Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 56: Chương 48

Thượng Quan Duệ từ thư viện về đến phủ, nhũ mẫu mở cửa cho hắn nói An Cẩm Tú cùng Tử Uyên vẫn còn chưa trở về, Thượng Quan Duệ cũng không nghĩ nhiều, làm sao đảm bảo đại tẩu của hắn sẽ trở về sau khi ăn cơm chay ở am ni cô. Thượng Quan Ninh từ trong phòng chạy ra nghênh đón hắn lại nói nói với hắn mấy câu, sau đó Thượng Quan Duệ lập tức đưa Thượng Quan Ninh vào nhà xem Bình An ngủ vẫn còn chưa tỉnh lại.

Nhũ mẫu nhìn thấy Thượng Quan Duệ đã trở về, lập tức yên tâm mà đi phòng bếp vội vàng chuẩn bị cơm chiều cho mọi người.

Đến khi hoàng hôn, nhũ mẫu đã chuẩn bị xong cơm chiều, mười mấy nông dân thuê đất đai trồng trọt ngoài thành của An Cẩm Tú tới đây đưa tiền thuê đất.

Thượng Quan Dệu để những nông dân này vào bên trong phủ. Cho người bên ngoài thuê đất đai là chủ ý của Thượng Quan Duệ, lúc này nhìn thấy những người nông dân đưa tiền bạc đến đây, Thượng Quan Duệ thở dài một hơi nhẹ nhõm. Chỉ sợ không thu được tiền bạc từ những đám đất cho thuê, nhưng nhìn thấy bọn họ lại đưa tiền cọc tới đây vậy không có gì phải lo lắng rồi.

Một bên tiếp đón nhóm nông dân tới ngoài sảnh ngồi xuống, một bên Thượng Quan Duệ lệnh cho nhũ mẫu đi chuẩn bị chút đồ ăn, để Thượng Quan Ninh trong phòng coi sóc Bình An. Lúc này cũng đã đến lúc dùng cơm tối, nhóm nông dân tới cửa, Thượng Quan Duệ cũng không thể để cho đám nông dân này đói bụng được.

Vương lão đầu là nông dân lớn tuổi nhất trong nhóm nông dân này, nói với Thượng Quan Duệ lời từ chối: “Nhị lão gia không cần khách khí với đám tiểu nhân chúng tôi, đám tiểu nhân chúng tôi trở về dùng cơm là được.”

Thượng Quan Duệ nói: “Vương lão không cần khiêm nhường ta, ở nơi này dùng xong cơm nước rồi hãy đi.”

Vương lão đầu ngẫm nghĩ một hồi cuối cùng vẫn giải thích với Thượng Quan Duệ: “Nhị lão gia, đám tiểu nhân chúng tôi cũng không phải muốn chọn thời điểm này mà tới, đám tiểu nhân chúng tôi rời khỏi thôn trang lúc đã muộn, lúc đến cửa thành lại gặp phải điều tra, lúc này mới đến đây vào giờ cơm tối như thế này.”

Thượng Quan Duệ cười cười xua tay với Vương lão đầu, nói: “Các người tới lúc này vừa hợp ý ta, hôm nay cơm no rượu say rồi hãy đi.”

Lúc này Vương lão đầu không còn nói lời cự tuyệt nữa, nói chuyện thêm một lúc nữa, vẫn chưa thấy An Cẩm Tú xuất hiện, lập tức hỏi: “Chủ mẫu của quý phủ hôm nay không có ở đây sao?”

Thượng Quan Duệ nói: “Hôm nay nàng đi dâng hương. Vương lão, vừa nãy ngươi có nói binh lính ngoài cửa thành đang điều tra, là đang điều tra cái gì?”

Vương lão đầu cùng nhóm nông dân đều lắc đầu, nói: “Đám tiểu nhân chúng tôi cũng không biết, chỉ biết là hôm nay ngoài cửa thành quan binh đi lại rất nhiều.”

Một ý niệm trong đầu Thượng Quan Duệ chợt lóe lên, hôm nay Viên Nghĩa và Viên Uy vừa mới đi, chẳng lẽ lúc này quan phủ lại muốn bắt bọn họ? Nhưng Thượng Quan Duệ không nghĩ thêm nữa, Viên Nghĩa và Viên Uy đều rời kinh đô, cứ để triều đình điều tra hết toàn thành, hắn cũng không có cái gì phải sợ.

Nhũ mẫu muốn chuẩn bị đồ ăn cho mười mấy người, thế nhưng một mình nàng lại không thể làm hết tất cả. Vì vậy nàng lên đại sảnh nói với Thượng Quan Duệ: “Nhị gia, ta có thể đi mời hàng xóm tới hỗ trợ làm cơm hay không?”

Thường Quan Duệ lấy tiền từ trên người đưa cho bà vú nói: “Lúc ngươi đi mời người tới, thuận tiện mua chút rượu và thức ăn luôn.”

Nhũ mẫu đáp ứng đi.

Thượng Quan Duệ ngẩng đầu nhìn hạt mưa rớt xuống từ không trung, đối với việc mấy ngày nay trời đều mưa, Thượng Quan Duệ cảm thất thật phiền, khi nào ông trời mới có thể cho hắn thoải mái phơi nắng đây?

Chờ Thượng Quan Duệ trở lại đại sảnh ngồi xuống, nói chuyện cùng đám nông dân, bên ngoài mưa càng lớn hơn. Có nông dân chủ động nói lên thời tiết gần đây, trời mưa không ngừng, đối với việc trồng trọt của bọn họ cũng không tốt. Đừng nhìn Thượng Quan Duệ là một người đọc sách thánh hiền, đối với việc trồng trọt đồng áng lại cảm thấy rất hứng thú, cùng với đám người nông dân suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đúng là càng nói càng hăng.

Trên đường nhũ mẫu mua không ít rượu và thức ăn, lại đi mấy hộ gia đình lân cận mời người tới hỗ trợ. An Cẩm Tú ở tại một ngõ hẻm cũ kỹ của Thành Nam, tuy rằng những người nơi đây không tính là hàng xóm lâu năm, nhưng nhân duyên lại rất tốt, nhũ mẫu mở miệng mời, phụ nhân các nhà lân cận đều đáp ứng.

Trong lúc nhất thời, Thượng Quan gia ồn ào hẳn lên, cùng với việc trước đây chỉ nghe Thương Quan Duệ đọc sách hoàn toàn khác nhau.

“Đại ca!” Nhìn Bình An ngủ, kết quả là chính mình cũng ngủ say, lúc này Thượng Quan Ninh gọi ‘Đại ca’ mà tỉnh dậy từ trong mộng. Trong mộng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT