Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 53: Chương 45

Edit: Um-um

Thượng Quan gia ở hẻm cũ thành nam mà gia am An thị lại ở thành bắc Kinh Đô, hai địa phương cách nhau khá xa. Sau khi Thượng Quan Duệ đi thư viện, An Cẩm Tú và Tử Uyên làm cơm trưa, ăn cơm với Thượng Quan Ninh và bà vú. Ăn xong liền muốn đi gặp Tú di nương nên cố ý tắm gội sơ qua, dặn dò bà vú Vương thị trông coi nhà cửa, mang theo Tử Uyên mời một hàng xóm giúp một tay đánh xe chở chủ tớ hai người đi qua am gia An thị.

Bà vú ôm Bình An và Thượng Quan Ninh đứng nhìn theo nơi An Cẩm Tú rời đi, quay về nhà đóng chặt đại môn, thấy Thượng Quan Ninh vì An Cẩm Tú không dẫn nàng đi theo mà cái miệng nhỏ vểnh lên cao, cười to nói: “Tam tiểu thư muốn ăn gì không? Ta làm cho ngài ăn.”

Dù mới ăn cơm trưa không được bao lâu, Thượng Quan Ninh vẫn cao hứng, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nói: “Ta muốn ăn kẹo nổ!”

Bà vú nhìn dáng vẻ Thượng Quan Ninh cảm thấy buồn cười, dẫn Thượng Quan Ninh đi vào phòng bếp, một bên cười nói: “Nếu phu nhân thấy Tam tiểu thư lúc này thế nào cũng nói ngài là mèo tham ăn.”

Thượng Quan Ninh nghĩ đến việc chút nữa sẽ có kẹo nổ ăn, làm mèo tham ăn nàng cũng chịu. Tiểu cô nương nhảy nhót đi bên cạnh bà vú, làm mặt quỷ với Bình An đang nằm trong ngực bà.

Bình An nhìn tiểu cô cô của mình, đối với việc Thượng Quan Ninh làm mặt quỷ không hề có hứng thú, ngáp một cái, nhắm mắt vùi đầu ngủ trong lòng ngực bà vú.

Bà vú nhìn hai tiểu oa một lớn một nhỏ, lắc lắc đầu, Thượng Quan gia tuy không phải nhà cao cửa rộng nhưng cuộc sống như vậy cũng không tồi, ngày ngày trôi qua tốt đẹp đến nỗi nhiều người cầu còn không được.

Khi An Cẩm Tú và Tử Uyên đến gia am An thị ở Bắc thành thì đoàn người Tần thị đã đến nơi.

Tử Uyên xuống xe ngựa, nhìn xe ngựa ở cửa đình am ni cô, nhỏ giọng nói với An Cẩm Tú: “Tiểu thư, Thái tử phi nương nương cũng đến.”

An Cẩm Tú nhìn xe ngựa, xe do trong cung chế tạo chiếm hơn phân nửa. An Cẩm Tú chau mày, trong lòng khó hiểu, hôm nay không phải ngày mười lăm tháng giêng dâng hương bái phật, An Cẩm Nhan sao lại tới đây? Bồi Tần thị tới đây giải sầu? Hay là Tần thị bồi nàng tới giải sầu?

Thời điểm An Cẩm Tú đứng xa xa trước cửa cân nhắc, hai bà tử An phủ mở miệng gọi nhị cô nãi nãi bước tới đón nàng.

“Thái tử phi nương nương đã nhắc nhị cô nãi nãi mấy lần.” Một bà tử trong đó cười nói với An Cẩm Tú: “Phu nhân còn sợ nhị cô nãi nãi không đến, bây giờ thì tốt rồi, nhị cô nãi nãi đã đến.”

An Cẩm Tú cảm thấy sự việc hôm nay khác thường, An Cẩm Nhan có thể nhắc đến nàng? Nàng khi nào có cảm tình tốt với An Cẩm Nhan như thế?

Hai bà tử mời An Cẩm Tú vào am ni cô, miệng nói liên thanh: “Nhị cô nãi nãi vào đi thôi.”

An Cẩm Tú nói: “Tú di nương đến chưa?”

Một bà tử vội nói: “Di nương đi với phu nhân, lúc này cũng đang ở bên trong chờ nhị cô nãi nãi.”

“Tiểu thư,” Sau lưng An Cẩm Tú, Tử Uyên kêu một tiếng. Hai bà tử này đối với An Cẩm Tú cười quá mức nhiệt tình khiến Tử Uyên có chút sợ hãi.

“Chúng ta vào thôi.” An Cẩm Tú tiếp lời Tử Uyên, mặc kệ hôm nay phát sinh chuyện gì, miễn là Tần thị và An Cẩm Nhan không muốn mạng của nàng là được.

Lúc này Tần thị và An Cẩm Nhan đang ngồi ở một gian trong tĩnh thất của am ni cô, thấy An Cẩm Tú vừa đến, Tần thị liền cười nói: “Cẩm Tú đến rồi à? Chúng ta đã ở đây chờ con nửa ngày rồi đấy.”

An Cẩm Tú liếc mắt thấy người hầu hạ sau lưng Tần thị giống như hạ nhân là Tú di nương, cười rồi phân biệt hành lễ với An Cẩm Nhan và Tần thị, nói: “Thái tử phi nương nương thứ tội, An Cẩm Tú không biết hôm nay ngài cũng đến.”

An Cẩm Nhan cũng cười, để An Cẩm Tú khuynh gối xuống, “Muội đừng nghe lời nói của mẫu thân, chúng ta ước hẹn tới sau giờ ngọ. Bây giờ đúng là sau giờ ngọ, muội không hề muộn chút nào.”

Tần thị vừa nghe lời này của An Cẩm Nhan cũng nở nụ cười: “Cẩm Tú, con nhìn kìa, nương nương chúng ta đang bênh vực con đấy.”

An Cẩm Tú cười mà không nói, hôm nay thái độ của An Cẩm Nhan và Tần thị làm nàng xem không hiểu lắm nên ít nói chuyện thì tốt hơn.

Tần thị lại nói: “Lão tổ tông nhà chúng ta đến khi ra cửa lại không hợp ý nhau. Nếu kịp thời gian, ta cũng muốn Cẩm Tú mang Bình An đến cho chúng ta nhìn nhi tử bảo bối của con một chút.”

“Ta cũng muốn gặp Bình An,” An Cẩm Nhan nói: “Lần sau nếu có cơ hội nhất định Cẩm Tú phải mang Bình An đến. Cẩm Tú, đại danh của đứa nhỏ này là Bình An sao?”

An Cẩm Tú nói: “Bẩm nương nương, Bình An là nhũ danh, chờ sau khi tướng quân nhà ta trở về mới đặt đại danh cho nó.”

An Cẩm Nhan nhìn An Cẩm



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT