Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 65: Chương 57

“Thần thiếp dơ bẩn”, sau khi né tránh Thế Tông, An Cẩm Tú không đợi y có phản ứng, liền mở miệng nói.

Thế Tông đưa một tay ra, áp sát một bên mặt của An Cẩm Tú, “Trước mặt trẫm nàng không cần phải dè chừng như vậy”, y dùng ngón tay lau nước mắt trên mặt An Cẩm Tú, “Nàng không được khóc nữa, nàng có bao nhiêu nước mắt có thể rơi cơ chứ?”

An Cẩm Tú giúp Thế Tông chải nửa phần tóc đã khô, con người có bao nhiêu nước mắt có thể rơi ư? Con người có rất nhiều nước mắt để rơi, chỉ là có thật có giả, An Cẩm Tú tự tin rằng hành động của nàng sẽ không dễ dàng bị Thế Tông phân biệt thật giả.qiudoon

Trong tiền viện tịnh thất, Vi Hi Thánh cùng Giang Tiêu Đình đều sốt ruột chờ đợi, kinh thành không giống với các thành trì khác, là nơi không thể để xảy ra một chút nhiễu nhương, Thế Tông trì hoãn gặp bọn họ thì bọn họ phải xử lý trận hỏa hoạn ở Thành Nam này như thế nào đây?

“Cát công công!” Vi Hi Thánh hỏi Cát Lợi: “Khi nào thì thánh thượng mới bớt một ít thời giờ để đến đây?”

Cát Lợi vẫn là nói với Vi Hi Thánh: “Vi đại nhân chờ một lát, thánh thượng sẽ nhanh đến thôi!”

Giang Tiêu đình ở một bên lẩm bẩm: “Sao mà thánh thượng có thể qua đêm ở một nơi như thế này cơ chứ?”

“Trẫm nghỉ chân qua đêm ở đâu, còn phải đợi Giang Tiêu Đình khanh đồng ý sao?” Thế tông vừa nói vừa tiến vào.

“Thần Vi Hi Thánh.”

“Thần Giang Tiêu Đình.”

Vi Hi Thánh cùng Giang Tiêu Đình thấy Thế Tông tiến vào, sau khi một trước một sau báo tên, thì đồng thanh: “Tham kiến thánh thượng, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

“Bình thân!” sau khi Thế Tông ngồi xuống ghế chủ tọa ở tịnh thất, nói: “Hãy nói chi tiết về trận đại hỏa hoạn ở Thành Nam cho trẫm nghe, là như thế nào?”

Vi Hi Thánh bẩm với Thế Tông rằng trận hỏa hoạn ở ngõ hẻm Thành Nam lần này rất lớn, tổng cộng thiêu trụi bảy mươi chín gian nhà, số người tử vong thì Đại Lý Tự còn đang thống kê.

Thế Tông nghe xong, nói: “Người của Thượng Quan gia đều chết hết sao? Khi cháy thì Thượng Quan gia có ai đang ở đó?”

Vi Hi Thánh tâu: “Theo thần được biết, khi đó Thượng Quan gia có Thượng Quan phu nhân, Thượng Quan tiểu công tử, còn có hai người đệ muội của Thượng Quan tướng quân, a, đúng rồi, còn có một nhũ mẫu!”

Thế Tông nói: “Khanh khẳng định năm người này đều chết?”

Vi Hi Thánh thưa: “Thượng Quan gia không có ai chạy ra ngoài, cho nên thần dự đoán gia quyến của Thượng Quan tướng quân tất thảy đều đã gặp nạn.”

“Đã tìm được thi thể của năm người này chưa?”

Vi Hi Thánh lắc đầu thưa: “Hồi bẩm thánh thượng, trận hỏa hoạn này thế lửa quá lớn, nên khi chúng thần tìm thấy được thi thể thì cũng không phân biệt được là ai.”

Thế Tông nhìn về phía Giang Tiêu Đình: “Trận hỏa hoạn này nguyên nhân do đâu?”

Giang Tiêu Đình thẳng thắn nói: “Thánh thượng, thần cho rằng trận hỏa hoạn này là do có người cố ý!”

“Có người cố ý?” ấn đường của Thế Tông lập tức co lại, “Đây là hung án?”

Giang Tiêu Đình nói: “Khi chúng thần tìm thấy thi thể, đều không phải bị thiêu chết, mà là bị người nào đó dùng vũ khí sắc bén giết chết, đa số người chết đều là do yết hầu bị cắt đứt. Thánh thượng, hung thủ đêm nay nhất định không chỉ có một người, hơn nữa, trận hỏa hoạn này là từ trong nhà Thượng Quan Vệ Triều mà lan ra, rõ ràng, hung thủ chính là nhắm vào Thượng Quan Vệ Triều mà đến, thánh thượng, thần cho rằng…”

“Khụ!” Vi Hi Thánh lúc này ho một tiếng.

Giang Tiêu Đình nghe Vi Hi Thánh khụ một tiếng thì lập tức im bặt.

Thế Tông nói: “Khanh cho rằng thế nào? Nói tiếp!”

Giang Tiêu Đình buộc lòng nói tiếp: “Thần không biết Thượng Quan Vệ Triều đắc tội với ai mà lại dẫn tới họa diệt môn!”

Thế Tông nhìn thoáng qua Cát Lợi bên cạnh mình, sau đó nhìn Vi Hi Thánh: “Vi khanh thì sao? Khanh có muốn nói gì không?”

Thế Tông đăm chiêu, âm trầm như đang suy nghĩ điều gì đó, Cát Lợi ngay lập tức nhớ tới, An Cẩm Nhan đúng là vẽ rắn thêm chân, lần này nếu làm không tốt, phu thê Thái tử chẳng những không lấy được niềm vui của Thế Tông, mà còn tự chuốc lấy phiền toái lớn. Cát Lợi cảm thấy bản thân mình nên suy tính kỹ càng một chút, làm sao để tránh liên can.

Vi Hi Thánh so với Giang Tiêu Đình tướng quân thì có phần khôn khéo hơn, nghe Thế Tông hỏi cũng chỉ nói: “Thần cho rằng việc này cần phải điều tra rõ.”

“Trả lời trẫm như vậy, chi bằng khanh hãy cút về đi!” Thế Tông trầm giọng nói với Vi Hi Thánh: “Khanh hãy nói rõ đã phát sinh chuyện gì, không cần phải bày ra bộ dáng nửa mùa với trẫm!”

Vi Hi Thánh bị Thế Tông nói như vậy, vẫn là chết không mở miệng.

Giang Tiêu Đình kế bên nhịn không được liền nói: “Thánh thượng, vẫn là nên điều tra xem Thượng Quan Vệ Triều tột cùng là đã đắc tội với ai trước đã. Giết người không ngoài ba lí do, tiền bạc, báo thù và tình sát.”

Hai chữ “tình sát” thốt ra sau cùng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT