Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 64: Chương 56

“Cút ra ngoài!” sau khi Thế Tông hỏi Cát Lợi xem có còn ai ở am ni cô này không, thì bảo: “Đi sai người nấu nước ấm đem đến đây!”

Cát Lợi cũng không dám đứng dậy, tứ chi bám đất mà bò ra ngoài.

Sau khi Cát Lợi rời khỏi, Thế Tông liền đứng dậy tự mình vén màn treo lên, thấy hai tay An Cẩm Tú vẫn còn ôm đầu gối, khóc đến thương tâm, nước mắt tựa như những hạt trân châu d,0dylq.drơi xuống không ngừng. Y vốn chán ghét những nữ tử hay khóc, biết y như vậy nên phi tần trong hậu cung của y lúc nào cũng một mặt tươi cười, không ai dám đứng trước mặt y mà khóc lóc, nhưng nhìn thấy những giọt lệ của An Cẩm Tú, y lại không hề chán ghét. Nàng ấy rốt cuộc có bao nhiêu nước mắt chứ? Còn những giọt lệ này, sao lại giống những hạt ngọc lớn trong suốt đến vậy? Nước mắt con người vốn là có hình dạng này ư?

An Cẩm Tú thấy Thế Tông nhìn mình, liền cúi đầu, đem khuôn mặt tràn ngập nước mắt quẹt quẹt vào đầu gối, rồi lại nhìn lên, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, khuôn mặt của nàng lại chìm trong nước mắt.

“Nàng quả thật có nhiều nước mắt!” Thế Tông không biết làm sao đành ngồi xuống bên cạnh An Cẩm Tú, lại đưa tay giúp nàng lau nước mắt, “Nàng muốn khóc đến mù mắt luôn ư? Trẫm đã nói là trẫm sẽ bảo vệ nàng, nàng cứ như vậy là không tin trẫm sao?”

An Cẩm Tú bị lời trách móc của Thế Tông làm cho kinh hãi, thân thể run lên và co rúm lại.

Thế Tông không ngờ rằng câu nói của mình lại làm cho nàng hoảng sợ, vội vỗ về lưng nàng, dùng một giọng hết sức mềm mại mà nói: “Trẫm không phải mắng nàng, từ nay nàng chính là nữ nhân của trẫm, không lẽ ngay cả nữ nhân của mình mà trẫm cũng không bảo vệ được sao?”

“Nữ nhân của thánh thượng?” An Cẩm Tú đem lời của Thế Tông mà lặp lại một lần, rồi lắc đầu thật mạnh, “Tiện phụ như thần thiếp chỉ làm vấy bẩn thanh danh của thánh thượng mà thôi. Thánh thượng, thần thiếp không dám vọng tưởng!”

Thế Tông có chút ngây người, tiểu nữ tử này đã khóc thành như vậy rồi, tới tình trạng này rồi, mà còn suy nghĩ cho y? Làm y nhớ tới bộ dáng nàng che chở cho đệ đệ của mình khi y gặp ở hương viên, “Cẩm Tú, trẫm hỏi nàng, tâm tư của nàng đối với Thượng Quan Dũng ra sao?”

An Cẩm Tú lắc đầu, nói: “Chàng ấy là ân nhân của thần thiếp, nếu không có chàng thì thần thiếp có thể mặc hồng y mà xuất giá sao? Chính chàng đã đưa thần thiếp ra khỏi An phủ. Tướng quân là người tốt, tuy thần thiếp xuất thân bất hảo, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý xuất giá tòng phu, tướng quân không chê xuất thân của thần thiếp, tướng quân là người tốt.”

Ân nhân? Cho nên bên nhau chẳng qua chỉ là để báo ân? Thế Tông nhìn An Cẩm Tú ở trước mặt, rồi nghĩ tới Thượng Quan Dũng, hai người này quả thật không xứng đôi, nên An Cẩm Tú làm sao có thể đối với một võ tướng như Thượng Quan Dũng mà chân tâm ái mộ cơ chứ? “Nàng hãy quên Thượng Quan Vệ Triều đi!” Thế Tông nâng cằm của An Cẩm Tú lên, chiếc cằm nhòn nhọn, không biết là có thịt hay không, “Từ nay về sau nàng trở thành nữ nhân của trẫm, trẫm sẽ an bài tốt mọi thứ, nàng chuyện gì cũng không cần lo nữa!”

Hai dòng nước mắt của An Cẩm Tú rơi trên tay Thế Tông. Ai cũng nói hoàng đế Thế Tông này không thích thấy nữ tử và hài tử khóc lóc, ngay cả chính y cũng cho rằng như vậy. Thật ra ở kiếp trước, trong hậu cung của Thế Tông, khi vị đế vương này vào tuổi xế chiều, phi tần được sủng ái nhất là một nữ tử thế tộc họ Kiều đến từ Giang Nam, mảnh mai yểu điệu, mỗi lần khóc đều là không thành tiếng, giống như một ngọn lửa nhỏ mỏng manh sẽ bị gió thổi tắt bất cứ lúc nào, khi đó Thế Tông nhiều lần nói với triều thần, y tuyệt đối không thể làm nàng ấy khóc, vì y nhìn thấy liền cảm thấy đau lòng.

An Cẩm Tú cố ý chạm nhẹ khuôn mặt của mình vào tay của Thế Tông, mặt nàng tựa như một tảng băng lạnh, bị mưa xối vào làm tan chảy ướt hết tay của y, cũng không cảm nhận được chút hơi ấm nào. Nếu đây là tay của Thượng Quan Dũng, hẳn là rất ấm áp, An Cẩm Tú thương tâm nghĩ, tướng công của nàng có một đôi tay ấm áp ngay cả vào những đêm lạnh mùa đông, từ nay, nàng sẽ không còn được cầm lấy đôi tay ấy nữa.

Thế Tông lau đi nước mắt của An Cẩm Tú, “Tiểu mỹ nhân nàng khóc cũng rất đẹp.”

Là do ngươi thích nước mắt, nên ta đây mới ủy mị như vậy, An Cẩm Tú dùng khuôn mặt bi thương để che dấu đi tâm tư của mình. Bạch Thừa Trạch từng khiến cho không ít nữ tử lục cung học theo cách khóc của nàng sủng phi kia hòng nhận được sủng ái, cũng giống đến chín



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT