Bức tường bên ngoài công trường không khác gì những miếng gỗ mục khi bị thân thể cường tráng của con Độc nhãn ma lang này va chạm vào. Tất cả đều nát bấy. Mà Mạc Phàm và Chu Mẫn vừa mới chạy trốn ra được khu dân cư bên ngoài công trường thì khi hắn quay đầu nhìn lại thì thấy con Độc nhãn ma lang kia vẫn còn tiếp tục đuổi theo. Cả người hắn liền ngây dại lại.

Độc nhãn ma lang, lão tử đã vào nơi an toàn rồi, ngươi còn muốn ồn ào nữa sao???

Lúc trước Mạc Phàm hắn còn cảm thấy con Độc nhãn ma lang này thông minh, giảo hoạt. Nó biết lẩn trốn trong công trường ăn thịt những kẻ lang thang. Cho nên hắn mới suy đoán con Độc nhãn ma lang này không dám bước chân ra quảng trường. Một khi ra ngoài đó, nó sẽ bị phát hiện và trở thành mục tiêu truy lùng của tất cả mọi người. Ai mà ngờ được con Độc nhãn ma lang này một chút trí khôn cũng không có. Nó bất chấp tất cả đuổi theo mọi người tới tận công trường.

Sói huynh à, giữa ban ngày ban mặt mà hành hung người khác thì ngươi cũng chịu không nổi đâu. Mặc dù bây giờ là buổi tối, và khu này cũng không có mấy người sống, nhưng chắc chắn sẽ có người nhìn thấy, và sẽ có người báo cho… Không bằng hôm nay chúng ta chỉ là tình cờ gặp gỡ mà thôi, Tới nơi này chia tay là được rồi, nước sông không phạm nước giếng.

Còn nếu như người vẫn đuổi theo và đuổi theo không ngừng nghỉ, thì ta đây cũng không khách khí đâu!!!




COMMENT