Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 48: Chương 40

Edit: Um-um

Khi ngoài Bạch Ngọc quan Chu Nghi nhận được mật thư của Thế Tông thì Bạch Châu Vệ tướng quân Đoạn Kế Thừa đã lãnh binh tiến vào bình định Phượng Châu được nửa tháng. Chu Nghi không hiểu chiến sự Phượng Châu, chỉ nghe theo mệnh lệnh Thế Tông giao đại quân quan ngoại cho Bạch Ngọc quan đại soái Dương Duệ, chính mình điểm tám ngàn tinh kỵ binh, suốt đêm nhập quan, rong ruổi đêm tối chạy về phía Phượng Châu.

Trong tám ngàn binh tinh nhuệ Chu Nghi mang theo có Thượng Quan Dũng, theo quân lệnh Chu Nghi thống lĩnh đội quân tiên phong.

“Phượng Châu với kinh đô và vùng lân cận nối tiếp nhau” trước khi nhập quan, Chu Nghi cố ý tìm Thượng Quan Dũng nói qua, đuổi theo Quan Dũng nói: “Sau khi bình định loạn Tín Vương, ngươi cũng nên hồi kinh đi, hiện giờ nhi tử ngươi cũng đã một tuổi cũng nên trở về xem hắn.”

Sau một lần nhận được thư nhà từ An Cẩm Tú và Thượng Quang Duệ, Thượng Quang Dũng không còn nhận được thư nhà từ kinh đô nữa, việc này làm cho Thượng Quang Dũng chân chính cảm nhận được cuộc sống chiến tranh, mùi vị của thư nhà sánh ngang với vạn kim. Từ ngày thứ hai rời kinh đến biên quan, thoáng đó mà đã hơn một năm trôi qua, Thượng Quang Dũng đôi khi tưởng niệm An Cẩm Tú, cảm thấy ddl3quyd0n bóng dáng tiểu thê tử trong đầu mình đã có chút mơ hồ, còn hài tử của bọn họ, Thượng Quang Dũng đến nay cũng không biết là nhi tử hay vẫn là nữ nhi. Thượng Quang Dũng không hề nảy sinh ý niệm đào binh, tuy nhiên tư vị của loại tưởng niệm này thật sự không hề dễ chịu. Bất kể Chu Nghi dẫn hắn đi bình định vì mục đích gì, nhưng chỉ vài câu quan tâm đến nỗi khổ nói không nên lời của hắn cũng đủ để Thượng Quang Dũng cảm kích Chu Nghi.

Chờ đến khi đội quân thiết kỵ tinh nhuệ từ biên quan Bắc cương chạy đến Phượng Châu đã là nửa tháng lại trôi qua. Quân đội Đoạn Kế Thừa đã quét toàn bộ Phượng Châu qua một lần, ngoại trừ phủ Tín Vương ở Hương An thành, Phượng Châu đã không còn phản quân náo loạn. Chính vì nguyên nhân này mà Đoạn Kế Thừa không chào đón chút nào với việc Chu Nghi đến đây, bây giờ tới không thể nghi ngờ chính là để tranh công với Đoạn Kế Thừa hắn.

Đoạn Kế Thừa muốn cạnh tranh với Chu Nghi một chút, trước khi người nào có thể đánh hạ Hương An thành, Nhạc an hầu Hạng Tích mang thánh chỉ của Thế Tông theo tới, Thế Tông ra lệnh Chu Nghi tấn công thành Hương An, Đoạn Kế Thừa thì bị Thế Tông nghiêm lệnh lãnh binh cách xa địa giới Hương An thành ba trăm dặm.

Thánh chỉ đã hạ, trong lòng Đoạn Kế Thừa có nhiều câu oán hận thế nào cũng không dám nói ra, tiếp chỉ trong ngày ấy mang theo quân bình định rút lui.

Mà Chu Nghi một bên sai người ngoài thành Hương An dựng trại đóng quân, một bên hỏi Nhạc An hầu: “Hầu gia, thánh thượng định xử trí Tín Vương thế nào?”

Vẻ mặt Nhạc An hầu cứng ngắc: “Đại tướng quân chỉ cần có thể đánh hạ Hương An thành, bản hầu sẽ tự mình xử trí Tín Vương.”

Chu Nghi nói: “Nhưng mà hầu gia, lúc ta ở nơi này công thành, tướng sĩ thủ hạ của ta nếu gặp phải Tín Vương thì phải làm thế nào?”

“Ta tin Tín Vương sẽ không tự mình ra trận.” Nhạc An hầu nói: “Đại tướng quân vẫn nên ngẫm nghĩ cho thật kỹ làm thế nào đánh hạ Hương An thành đi.”

“Hắn đùa à?” Nhóm thủ hạ của Chu Nghi nghe lời nói của Nhạc An hầu không đau không ngứa trong lòng liền bốc hỏa, người này dựa vào cái gì mà ra vẻ trước mặt tướng quân?

“Hắn tưởng đây là quân doanh của hắn sao?”

“Tiểu tử này biết võ sao? Biết đánh giặc là như thế nào ư?”

“Không quan tâm hắn là cái gì hầu, lão tử lập tức giết chết hắn.”

………

“Đừng tranh cãi nữa.” Một lão quân nhân thấy mọi người muốn náo loạn, lập tức nhỏ giọng nói với đám vũ phu: “Các ngươi cho rằng Nhạc An hầu là ai?”

Thượng Quan Dũng liền hỏi: “Hắn là ai?”

“Hắn họ Hạng, trong triều có thể có mấy cái Hạng hầu gia? Nhạc An hầu là bào đệ của Hoàng hậu nương nương.” Lão võ quan này nhỏ giọng nói: “Nếu không tướng quân chúng ta khách khí với hắn như vậy làm gì? Các người nói ít vài câu đi, không nên gây phiền phức cho tướng quân nữa.”

Một đám vũ phu lúc này mới tạm ngừng, hoàng thân quốc thích, bọn họ võ nghệ cao cường cũng không thể trêu vào.

Chu Nghi vào trong trướng hàn huyên với Nhạc An hầu vài câu, không nghĩ đến vị quốc cữu gia ở trong triều luôn ỷ vào Hoàng hậu và Thái tử tác oai tác phúc sẽ tiếp tục phản ứng này, sai người gọi Thượng Quan Dũng vào giao việc.

“Hắn đi công thành được không?” Nhạc An hầu thấy Chu Nghi ra lệnh Thượng Quan Dũng làm chủ công Hương An thành, không yên tâm bèn hỏi một câu: “Các người ngàn vạn lần đừng để cho Bạch Vĩnh Tín chạy mất.”

“Ngươi đi triệu tập quân đội đi.” Sau khi Chu Nghi cho Thượng Quan Dũng một lệnh tiễn liền sai hắn lui ra.

“Sao ngươi lại để hắn đi rồi?” Nhạc An hầu thấy Chu Nghi không cho hắn và Thượng Quan Dũng có cơ hội nói chuyện, cảm thấy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT