Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 54: Chương 46

Edit: Um-um

Buổi chiều này mẫu tử hai người nói với nhau rất nhiều, nói về cuộc sống tương lai của An Cẩm Tú, nói sau khi An Nguyên Chí nhập ngũ sẽ ra sao, nói Thượng Quan Dũng, nói Bình An lớn lên sẽ thành bộ dáng gì, nói rất nhiều việc của tương lai. Thời điểm nhớ lại chuyện khó chịu trước mắt, An Cẩm Tú và Tú di nương mười phần ăn ý chỉ nghĩ đến tương lai của các nàng.

Vào lúc hoàng hôn, trời lại bắt đầu đổ mưa, phòng khách vốn đã không sáng lắm lại bắt đầu trở nên tối tăm.

Tú di nương nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với An Cẩm Tú: “Trong nhà con còn có người cần chăm sóc, sau khi đi Phật đường dâng hương bái Phật thì trở về đi. Đừng để người trong nhà đợi lâu.”

An Cẩm Tú kéo tay Tú di nương: “Con đi rồi thì còn không biết bao giờ mới có thể gặp lại nương.”

“Rồi sẽ có cơ hội thôi.” Tú di nương kéo An Cẩm Tú đứng lên: “Đi Phật đường đi, nhớ phải thành tâm đấy.”

An Cẩm Tú ra khỏi phòng khách, bà tử trước đây đón nàng vào am ni cô bước từ đầu hành lang kia đi tới, cách thật xa kêu với An Cẩm Tú: “Nhị cô nãi nãi, thánh thượng giá lâm, Thái tử phi nương nương kêu ngài ra cổng lớn tiếp giá.”

An Cẩm Tú lập tức sửng sốt, một thần thê như nàng không phải là nên tránh mặt sao? Vì sao lại gọi nàng đi tiếp giá? Như thế nào mà Thế Tông lại đến am ni cô của Am thị thế này?

Tú di nương ở bên cạnh nói: “Thái tử phi nương nương gọi con đi chắc sẽ không phải để nói chuyện phiếm. Con đi đi, gặp thánh thượng cũng là một chuyện tốt.”

Khi gặp Thế Tông có thể khiến Thế Tông hoàng đế có thêm chút ấn tượng với Thượng Quan Dũng cũng là chuyện tốt, An Cẩm Tú chỉ không hiểu, hôm nay là ngày mấy mà hoàng đế lại đến am ni cô này, giống như đây là một âm mưu, có người trước đó đã an bài việc này?

Bà tử truyền lời bước đến đối diện An Cẩm Tú, thấy An Cẩm Tú còn đứng yên không động đậy, không biết là đang suy nghĩ việc gì, vội thúc giục: “Nhị cô nãi nãi mau đi thôi. Đó chính là thánh giá, không thể chậm trễ.”

Bị bà tử liên tục hối thúc, An Cẩm Tú cũng không kịp nghĩ nhiều, sau khi nhìn thoáng qua Tú di nương liền đi theo bà tử về cổng lớn am ni cô.

Lúc này thánh thượng đã tới trước đại môn gia am An thị. Thái tử hôm nay mời y đi săn trong núi Bắc thành. Vốn Thế Tông không quan tâm đến Thái tử, chỉ là Thái tử ở trước mặt chư hoàng tử mời y, Thế Tông nghĩ dạo gầy đây chư hoàng tử vì tên Vương Viên mà nháo ra không ít chuyện sau lưng y, đối với Thái tử cũng trách phạt nhiều lần, cũng không nghĩ tới việc phế Thái tử. Theo Thế Tông thấy, ngoại trừ Ngũ hoàng tử Bạch Thường Trạch ngoài mặt không có gì bất thường, những người khác đều mang biểu tình xem kịch vui, đều có ý muốn xem y mắng Thái tử. Chúng đều là huynh đệ hoàng gia, lúc ấy trong lòng Thế Tông thật bất đắc dĩ, cuối cùng trước mặt chư hoàng tử đáp ứng lời tấu xin của Thái tử, tạm thời cho Thái tử được thẳng sống lưng một lần.

Sau đó tâm tình chư hoàng tử thế nào, Thế Tông không quan tâm. Thế Tông chỉ biết Thái tử giống như trút được một gánh nặng.

Ra cung đi săn nên Thế Tông mặc vi phục, nếu theo sau y có một đại đội nhân mã dọa cho đám dã thú trong núi chạy mất thì làm sao y có thể săn được mồi?

Ngày xưa khi đi săn, Thái tử đều lấy an nguy của long thể làm trọng, khuyên Thế Tông mang theo Ngự lâm quân, mang theo nhiều thị vệ, tuy nhiên lúc này Thái tử lại không khuyên như thế.

Thế Tông mừng rỡ vì bên tai mình được thanh tĩnh, y cảm thấy Thái tử bị mình mắng nên sợ.

Sau cơn mưa đầu, trời lại nắng lên, không khí trong lành, cưỡi ngựa đi trong núi trong rừng Bắc thành, nước mưa đọng trên lá rối rít rơi xuống đầu giống như một cơn mưa phùn mang tới một cảm giác thật thú vị.

Đến khi Thế Tông đi càng lúc càng sâu vào rừng, rất dễ dàng bắt gặp động vật hoang dã trong đây, giương cung cài tên, mũi tên bắn thủng cổ một đầu mai hoa lộc. Thế Tông hỏi Thái tử: “Trước đó con có bố trí qua nơi này à?”

Thái tử ở phía sau Thế Tông đáp: “Đúng là không việc gì có thể gạt được phụ hoàng, nhi thần chỉ muốn hôm nay phụ hoàng thật tận hứng nên mới an bày cho bọn thị vệ trước đó chuẩn bị một chút.”

Thế Tông quay đầu, liếc Thái tử: “Tốt nhất con đừng lừa gạt trẫm việc gì khác.”

Thái tử không quan tâm bên cạnh còn có mười mấy thị vệ, nhảy vội xuống ngựa, quỳ trước ngựa Thế



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT