Báo lỗi

Toàn Chức Pháp Sư

Chương 85: Trời sinh song hệ

Vào lúc này, các bạn học của Mạc Phàm – Chu Mẫn, Triệu Khôn Tam, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu, Vương Tam Bàn, ánh mắt của bọn hắn càng thêm điên cuồng. Do bọn hắn đọc quá nhiều sách ma pháp nên sinh ra ảo giác chăng?? Không được, bọn họ phải quay lại trường viết 10000 cái đề bài để cho tỉnh táo lại mới được. Trước kì thi tốt nghiệp trung học mà xuất hiện ảo giác đó là dấu hiệu không tốt.

Toàn trường yên tĩnh thật lâu, thật lâu!

Lôi Ấn vừa xuất hiện, làm cho ý thức của tất cả mọi người vào lúc này sụp đổ hoàn toàn, một lúc lâu cũng không nói lên lời được.

“ Người nào… Ai có thể…. Ai có thể nói cho ta biết, cuối cùng…. Đến tột cùng là chuyện gì đang xảy ra được không?!!”

Vị Nam tử họ Chu chợt đứng dậy. Hắn đảo mắt nhìn xung quanh xem có ai trả lời câu hỏi của mình không thì thấy tất cả đại nhân vật ở đây đều bị đạo Lôi Ấn này oanh cho ngu si hết rồi.

Cũng không có một ai đứng ra giải thích cho hắn biết tại sao. Chẳng lẽ hắn thật sự bị mù à?

“ Trung cấp Ma Pháp sư. Hắn là trung cấp Ma Pháp sư nên mới có thể thức tỉnh được hệ thứ 2. Chắc chắn là như thế rồi!!!”

Tiết Mộc Sinh điên cuồng hét lên.

“ Không phải!”

Chu hiệu trưởng, người có địa vị cao nhất liền phủ định.

Mọi người liền chăm chú nhìn Chu hiệu trưởng. Vào lúc này mọi người tin tưởng chỉ có Chu hiệu trưởng, một người đức cao vọng trọng nhất mới có thể giải thích được cho bọn họ – những người đang còn điên cuồng, ngơ ngác không hiểu vì sao ở đây.

“ Hắn vẫn là Sơ cấp ma pháp sư như cũ.”

Chu hiệu trưởng khẳng định rất là chắc chắn.

“ Vậy hắn làm sao còn có Lôi Hệ….”

Chu hiệu trưởng hít một hơi thật sâu. Có thể thấy được tâm tình của Vị đại nhân vật đức cao vọng trọng của Bắc Thành vào lúc này kích động đến nhường nào. Hắn kích động đến nỗi da mặt cũng run rẩy theo, kích động đến nỗi nói không được mà phải hít thở thật sâu mới nói nên lời.

“ Trời sinh song hệ, hắn…. Mạc Phàm là trời sinh…. trời sinh song hệ!!”

Rốt cuộc thì Chu hiệu trưởng cũng nói ra phán đoán của mình.

Đúng vậy, chắc chắn là trời sinh song hệ!

Tên học sinh này tu vi của hắn tuyệt đối không thể nào đạt tới được trung cấp. Hắn có thể thi triển ra kỹ năng Lôi Hệ thì chỉ có một giải thích duy nhất đó chính là trời sinh song hệ!!

Hắn thức tỉnh ra Hỏa, sau đó hắn lại thức tỉnh tiếp Lôi!

Trường Thiên Lan ma pháp cao trung của hắn đã cho ra đời một học sinh vô cùng vô cùng vô cùng hiếm thấy trên cái thế giới này – trời sinh song hệ!

“ Trời sinh song hệ! Trời đất ơi! Trên cái thế giới này thật sự tồn tại trời sinh song hệ sao???”

“ Ta…. ta không biết nên nói gì vào lúc này.”

“ Tiết…. Tiết Mộc Sinh, Mạc Phàm… Hắn không phải là học sinh của ngươi ư? Cái ngày mà hắn thức tỉnh không phải do ngươi chủ trì sao???”

Chủ nhiệm Trần Vĩ Lượng ngây người như phỗng nói với Tiết Mộc Sinh đang đứng ở bên cạnh.

“ Là ta, nhưng…. ta nhớ rõ ràng hắn chỉ có Hỏa hệ.”

Tiết Mộc Sinh hắn cố gắng, cố gắng nhớ lại. Nhưng hết lần này đến lần khác đều không sao nhớ nổi chuyện tình ngày hôm đó xảy ra như thế nào.

Sự rung động này khiến cho tất cả mọi người quên mất trận quyết đấu giữa hai người trẻ tuổi bọn họ. Mạc Phàm trời sinh song hệ làm chấn động mọi người, khiến cho mọi người ở đây đều quên mất ngày hôm nay chính là buổi lễ trưởng thành của Vũ Ngang. Đêm nay không một ai ở đây có thể so được ánh hào quang với Mạc Phàm, đêm nay là đêm của Mạc Phàm hắn. Hắn là ngôi sao sáng chói nhất đêm nay.

“ Tiểu tử này… Quân đội chúng ta đã quyết định rồi. Ai dám ra tay tranh đoạt hắn với bọn ta, ta sẽ tịch thu nhà của hắn!!!”

Thống soái quân đội Trảm Không đứng thẳng lên nói.

Trảm Không hắn ở Bắc Thành làm gì có sợ bất cứ ai. Ai dám nhảy ra tranh đoạt tiểu tử Mạc Phàm trời sinh song hệ này, Trảm Không hắn ngày hôm nay sẽ giết hắn.

Ta ngất! Nam tử họ Chu vốn tưởng bị điều đến Bắc Thành coi như hắn xong rồi, nào ngờ ở cái địa phương nho nhỏ này lại có thể sinh ra một mầm mống ma pháp nghịch thiên trời sinh song hệ như thế này cơ chứ. Mạc Phàm hắn lúc mới chỉ có Hỏa Hệ đã được Trảm Không coi trọng rồi, đã muốn lôi kéo hắn vào quân đội của hắn rồi. Ai mà ngờ được tiểu tử này lại còn ẩn dấu một thiên phú kinh thiên như vậy nữa cơ chứ. Trảm Không hắn một khi đã quyết định cho dù táng gia bại sản thì hắn cũng phải lôi kéo bằng được Mạc Phàm về bên mình!!!

Nam tử họ Chu định đứng lên nói chuyện, kết quả là bị Trảm Không nói một câu cho rơi rụng.

Mẹ nó chứ, đừng như vậy mà, Chu gia chúng ta cũng muốn mà!!

Hiện tại, Nam tử họ Chu cảm thấy rất là hối hận lúc nãy tại sao hắn không mạnh mẽ nhảy ra lôi kéo tiểu tử này về bên mình. Bây giờ tiểu tử kia là trời sinh song hệ khiến cho tất cả thế lực của Bắc Thành vào lúc này ai cũng muốn tranh giành cả…giành đến nỗi đầu rơi máu chảy!!

“ Lão đại Trảm Không, mặc dù rất nhiều chuyện ở Bắc Thành là nghe theo sự sắp xếp của ngươi, nhưng chuyện chiếm người thì đâu thể ngươi nói chiếm là chiếm ngay được. Ta sẽ bẩm báo chuyện này lên cấp trên. Hiệp hội ma pháp sư của chúng ta chưa bao giờ bỏ qua cho bất kỳ vị tuyệt thế thiên tài nào cả. Huồng hồ việc bồi dưỡng ma pháp sư ai dám nói am hiểu hơn so với tổ chức của chúng ta???”

Dương Tác Hà liền xông ra nói.

Tiểu gia tộc, tiểu thế gia có thể nể mặt mũi quân đội. Nhưng Hiệp hội ma pháp sư của bọn họ thì không cần phải như vậy, thích thì mình làm thôi.

Tịch thu nhà??

Trên cái thế giới này còn chưa có nghe qua có người dám tịch thu nhà của Hiệp hội ma pháp sư của bọn họ!!!

“ Ài ài, các vị, nghe lão phu nói được không?Người học sinh này là từ nhà trường chúng ta mà ra, cho nên chúng ta nguyện ý hao tốn tiền của để bồi dưỡng hắn thành tài. Mong mọi người nể tình ta mà buông tha cho hắn đi. Cảm ơn, cảm ơn.”

Chu hiệu trưởng cũng lên tiếng nói.

Mẹ cha bọn các ngươi chứ! Hai cái gia hỏa Trảm Không và Dương Tác Hà này lại dám ngang nhiên cướp đoạt tiểu tử Mạc Phàm còn chưa tốt nghiệp của mình. Hắn và ta có duyên với nhau. Đừng tưởng chỉ một câu nói là có thể dọa lão phu thối lui, có bản lĩnh thì ngươi tịch thu trường của chúng ta coi…. Đừng quên, rất nhiều người trong quân đội của các ngươi là xuất thân từ trường học của chúng ta đấy. Ngon thì Trảm Không ngươi tới đây!!

Còn Mục Trác Vân thì ngơ ngác đứng ở nơi đó. Hắn nhìn tất cả mọi người đang còn rung động vì Mạc Phàm. Nhìn các thế lực lớn ở ngay trước mặt mình tranh giành Mạc Phàm, rồi lại nhìn Mạc Phàm nắm giữ trong tay song hệ Lôi và Hỏa đang đứng ở giữa sân đấu.

Mục Ninh Tuyết của nhà hắn có thiên phú về ma pháp phải nói là vô cùng hiếm thấy rồi, nhưng nói về độ hấp dẫn đối với các thế lực lớn thì…. sợ rằng con gái của hắn vẫn phải thua cái thằng trời sinh song hệ này mấy phần. Dù sao Mục Ninh Tuyết trời sinh Linh phẩm Băng hệ, nàng tuyệt đối áp đảo bạn bè cùng trang lứa. Nhưng Linh Phẩm Băng hệ đối với những đại thế gia phú hào mà nói thì nó cũng có thể nhờ vào tài nguyên mà đạt được. Mà trời sinh song hệ cho dù có đốt đèn tìm khắp thế gian cũng không thể nào tìm ra người thứ hai!

Có thể nói rằng, vào lúc này, ngay đến cả bản thân Mục Trác Vân hắn cũng muốn tiểu tử này về bên mình???

“ Nhanh đứng dậy, Lão đệ Mạc Gia Hưng nhanh đứng dậy, Nhanh đứng dậy đi. Ta chỉ muốn dạy dỗ con ngươi một chút thôi mà, những chuyện như vậy ta làm sao có thể làm ra được cơ chứ.”

Mục Trác Vân vội vàng đỡ Mạc Gia Hưng đứng lên. Thái độ của hắn vào lúc này liền quay ngoắt 1800.

Mạc Gia Hưng được đỡ dậy. Hắn đang còn hoang mang, không hiểu rồi đảo mắt nhìn khắp bốn phương.

Có lẽ một người tài xế như hắn không biết trời sinh song hệ đại biểu cho điều gì, nhưng nhìn bộ dạng của mọi người ở xung quanh, nhìn thấy mọi người đang còn tranh giành nhau thì hắn cũng biết con trai mình rất là kiệt xuất.

Không, kiệt xuất có lẽ từ này không đủ để hình dung hết được. Con hắn có lẽ làm chấn động cả cái đất Bắc Thành này rồi!!!

Thật…. thật… thật tốt quá, Thật…. thật… thật tốt quá!! Không uổng công hắn bán gia sản duy nhất để cho con trai hắn vào được trường Thiên Lan ma pháp cao trung. Nếu như mà lúc đấy hắn mà do dự thì có lẽ hắn đã bóp chết từ trong trứng mất một vị Ma Pháp sư thiên tài rồi. Nhìn vẻ mặt của những đại nhân vật Bắc Thành vào lúc này, nhìn sự tranh giành của bọn họ. Ông trời ơi, Mạc Gia Hưng ta có tài đức gì mà sinh ra được một đứa con trai xuất sắc tới như vậy!!!

Mạc Gia Hưng lau chùi nước mắt trên mặt mình rồi đứng dậy.

Cuộc sống bận bịu, thu nhập thấp kém, hơn nữa hoàn cảnh đưa đẩy khiến cho hắn phải sống khom người lại. Bình thường hắn đối với những người giàu có này phải khom lưng, quỳ lạy bọn họ… Rốt cuộc thì bây giờ hắn cũng đã hiểu vì sao con trai hắn lúc nãy bảo hắn đứng dậy rồi. Đó chính là vì từ giờ phút này trở đi, bọn họ không cần phải quỳ gối cúi mình trước bất kỳ ai nữa!!!




COMMENT