Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 62: Chương 54

Giang Tiêu Đình biết đây chính là mùi hương của dầu thiêu xác trong quân, Thượng Quan Dũng cũng biết. Thượng Quan Dũng chạy tới trước cửa nhà mình, nhìn phòng ốc đã trở thành một đám phế tích, từng khối thi thể đang được mọi người khiêng ra từ đó, cổ họng có một vị ngọt, Thượng Quan Dũng phun ra một ngụm máu tươi.

Người trong nhà đã chết hết? Không thể tiếp nhận sự thật này, Thượng Quan Dũng bước lên trước, không tận mắt thấy thi thể của An Cẩm Tú, Thượng Quan Dũng và cả Thượng Quan Ninh, hắn sẽ không tin hắn đã cửa nát nhà tan.

Một bàn tay đã bị thiêu đến cháy đen lộ ra ngoài đống loạn thạch, Thượng Quan Dũng bước đến trước bàn tay này, tuy không nhìn ra hình dạng vốn có của cánh tay nhưng Thượng Quan Dũng có thể đoán được đây là một bàn tay của nữ nhân. Nhớ lại đôi tay của An Cẩm Tú, Thượng Quan Dũng phát hiện bản thân không nhớ được đôi tay của An Cẩm Tú hình dáng như thế nào. Đây là của tiểu thê tử của hắn sao? Thượng Quan Dũng thật không dám nghĩ tiếp nữa.

“Đại ca!” Ngay lúc Thượng Quan Dũng quỳ xuống trước đám loạn thạch, muốn dùng tay bới lấy chủ nhân của bàn tay bên dưới đống phế tích, vài người từ phía sau chạy tới, trong đó có một người nhỏ giọng gọi Thượng Quan Dũng đại ca, từ phía sau ôm ngăn Thượng Quan Dũng.

Thượng Quan Dũng hoàn toàn không biết có người ôm lấy mình, tay vẫn dùng sức đào trên mặt đất, hắn muốn biết mặt người này có phải là An Cẩm Tú hay không.

“Đại ca!” Người ôm Thượng Quan Dũng trở nên nóng nảy, giơ tay muốn đánh sau ót Thượng Quan Dũng, nghĩ muốn đánh hôn mê hắn rồi mang đi.

Thượng Quan Dũng bất ngờ quay đầu lại, nắm tay to đùng trong nháy mắt xuất hiện trước mặt người này.

“Là đệ đây, đại ca!” Người này cũng không buông tay, chỉ nhỏ giọng hô theo Quan Dũng.

“Ngươi là ai?” Thượng Quan Dũng hỏi, thấy rõ mặt người này, nhưng hắn lại không nghĩ ra người kia là ai.

“Đệ là Khánh Nam, Khánh bất tử đây!” Khánh Nam gấp gáp kêu lên: “Huynh không quen biết đệ à?”

Khánh Nam? Đầu óc Thượng Quan Dũng trở nên trì độn, Khánh Nam không phải là quân ở ngoại thành Hương An thành sao, vì sao lại xuất hiện trước mặt hắn?

Khánh Nam nhìn thấy bộ dáng Thượng Quan Dũng trở nên ngây ngốc, nước mắt sắp sửa tràn mi nhưng cố gắng nuốt vào, trên mặt khẽ vui mừng, vội nói với Quan Dũng: “Đại tẩu và tiểu Duệ tử không có việc gì. Đại ca, chúng đệ tới trước hơn huynh một bước, huynh đi theo đệ, đệ dẫn huynh đi gặp họ.”

“Lời đệ nói là thật?”

Nhìn bộ dáng Thượng Quan Dũng mừng như điên, vài người đứng phía sau Khánh Nam quay mặt đi, không nỡ nhìn.

Khánh Nam vẫn có thể cười, nói: “Chuyện này đệ sao có thể nói bậy được? Đại ca, chúng ta đi, đừng để đại tẩu chờ sốt ruột.”

“Bên đó là ai?” Có nha dịch Đại Lý Tự chú ý đến chỗ của Thượng Quan Dũng, lớn tiếng hỏi, phía khác cũng có mấy nha dịch cùng nhau đi đến nơi đây.

Một vị đứng phía sau Khánh Nam vội bước tới, ngăn những nha dịch này lại, nói: “Mấy vị quan gia, chúng ta là đến thăm người thân. Dd .um-um Nửa canh giờ trước mới đến Kinh thành, không ngờ nơi này đã bị đốt như thế này. Quan gia, nhà thân thích của chúng ta đã bị thiêu rụi, người cũng không thấy, chúng ta biết đi đâu tìm người bây giờ?”

Nha dịch thấy vị này, biểu tình trên mặt vị này hiện lên vẻ khổ sở không giống như giả vờ, giọng điệu liền hòa hoãn: “Hôm nay ở đây đã chết không ít người, chúng ta còn chưa thống kê được số lượng. Người bị thương đều bị đưa đến mấy y quán ở Thành Nam, trước mắt các ngươi có thể đến đó tìm người.”

“À.” Vị này chắp tay thi lễ với nha dịch: “Đa tạ quan gia.”

Nha dịch thấy Thượng Quan Dũng còn quỳ dưới đất, thở dài một hơi, nói: “Thi thể ở đây các ngươi không cần quan tâm, quan phủ chúng ta sẽ thu. Nơi này cũng không an toàn, các ngươi mau đi đi.”

Khánh Nam mạnh mẽ kéo Thượng Quan Dũng từ dưới đất đứng lên, nhỏ giọng: “Đại ca, địa phương này không phải là nơi chúng ta có thể ngây ngô ở đây, chúng ta đi!”

Sau khi Thượng Quan Dũng đứng lên, bất ngờ nắm chặt vạt áo Khánh Nam, nói: “Mang ta đi gặp mấy người đại tẩu đệ.”

“Được.” Khánh Nam vẫn túm chặt tay



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT