Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 66: Chương 58

Edit: Ningxia111

An Cẩm Tú không treo cổ hay cắt tay như Thế Tông nghĩ, khi y bước vào phòng khách An Cẩm Tú đang quấn chăn ngồi trên giường. "Ai cho các ngươi vào?" sau khi đã yên tâm, Thế Tông quay đầu nói đám thái giám theo chân hắn: "Cút!".

Bốn thái giám không theo vào thì sợ Thế Tông giáng tội, lúc này bị ăn mắng liền lập tức nơm nớp lui ra ngoài.

"Thánh thượng," Thế Tông quát đám thái giám lui xuống xong, liền nghe thấy tiếng An Cẩm Tú gọi y từ phía sau. Y quay đầu lại, An Cẩm Tú đã quỳ trên mặt đất.

"Đứng lên đi," Thế Tông bước lên vài bước, ôm lấy An Cẩm Tú.

An Cẩm Tú ở trong vòng tay của Thế Tông, toàn thân như mềm nhũn, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu.

Nhìn dáng vẻ quẫn bách của tiểu nữ tử trong lòng mình, Thế Tông bất giác buồn cười: "Đây đã là lần thứ mấy trẫm ôm nàng rồi?"

An Cẩm Tú lắc lắc đầu, hai mắt nhìn thẳng vào bức tường phía trước, không hề liếc nhìn Thế Tông.

Thế Tông đặt An Cẩm Tú lên giường. "Nàng cảm thấy xấu hổ sao?"

An Cẩm Tú càng cúi đầu thấp hơn, tay nắm chặt vạt áo, lặng im không nói.

Thế Tông vuốt lại mái tóc rối tung của An Cẩm Tú, tiểu nữ tử này đã tắm rửa qua, chỉ là vẫn chưa thay y phục, vẫn còn mặc trên người bộ đồ xanh nhạt ướt đẫm. "Trẫm thật sự không làm nàng bị thương chứ?" Thế Tông hỏi An Cẩm Tú: "Nàng nói thật cho trẫm biết."

An Cẩm Tú lại vội vàng lắc đầu.

"Vậy nàng ăn gì đó trước đi," Thế Tông vẫn chưa nghĩ ra làm thế nào để nói chuyện của Bình An với An Cẩm Tú. Một lát nữa tiểu nữ tử này nhất định sẽ khóc rất thương tâm, y cảm thấy vẫn nên để nàng ăn thứ gì đó trước mới được.

An Cẩm Tú vẫn lắc đầu, ngước mắt lên nói với Thế Tông: "Thánh thượng nói sẽ che chở thiếp?"

Thế Tông nói: "Vua không nói chơi."

An Cẩm Tú bèn khẽ hỏi: "Tướng quân đã có người khác cùng hắn bầu bạn đến bạc đầu, vậy nhi tử của thần thiếp phải làm thế nào?"

Thế Tông kéo An Cẩm Tú vào lòng, thở dài một tiếng rồi nói: "Hôm nay ngõ nhỏ thành Nam xảy ra hỏa hoạn," cảm giác được thân thể nữ tử trong lòng cứng ngắc, Thế Tông lại càng dùng sức ôm chặt nàng, "Bình An của nàng đã không còn nữa rồi."

"Không, không còn nữa?"

"Nó chỉ là một đứa trẻ, sao có thể thoát khỏi biển lửa," Thế Tông cho rằng thà đau dài không bằng đau ngắn, tiếp tục nói với An Cẩm Tú: "Ngoài Thượng Quan Dũng, toàn bộ Thượng Quan gia đều đã mất mạng."

Nghe thấy Thế Tông lại báo thêm tin dữ, trái tim An Cẩm Tú như bị một con dao cùn cứa vào. Chỉ là trước mặt Thế Tông, nàng sao có thể lộ ra bi thương chân thật? Nàng hung hăng cắn vào đầu lưỡi. Lúc này, thứ nàng cần nhất không phải là nỗi đau mà là lòng xót thương của Thế Tông.

Thế Tông cho rằng mình sẽ nghe thấy tiếng khóc của An Cẩm Tú, nhưng y đợi một lúc lâu, chỉ nghe thấy nữ tử trong lòng phát ra một tiếng kêu rất nhỏ. Y cúi đầu, liền nhìn thấy máu đang chảy ra từ khóe miệng An Cẩm Tú. Nữ nhân ấy đã trắng nhợt, bất tỉnh nhân sự rồi. "Cẩm Tú?" Thế Tông dùng hai tay mở miệng An Cẩm Tú. Máu từ trong miệng nàng trào ra, phút chốc nhuốm đỏ cả tay hắn.

"Người đâu, mau đi gọi đại phu!" Thế Tông hô lớn với đám người ngoài phòng khách.

Ngoài phòng khách có tiểu thái giám đáp lại một tiếng, chân chạy như bay.

Thế Tông tiến sâu hơn trong miệng An Cẩm Tú, dùng ngón tay chặn vết thương trên lưỡi. "Nàng lại dám ở trong lòng trẫm mà cắn lưỡi tự vận?" Thế Tông nghiến răng nói với An Cẩm Tú đã "hôn mê": "Mất một đứa con, trẫm có thể cho nàng một đứa khác, nàng thế này là không tin tưởng trẫm có thể che chở cho nàng sao?!"

"Nhi tử?" Trong lòng An Cẩm Tú vừa động, trong đầu xuất hiện một ý niệm, khóe môi ướt máu hơi nhấc lên một chút, sau đó cả khuôn mặt trắng nhợt chỉ còn lại vẻ tĩnh mịch.

Thái y Hướng Viễn Thanh và Vinh Song xuống ngựa trước cửa gia am An Thị, nhìn thấy người gọi bọn họ là tiểu thái giám dưới trướng Cát Lợi, bọn họ không dám chậm trễ một khắc nào, giục ngựa nhanh chóng chạy đến.

Hai tiểu thái giám theo lệnh Thế Tông đi tìm đại phu vừa chạy ra khỏi am ni cô thì vừa hay nhìn thấy hai vị thái y đang xuống ngựa.

"Thánh thượng cho gọi các vị đại nhân!" hai tiểu thái giám vọt tới trước hai vị thái y Hướng, Vinh vội vàng nói: "Hai vị đại nhân, mời nhanh chóng theo nô tài đi gặp hoàng thượng."

Hai vị thái y cũng không biết trong am ni cô đã xảy ra chuyện gì, vừa theo tiểu thái giám chạy tới phòng dành cho khách mà Thế Tông đang ở, vừa hỏi: "Là người nào xảy ra chuyện?"

"Thánh thượng ở trong phòng, xảy ra chuyện gì, nô tài cũng không biết," Thái giám do một tay Cát Lợi dạy bảo, cách nói



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT