Báo lỗi

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Chạy Rồi

Chương 68: Lam Ngọc thay đổi

Edit: Ngọc Hân –

Vu Thiện đi vào công viên nhỏ, nơi đó trong lành mát mẻ, là một nơi rất tốt để yên tĩnh, chỗ đó là do có lần cô nhàm chán phát hiện ra

Cô đi tới ngồi trên chiếu đặt chỗ sạch sẽ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lúc này đã xế chiều, bầu trời xanh thăm thẳm, có mấy đám mây lơ lửng giữa tầng không, Vu Thiện thích thú nằm trên đất, nhìn bầu trời ngẩn người!

“Thiện Nhi!” Một tiếng gọi cắt đứt suy nghĩ của cô, cô vội xoay người thì thấy một người đàn ông đang đi tới chỗ mình! Thấy Lam Ngọc đã lâu không gặp, lòng cô vô cùng bình tĩnh.

“Thiện Nhi, thật sự là em!” Lam Ngọc kích động tới gần, bao nhiêu đêm ngủ mơ, cô gái trong mơ là cô, đó cũng là hi vọng trong lòng anh ta.

“Học trưởng Lam!” Vu Thiện đứng dậy, kích động nhìn Lam Ngọc, anh ấy gầy đi! Khuôn mặt gầy gò hơn trước, ngay cả vóc dáng cũng mỏng manh hơn ngày trước.

“Thiện Nhi!” Lam Ngọc bước nhanh đi tới bên cạnh cô, khó kiềm chế kích động ôm lấy cô, trong khoảng thời gian này bao nhiêu lần anh ta muốn đi gặp cô nhưng nhịn được, anh ta tự nói với mình, nhất định phải làm nên sự nghiệp mới có thể dẫn Vu Thiện rời đi!

“Học trưởng, anh đừng như vậy.”

Vu Thiện không quen bị người khác ôm, khẽ đẩy anh ta ra, nhưng Lam Ngọc ôm chặt quá, Vu Thiện không thể làm gì khác hơn là để mặc anh ta, sao anh biết mình ở đây?

“Thiện Nhi, em biết không? Mỗi một lần anh muốn tìm em, nhưng đều bị Âu Dương Lãnh cản trở, Thiện Nhi, anh rất nhớ em!” Lam Ngọc đẩy Vu Thiện ra, kích động nói rõ tâm tình của mình, lúc thấy cô ở ven đường cho rằng mình hoa mắt.

“Học trưởng, anh đừng như vậy.”

Vu Thiện không biết an ủi anh ta như thế nào, trước kia học trưởng tuyệt đối sẽ không nói như vậy, chẳng lẽ Âu Dương Lãnh làm khó anh ấy?

“Thiện Nhi, em nhớ anh không?” Ánh mắt Lam Ngọc đầy hi vọng nhìn Vu Thiện, lần này anh ta dự định thừa cơ hội này tỏ tình luôn, cho dù cuối cùng Vu Thiện không đồng ý ở cùng anh ta, ít nhất anh ta cũng đã từng cố gắng.

“Học trưởng, anh biết anh đang nói gì không?” Vu Thiện không ngờ tới học trưởng thế mà lại hỏi cô như vậy, cô vẫn xem học trưởng là anh trai, người đối diện tất nhiên cô nhớ, nhưng không liên quan đến tình yêu nam nữ. lqdon

“Thiện Nhi, nói cho anh biết, em nhớ anh không?” Lam Ngọc cố chấp hỏi, lần này không cho phép Thiện Nhi trốn tránh, cũng không cho phép mình lùi bước.

“Học trưởng, anh vẫn là anh trai của em, tất nhiên em có nhớ.”

Vu Thiện không muốn làm Lam Ngọc hiểu nhầm.

“Thiện Nhi, em chỉ xem anh như là anh trai sao?” Lam Ngọc có chút không thể chấp nhận lời như vậy, gương mặt tuấn tú khó có thể tin, Thiện Nhi không thích mình sao? Trước kia hai người thân mật cùng nhau đi học mà.

“Học trưởng là người tốt, trong lòng Thiện Nhi, học trưởng luôn là anh trai.”

Tròng mắt Vu Thiện thẳng tắp nhìn Lam Ngọc, ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng.

“Thiện Nhi, em biết là học trưởng không muốn làm anh trai của em mà.” Một lần nữa Lam Ngọc lại không để ý Vu Thiện giãy dụa, dùng sức ôm cô: “Vu Thiện, cho học trưởng một cơ hội nhé, học trưởng nhất định sẽ rất trân trọng em.”

“Học trưởng, anh ép em đau!” Vu Thiện bắt đầu vùng vẫy, nhưng không chống lại sức lực của Lam Ngọc, chỉ đành dừng động tác: “Học trưởng, anh như vậy sao Thiện Nhi trả lời anh.”

“Thật xin lỗi, Thiện Nhi, chỉ là học trưởng quá xúc động.”

Lam Ngọc nghe cô nói đau vội buông cô ra, gương mặt tuấn tú kích động đỏ ửng, Vu Thiện biết thời gian gần đây học học trưởng Lam nhất định sống không tốt, vì trước kia Lam Ngọc không phải như thế này.

“Học trưởng, có phải gần đây nghỉ ngơi không đủ không ạ.” Vu Thiện quan tâm hỏi, học trưởng Lam là bạn tốt nhất của cô, cô hi vọng anh sống tốt.

“Thiện Nhi, có phải em đồng ý với anh, muốn ở cùng một chỗ với anh?” Lam Ngọc hỏi, ánh mắt hi vọng nhìn cô gái trong lòng, trong khoảng thời gian này không gặp, cô trở nên xinh đẹp hơn so với trước.

“Học trưởng, anh hãy nghe em nói, em đã kết hôn, anh đừng lãng phí thời gian trên người em nữa!” Vu Thiện không thể không nói như vậy, rất sợ Lam Ngọc sẽ bị Âu Dương Lãnh đả kích.

“Thiện Nhi, em đừng sợ, cho dù Âu Dương Lãnh lợi hại hơn nữa cũng sẽ có nhược điểm, yên tâm đi, học trưởng nhất định sẽ đánh bại anh ta!” Lam Ngọc tràn đầy lòng tin nói, cho rằng Vu Thiện sợ Âu Dương Lãnh.

“Học trưởng, anh đừng chọc Âu Dương Lãnh, anh không phải là đối thủ của anh ta.”

Vu Thiện vội nói, tính tình học trưởng Lam Ngọc tương đối manh động, lần trước lời Âu Dương Lãnh cảnh cáo còn văng vẳng bên tai, cô không muốn học trưởng mạo hiểm.

“Thiện Nhi, em yên tâm, anh đã nghĩ được biện pháp đối phó, em đừng sợ.”

Trái lại Lam Ngọc an ủi cô, anh ta biết hiện giờ thực lực của mình chưa mạnh, cho nên anh ta học cách nhẫn nhịn.

“Đúng rồi Thiện Nhi, uất ức cho em ở bên cạnh Âu Dương Lãnh một khoảng thời gian, tin tưởng học trưởng, nhất định sẽ dẫn em đi.”

Lam Ngọc bảo đảm, cũng tin rằng không bao lâu nữa, nhất định sẽ lật đổ Âu Dương Lãnh.

“Học trưởng đừng làm việc ngu ngốc.”

Vu Thiện lo lắng nói, chính là sợ học trưởng xúc động, thủ đoạn của Âu Dương Lãnh rất tàn nhẫn, còn cuộc sống của học trưởng vẫn do ba mẹ bao bọc, sao có thể địch nổi Âu Dương Lãnh!

“Thiện Nhi, có những lời này của em, học trưởng nhất định sẽ không để em bị ủy khuất!” Lam Ngọc càng kiên định hơn, có Vu Thiện ủng hộ, anh ta nhất định có thể!

“Học trưởng, nghe Thiện Nhi nói một câu, đừng tìm Âu Dương Lãnh đấu đá.” Vu Thiện tận tình khuyên bảo, không muốn vì mình mà làm học trưởng phải liên lụy.

“Thiện Nhi, hôm nay cứ như vậy đi, học trưởng phải đi học cách quản lý công ty, đừng lo lắng, thỉnh thưởng học trưởng sẽ tới thăm em.”

Lam Ngọc nhìn Vu Thiện lần nữa, đôi mắt kiên định làm Vu Thiện biết, mình không cách nào thuyết phục anh ấy được.

“Học trưởng anh nhớ bảo trọng, đừng manh động hư chuyện.”

Vu Thiện chỉ có thể nói như vậy, hi vọng người nhà học trưởng có thể thuyết phục học trưởng, tập đoàn Âu Dương không phải dựa vào một mình anh ấy là có thể lật đổ được.

“Học trưởng biết, Thiện Nhi, em nhất định phải chờ anh.”

Lam Ngọc vừa xoay người vừa nói, vội biến mất trong tầm mắt cô như lúc xuất hiện, Vu Thiện nhìn anh ta lái xe rời đi cô mới ngồi xuống, nhìn trời xanh ngẩn người.

Rốt cuộc học trưởng Lam muốn làm gì? Quả thật nếu anh ấy vì mình mà đắc tội với Âu Dương Lãnh, như thế thì mình là tội nhân thiên cổ! Nhớ tới mẹ học trưởng, đó là một người phụ nữ được bao nuôi, nhưng nói chuyện rất khó nghe.

“Đừng tưởng rằng xinh đẹp thì có thể quyến rũ con tôi, cô nghe đây, đừng vọng tưởng gả vào nhà họ Lam, chỉ cần một ngày tôi còn sống thì không có chỗ cho cô!” Đó là lần đầu tiên cô và học trưởng tới nhà anh ấy ôn tập, nhưng bị mẹ anh chặn ngoài cửa, cô vĩnh viễn không quên được cảnh đấy.

Tủi nhục nước mắt rơi đầy khuôn mặt xinh đẹp, cô không chờ tới giờ học, xoay người rời đi, sau này không bao giờ cô bước vào nhà anh ta một bước, nhưng những chuyện này học trưởng không biết.

Ánh mắt Vu Thiện đau thương nhìn bầu trời, lời học trưởng lại vang lên trong đầu cô lần nữa, nhất là câu, dẫn em rời đi! Trong lòng cô gợn sóng, nếu như không phải mẹ bị Âu Dương Lãnh bắt ở lại trong viện điều dưỡng thì có có thể rời đi sớm!

Hơn nữa thực lực cô bây giờ chưa đủ mạnh, không có nghề nghiệp gì, không có nhiều tiền, cho dù rời đi cũng sớm bị Âu Dương Lãnh tìm về, để có thể trốn đi được, cô nhất định phải tìm một chỗ an toàn, không để Âu Dương Lãnh tìm thấy!

Hết chương 68


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT