Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 69: Trung cấp – Bạo lãng

Tiểu Khả sợ ngây người.

Rõ ràng nàng đã dùng kỹ năng Thủy Ngự – Thủ hộ bảo vệ đội trưởng Từ Đại Hoang rồi Tại sao con Độc nhãn ma lang này vẫn còn rạch một đường lên trên ngực đội trưởng được??!!

“ Đội…. đội trưởng!!”

Quách Thải Dường cũng ngây ngốc đứng ở đó, ấp a ấp úng nói.

Con Độc nhãn ma lang này nó không bị làm sao trước Hỏa Tư – Bạo Liệt. Và Nó còn có thể một đòn xé rách kỹ năng Thủy Ngự – Thủ hộ. Nó có phải là bọn yêu ma mà mọi người thường xuyên đối phó không vậy??

“ Tiểu Khả, chạy nhanh!!”

Lúc này, Phì Thạch lên tiếng nhắc nhở Tiểu Khả.

Tiểu Khả giật mình tỉnh lại, nhưng thân thể nàng lại cứng đờ không khác gì bị ngâm trong nước đá vậy. Nàng cảm nhận được sự hung ác, tàn bạo vô tận từ ánh mắt của con Độc nhãn ma lang.

Mục tiêu kế tiếp của nó chính là nàng!!!

“ Lôi Ấn – Cuồng Sách!”

Trong lúc mọi người đang còn hoảng sợ, thì từng đạo, từng đạo Lôi Điện màu tím giăng đầy trên đỉnh đầu Mạc Phàm.

Hắn giơ một tay lên, rồi mãnh liệt nắm lấy đạo Lôi Điện kia!!

Trong phút chốc, tất cả Lôi điện đều biến thành mũi tên Lôi Điện dài. Những mũi tên Lôi Điện này điên cuồng đánh lên người con Độc nhãn ma lang dữ tợn kia. Nó đánh cho con Độc nhãn ma lang da tróc thịt bong!

Mỗi một lần mũi tên Lôi Điện đánh xuống thân thể con Độc nhãn ma lang thì lại có thêm một đạo Lôi điện chui vào bên trong cơ thể của nó. Những đạo Lôi điện lại tiếp tục đánh lên cơ bắp, xương cốt bên trong.

Lôi Ấn – Cuồng Sách này khác với Lôi Ấn – Mãng Ngân. Những đạo Lôi Điện của Lôi Ấn – Cuồng Sách này không khác gì những con đỉa vậy. Một khi tụi nó đánh lên mục tiêu tạo thành dấu vết Lôi Điện thì những dấu vết đó lại tiếp tục ” xẹt xẹt ” không khác gì điện giật. Chính vì vậy, nó làm cho mục tiêu bị đánh bị điện giật lâu hơn.

“ Ách ô!!!!!!!!”

Độc nhãn ma lang kêu lên một cách thống khổ.

Tuy nó có lớp da dầy không khác gì áo giáp sắt và Lớp da này có thể giúp nó ngăn chặn được lực phá hoại cường đại của Hỏa Tư – Bạo Liệt. Cho nên những đạo Lôi Ấn này đánh lên người nó có lẽ cũng tạo thành vết thương ngoài da đối với nó mà thôi. NHưng hiệu quả tê liệt của Lôi điện thì nó lại không có cách nào ngăn chặn được.

“ Lôi Điện! Con độc nhãn ma lang chỉ biết dựa vào sức mạnh này e sợ nhất chính là Lôi hệ ma pháp!”

Giờ phút này Quách Thải Đường kinh hô lên.

“ Lối Ấn này… Lôi Ấn này là Lôi Ấn cấp 2!”

Phì Thạch thấy vậy cũng có chút ngạc nhiên.

Trong khi tất cả mọi người ở đây bó tay chịu trói thì một người mà không ai ngờ được đó chính là thành viên mới gia nhập đội ngũ lại có thể làm được.

Mà quan trọng nhất là, tiểu tử này không biết từ lúc nào tu luyện Lôi Ấn lên tới cấp 2!!

Con Độc nhãn ma lang vào lúc này không khác gì thoát thai đổi cốt vậy. Da thịt, máu, xương cốt của nó tất cả đều biến hóa, khiến cho con Độc nhãn ma lang này gần như tiến cấp thành công. Lực chiến đấu của nó bây giờ rất là đáng sợ. Vào thời điểm này thì Lôi hệ ma pháp sư chính là sự lựa chọn hoàn hảo nhất. Bọn họ có Lôi điện khiến cho da thịt của con yêu ma nổ mạnh và Lôi điện có hiệu quả tê liệt cơ bắp của con yêu ma.

Ở một chỗ khác rất xa, Mạc Phàm hắn đang còn đứng thở phì phò.

May mà Lôi Ấn cấp 2 còn có công hiệu. Nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

“ Tiếp tục đi, Phạm Mặc, thêm nữa đi. Lôi Ấn của người khiến cho da thịt và xương cốt của nó không có cách nào phát triển thêm được. Chúng ta chỉ cần kềm chế nó tiến cấp thì chúng ta sẽ được cứu!”

Quách Thải Đường vội vội vàng vàng nói.

Mạc Phàm gật đầu.

Hắn lại bắt đầu hình thành Tinh Quỹ của mình. Ấn ký Lôi điện màu tím lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh đầu Mạc Phàm.

Mặc Dù Lôi Ấn cấp 2 còn rất là mới lạ đối với hắn, nhưng vào lúc này, tính mạng của tất cả mọi người đang nằm trên tay của hắn. Cho nên, Mạc Phàm hắn không cho phép mình mắc một sai lầm nào cả.

Mũi tên Lôi Điện lại một lần nữa điên cuồng quất lên người con Độc nhãn ma lang đang đứng trơ trọt một mình ở góc phố kia. Những đạo Lôi điện điên cuồng lần này không những có thể áp chế con Độc nhãn ma lang mà còn hạn chế sự tiến hóa của nó.

“ Làm tốt lắm, Phạm Mặc!!”

“Áp chế nó đi!!!”

“ Đánh nó về nguyên hình đi, đánh nó về nguyên hình đi!”

Mọi người liền kích động hẳn lên. Đối với bọn họ mà nói thì Lôi Ấn của Mạc Phàm chính là cứu tinh của tất cả bọn họ.

“ Hiệu quả tê liệt của Lôi Ấn cũng không thể nào kéo dài lâu được. Da thịt và xương cốt của con Độc nhãn ma lang sẽ dần dần thích ứng được với Lôi Điện. Sau đó nó lại tiếp tục tiến hóa!”

Quách Thải Đường lên tiếng nhắc nhở mọi người.

Hiệu quả khống chế của Lôi Ấn cũng không thể nào kéo dài vô tận được. Điểm này Mạc Phàm hắn cũng hiểu rõ.

Nhưng mà bất kể là thế nào đi chăng nữa, Mạc Phàm hắn cũng phải trì hoãn được một lúc. Làm được điều này thì Mạc Phàm hắn có lẽ cũng phải đem hết lực lượng trong người ra. Hắn ít nhất phải cầm cự đủ để Lê Văn Kiệt đem Từ Đại Hoang tới nơi an toàn. Về phần đội trưởng Từ Đại Hoang còn sống hay đã chết thì tính sau.

“Ách ô ~~~~~~~~~!!!!”

Một tiếng sói tru lên. Rốt cuộc con Độc nhãn ma lang cũng thích ứng được hiệu quả tê liệt của Lôi Ấn. Con quái vật tràn đầy năng lượng này lại một lần nữa thả ra hơi thở điên cuồng của một con dã thú.

“ Không tốt! Nó lại muốn thoát ra rồi!”

Sắc mặt mọi người lại tiếp tục biến hóa. Bọn họ lại một lần nữa rơi vào tình trạng nguy hiểm tới tính mạng.

Mạc Phàm thấy vậy, cũng vội vàng cắn răng, cố gắng hết sức.

Trước mắt, mọi người chỉ có thể rút lui. Trong thời gian mọi người rút lui, Lôi Ấn của hắn cũng phải tranh thủ một chút thời gian cho dân chúng vô tội chạy trốn. Coi như là hắn đã cứu sống được một số người.

“ Nghiệt súc, còn chưa chịu chết!!”

Một âm thanh to lớn hét lên quanh quẩn trên bầu trời cây đa quảng trường.

“Ào ào rào rào ~~~~~~~~~~~~~”

Mạc Phàm ngẩng đầu lên thì kinh ngạc phát hiện trên không trung không biết từ lúc nào xuất hiện một cơn đại hồng thủy!!

Trên không trung mà cũng có sóng nước cuồn cuồn??

Mạc Phàm nhìn mà không tin vào hai con mắt của mình nữa. Nhưng mà cơn đại hồng thủy có dòng nước mênh mông cuồn cuồn chảy ầm ầm qua mái hiên cũ kỹ lại là sự thực. Dòng nước như vỡ đê này đánh mạnh lên người con Độc nhãn ma lang.

“ Bạo Lãng – Khu Trục!”

Kèm theo cái phép thuật dữ dội này là một âm thanh vang lên. Một cơn hồng thủy tuôn ra cuồn cuồn hướng tới con Độc nhãn ma lang. Chỉ trong chốc lát, nó liền nuốt trọn khu vực cây đa quảng trường này.

Tất cả cây đa đều bị vỡ tung. Các bức tường, các căn phòng cũng ầm ầm đổ nát. Mà con Độc nhãn ma lang hung tàn, độc áo kia dưới cơn đại hồng thủy này thì một chút giãy dụa cũng không có. Nó bị cuốn trôi từ ngã tư đường tới cuối con phố!

“ Trung… Trung cấp Thủy hệ ma pháp sư!!”

Tiểu Khả thấy một màn như vậy. Khuôn mặt nhất thời đỏ bừng, hưng phấn hẳn lên.

Bạo Lãng!

Đây chính là một kỹ năng của trung cấp Thủy hệ ma pháp sư. Nhìn con phố bị nước bao trùm từ đầu tới cuối, cũng là Thủy hệ ma pháp sư thế nhưng Tiểu Khả khi nhìn thấy cũng choáng váng hết cả người.

Trung cấp,bất kỳ ai cũng đều mơ ước mình tiến cấp lên trung cấp hết. Một pháp sư nho nhỏ như nàng thì không biết tới khi nào mới có thể bước lên cấp bậc đó được.

Bạo Lãng gào thét sôi trào ở trước mặt mọi người, nhưng nó lại không có đánh vào mọi người. Mọi người có thể đứng một chỗ nhìn thấy cơn đại hồng thủy mãnh liệt kia đem con Độc nhãn ma lang đánh cho nát bấy, và cơn đại hồng thủy kia cũng gần như đem khu vực này đánh nát tung!

Mạc Phàm chăm chú nhìn một màn này. Nội tâm hắn cũng mênh mông, cuồn cuộn không khác gì cơn đại hồng thủy kia vậy.

Trung cấp ma pháp sư, đây chính là trung cấp ma pháp sư ư? Quá mạnh mẽ!!!!




COMMENT