Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 58: Chương 50

An Cẩm Nhan nhìn mẫu thân đang thấp thỏm lo âu, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. Một An Cẩm Tú có thể làm cho địa vị Thái tử vững chắc sao? Nói cho cùng cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi.

“Cẩm Nhan.” Tần thị bị An Cẩm Nhan nhìn đến phát ngượng.

“Tin vui thôi mà.” An Cẩm Nhan thì thầm với Tần thị: “Dù gì đây cũng là một tin vui. Mẫu thân nên biết thỉnh cầu thánh thượng một tin vui khó khăn thế nào? Thái tử cố gắng một năm, cẩn trọng cũng không dễ gì cầu được thánh thượng ban cho một tin vui.”

Lùm cây gần đó bỗng phát ra tiếng động, tiếng động không lớn nhưng An Cẩm Nhan và Tần thị đều nghe được rõ ràng.

“Ai?!” Mẫu tử hai người đồng thời nhìn về phía lùm cây, lớn tiếng hỏi.

Đám cung nhân phía sau nghe tiếng quát của An Cẩm Nhan vội đuổi theo.

An Cẩm Nhan nhìn đám cành lá không ngừng đung đưa trong mưa, sắc mặt trở nên tái nhợt. Liệu có ai nghe được tiếng nàng nói chuyện chăng? An Cẩm Nhan ra lệnh đám cung nhân của mình: “Đi xem.”

Các cung nhân liền tiến lên xem xét, bỗng một con cú có hình thể to lớn đột nhiên từ lùm cây bay ra, giương cánh bay về phía không trung.

Hai chân Tần thị nhũn ra, nói với An Cẩm Nhan: “Hóa ra chỉ là một con chim.”

An Cẩm Nhan vẫn kiên trì sai các cung nhân: “Đi xem.”

Một cung nhân bạo gan bước đến lùm cây, dùng hai tay gạt đám dây leo trong lùm sau đó đi vào: “Nương nương, nơi này không có gì.” Tiếp đến cung nhân lại nhìn vào trong cái lùm cây không người phía sau, thở một hơi dài nhẹ nhõm bẩm báo An Cẩm Nhan: “Nương nương, nô tỳ đã kiểm tra, nơi này không có gì cả.”

An Cẩm Nhan lúc này mới yên tâm. Mấy cung nhân bên người này không thể để lại, nếu không cần thiết nàng sẽ không nghĩ giết nhiều thêm một người nữa.

Một cơn gió núi thổi qua, toàn bộ nhánh cây bụi cỏ đều lắc lư trong gió, cành lá lay động phát ra tiếng động vang vọng khắp cả núi rừng, khí thế dời non lấp biển giống như thần núi đang phát ra tiếng gầm rú giận dữ.

Tần thị lo sợ, chắp tay trước ngực niệm kinh Phật.

An Cẩm Nhan tránh mưa dưới chiếc ô vải dầu hình sơn thủy, nàng vốn là người không tin thần phật nên lúc này rất bình tĩnh: “Mẫu thân đứng vào trong ô trú mưa đi”, nàng kéo nhẹ Tần thị: “Dính nhiều nước mưa thế này, bị bệnh thì làm sao bây giờ?”

Tú di nương chạy trốn về hướng núi, thình lình xảy ra một trận gió làm tiếng động khi bà lảo đảo chạy đi biến mất. Sau khi nghe được lời nói của Tần thị và An Cẩm Nhan, Tú di nương qua một lúc kinh sợ chỉ còn một ý niệm, lqd.d.i.e.n.d.a.n bà muốn đi cứu nữ nhi của mình. Cả người bà ướt át chật vật, không thích hợp đi đường núi chút nào nhưng Tú di nương vẫn chạy trốn như bay.

Tại một hẻm cũ ở thành nam Kinh Đô, mọi người sau một ngày làm việc cực nhọc đều trở về, nhà nhà đã đóng cửa, ăn xong cơm chiều, chuẩn bị đi nghỉ. Thượng Quan Duệ và mười mấy nông dân vẫn ngồi uống rượu nói cười, trên bàn rượu và thức ăn cũng chỉ mới vơi được một nửa.

Thượng Quan Ninh ăn cơm ở trong phòng, vốn định đợi An Cẩm Tú và Tử Uyên về rồi mới ngủ, kết quả tiểu nữ hài chịu không được quá trễ, liên tiếp ngáp vài cái, bị bà vú dỗ cho ngủ.

Bà vú ôm Bình An đi hỗ trợ nhóm phu nhân trong trù phòng ăn cơm với nhau, mọi người nói chuyện lặt vặt trong nhà, bữa cơm này cũng rất vui vẻ.

Ngoài cửa lớn vang lên tiếng đập cửa, Thượng Quan Duệ buông ly rượu trong tay, cười nói với nhóm nông dân: “Chắc là đại tẩu ta đã trở về, các vị chờ một lát, ta đi mở cửa.”

Bà vú trong trù phòng nghe thấy tiếng đập cửa cũng cho là An Cẩm Tú đã về, bà liền ôm Bình An từ trù phòng chạy ra, một tay còn cầm ô ra cửa đón An Cẩm Tú.

Lúc này Thượng Quan Duệ đã ra đến cửa lớn, vừa mở cửa vừa nói với người bên ngoài: “Trời mưa lớn thế này, đường khó đi lắm phải không?”

Người bên ngoài cửa sau khi nghe tiếng Thượng Quan Duệ liền ngừng gõ cửa.

Thượng Quan Duệ kéo ra một khe hở, vừa định gọi một tiếng đại tẩu, bỗng trên đỉnh đầu có một tia chớp giáng xuống. Thượng Quan Duệ thấy bên ngoài khe hở không phải là đại tẩu của hắn mà là một gương mặt bị che kín, chỉ lộ ra đôi mắt. Thượng Quan Duệ theo bản năng muốn đóng cửa lại nhưng động tác của người ở ngoài cửa còn nhanh hơn một thư sinh như hắn nhiều, một chân đá lên cửa. Người gõ cửa này đá bay Thượng Quan Duệ lẫn cánh cửa gỗ dày nặng nhà Thượng Quan ra sau.

Thượng Quan Duệ bị cánh cửa gỗ đè chặt trên mặt đất, muốn giãy dụa đứng lên liền bị một vết đao cách cánh cửa chém vào vai. Thượng Quan Duệ còn đang ngẩn người



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT