Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 37: Chương 29

Edit: Preiya

Nghe An Cẩm Nhan nói, An Cẩm Tú vẫn không có phản ứng, còn Tần thị thì đã vừa mừng vừa sợ nói: "Nếu như Thái tử Điện hạ nguyện ý ra tay đề bạt Nhị cô gia, đó là chuyện không thể tốt hơn, Cẩm Tú à, con vậy mà lại có phúc khí trời cho. "

Tâm tư An Cẩm Tú khẽ động, thế lực trong quân của thái tử vẫn không mạnh, An Cẩm Nhan đây là vì thái tử đã bắt đầu lôi kéo thế lực trong quân rồi sao? Vừa nghĩ tới đó, An Cẩm Tú lại cảm thấy không giống như thế, lúc này Thượng Quan Dũng chỉ là một võ quan ngũ phẩm theo quân, còn chưa có giá trị lôi kéo, An Cẩm Nhan nói lời này e rằng chẳng qua là thuận miệng ban ân thôi. "Đại tỷ, ta cảm thấy hiện giờ rất tốt," An Cẩm Tú nói với An Cẩm Nhan: "Cẩm Tú đa tạ đại tỷ."

An Cẩm Khúc ở một bên nói: "Nhị tỷ, tỷ vẫn là suy nghĩ tới lời Lão thái quân nói đi, nhớ phải tuân thủ nữ tắc."

An Cẩm Tú mím môi khẽ mỉm cười, làm như không nghe thấy lời An Cẩm Khúc nói. Lão thái quân nói chuyện không dễ nghe, nhưng nghĩ sâu sắc cũng là vì tốt cho nàng, không muốn nàng làm ra chuyện có lỗi với Thượng Quan Dũng, nàng không cần thiết phải ghi hận vì một câu nói, nhưng lại coi trọng tổ mẫu chưởng quyền An phủ.

"Canh giờ không còn sớm," An Cẩm Nhan đột nhiên cảm thấy không còn thú vị, đứng lên nói: "Thái quân, mẫu thân, con phải về rồi."

Lão thái quân, Tần thị, An Cẩm Khúc đều đứng dậy đưa tiễn.

"Thái quân nghỉ ngơi đi, Cẩm Khúc trở về phòng học lễ nghi với ma ma giáo tập đi theo con hôm nay, mẫu thân đưa tiễn con là được rồi," An Cẩm Nhan nói.

Thái tử phi lên tiếng, dĩ nhiên mọi người trong phòng làm theo.

Sau đó trong phòng chỉ còn lại Lão thái quân và An Cẩm Tú, Lão thái quân nói với An Cẩm Tú: "Cháu phải nhớ kỹ lời ta nói, con người phải chấp nhận số mệnh!"

An Cẩm Tú nói: "Thái quân, Cẩm Tú sẽ sống yên ổn qua ngày với Tướng quân nhà con, đồ vật không thuộc về Cẩm Tú, Cẩm Tú cũng sẽ không muốn, Cẩm Tú biết mình không dậy nổi."

Lão thái quân cười lạnh một tiếng, bà là không tin lời An Cẩm Tú nói, "Cháu không mong muốn được đi đưa tiễn Thái tử phi nương nương, chứng tỏ hôm nay cháu cũng biết chút lễ nghi, đi thăm Tú di nương một chút đi, sau này không có chuyện gì, cháu cũng không cần quay về phủ đâu."

An Cẩm Tú không nói thêm một câu nào nữa, ra khỏi phòng của Lão thái quân, trực tiếp đi thẳng về phía tiểu viện của Tú di nương.

Trên đường đi ra khỏi phủ, An Cẩm Nhan nhỏ giọng nói với Tần thị: "Mẫu thân nói không sai, Cẩm Tú không còn giống như trước kia nữa."

Tần thị oán hận nói: "Nếu không phải con đĩ nhỏ này làm hỏng chuyện, hôn sự của Cẩm Khúc liền đã định xuống."

An Cẩm Nhan quay đầu liếc mắt nhìn đám ma ma một cái, đám ma ma ở sau lưng An Cẩm Nhan cùng Tần thị vội vàng lui về phía sau, để trống ra một khoảng cách, để cho hai mẫu tử này đơn độc nói chuyện.

"Chuyện vừa ý với công tử Tướng phủ, trước đó mẫu thân cũng không nói với nữ nhi một tiếng," An Cẩm Nhan nói với Tần thị: "Phụ thân cũng coi trọng cửa hôn sự này sao?"

Tần thị nói: "Kết thân với Tướng phủ không tốt sao?"

"Chu Hiếu Trung vốn là người của thái tử, cửa hôn sự này kết hay không kết, đối với thái tử mà nói cũng không có lợi hay hại gì."

Tần thị vội vàng nói: "Này, cái này nương không nghĩ tới, phụ thân con nói để con cháu hai bên kết hôn, làm thông gia với Chu Tướng cũng không tệ, nương cứ an bài như vậy thôi."

An Cẩm Nhan cười một tiếng, "Phụ thân thật sự yêu thương hai tiểu nữ nhi của mình, điểm này con biết."

"Nương nương," Tần thị có chút hoảng hốt, nghe ra ý tứ trong lời nói của An Cẩm Nhan, là bọn họ đối đãi không tốt với nữ nhi của mình sao? An gia còn chưa đủ trung thành và tận tâm với Thái tử sao?

An Cẩm Nhan nhìn phong cảnh mùa hè rực rỡ gấm hoa trong An phủ, trong lòng cũng là một mảnh lạnh như băng, nghe Thái tử phi là tôn quý, người nào có thể biết nội tâm khổ sở của nàng đây? "Con phải gặp phụ thân một lần," đã đi tới trước cửa phủ, An Cẩm Nhan vẫn là quyết định phải gặp An Thái Sư một lần.

"Có được không?" Tần thị làm khó nói, nữ quyến các nàng thì không có gì, chẳng qua An Thái Sư và An Cẩm Nhan là cha con, và cũng là quân thần, không chỉ không thể gặp mặt, nếu hai cha con nàng gặp mặt trong phủ, chuyện truyền đi, gây ra tiếng xấu vẫn là chuyện nhỏ, nếu là tạo ra sóng gió gì đó thì phải làm sao bây giờ?

"Hôm nay là ngày lại mặt của Cẩm Tú, con phụng bồi muội muội của mình đi gặp mặt phụ thân một lần, cũng là chuyện thường tình của con người," An Cẩm Nhan trong chốc lát đã nghĩ ra một cái cớ, "Phụ thân ở thư phòng?"

Tần thị thấy An Cẩm Nhan đã đi về phía thư phòng của An Thái Sư, không lại khuyên nữa, chỉ đành phải lớn tiếng nói với An Cẩm Nhan: "Nương nương, người vẫn còn lo lắng cho Nhị muội của người sao? Nàng ấy chính là không biết nói chuyện, Thái Sư cũng sẽ không nói nặng lời với nàng ấy đâu."

Đám cung nhân đi theo An Cẩm Nhan tới đây cũng không có ngẩng lên đầu, chỉ cúi đầu đi sau lưng An Cẩm Nhan.

An Thái Sư đang xem công văn trong thư phòng, nghe được hạ nhân ngoài cửa gọi Thái tử phi nương nương, liền lắp bắp kinh hãi, sau đó liền nghe được tiếng nói của An Cẩm Nhan, đang hỏi phụ thân có ở trong thư phòng hay không. An Thái Sư vội vàng đứng dậy từ sau thư án, ra khỏi thư phòng nghênh đón trưởng nữ của mình.

Chờ hai cha con thi lễ lẫn nhau, ngồi trong thư phòng, An Thái Sư liền hỏi An Cẩm Nhan: "Thái tử phi nương nương mang ý chỉ đến sao?"

An Cẩm Nhan cười nói: "Hôm nay Cẩm Tú lại mặt, con phụng bồi nàng đi gặp phụ thân."

An Thái Sư cũng không biết chuyện An Cẩm Tú lại mặt hôm nay, nghe An Cẩm Nhan nói như vậy, chỉ ồ một tiếng, liền giảm thấp âm lượng nói: "Nương nương có chuyện gì?"

An Cẩm Nhan mở miệng trực tiếp hỏi: "Vì sao



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT