Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 69: Chương 61

Thi thể Tú di nương được hai gia đinh của An phủ vớt ở dưới giếng lên. Một cây gậy trúc thật dài, trên đầu gắn móc sắt, cứ thế mà câu túm thi thể sưng phù nước giếng của Tú di nương lên.

Cả đám nha hoàn bà tử không dám đi xem mà nam phó nhìn thấy thi thể của Tú di nương lại có chút giật mình.

Thi thể Tú di nương nổi trên giếng mấy canh giờ, nhưng không trương phình, vẻ mặt mỹ nhân đã hơi luống tuổi vẫn bình tĩnh, khoé miệng hơi cong lên cười như có như không, giống như đang chìm vào ngủ.

An Thái sư nhìn nữ nhân của mình, ông chưa từng thấy qua bộ dáng của bà sau khi ngủ. Gia huấn bao đời của nam nhân An thị, không được ngủ lại trong phòng thiếp thất, cho nên mỗi khi hoan ái qua đi, ông đều cảm thấy thoả mãn rời khỏi, không hề nghĩ đến sau khi ông đi thì nữ nhân ấy ở lại một mình tâm tình sẽ như thế nào.

Bước đến gần thi thể Tú di nương hai bước, An Thái sư có chút khó chịu, nữ nhân này xinh đẹp, ôn nhu, ở bên cạnh ông mấy năm nay, không nói nhiều lời, không tranh không đoạt, ông cho rằng ông và nữ nhân này có thể an an tĩnh tĩnh mà sống hết đời này. Hiện nay bà lại tự sát dưới giếng, nghĩ đến việc từ đây bà sẽ không ở bên cạnh mình nữa, trong mắt An Thái sư đỏ lên, tại sao lại như vậy?.

Lão thái quân ngồi trên nhuyễn kiệu được hạ nhân nâng đến, vừa đi vào tẩy viện (nơi giặt quần áo) thấy ngay An Thái sư đứng trước thi thể Tú di nương, bộ dáng cúi đầu thương tâm. Lão thái quân rất ghét nhi tử mình có bộ dáng nữ nhi tình trường, nếu lúc trước không nhận nữ nhân này, hôm nay sao lại xảy ra chuyện? Nữ nhân này đã cho An gia bọn họ được gì? Một hồng nhan hoạ thuỷ, một ngỗ nghịch bất hiếu, sao lại phải thương tâm vì một nữ nhân như thế?

“Thái sư.” Sau khi được đỡ xuống từ nhuyễn kiệu, Lão thái quân không cần người vịn, tự mình chống quải trượng đến bên cạnh An Thái sư.

“Mẫu thân.” An Thái sư thấy Lão thái quân đi tới, vội thu lại nỗi khổ sở thương tâm của mình.

Vì làm trò trước mặt bọn hạ nhân nên khi Lão thái quân nhìn thi thể Tú di nương, tuy không có nước mắt nhưng vẫn lau sơ đôi mắt: “Do nha đầu Cẩm Tú đã chết nên nàng nghĩ quẩn trong lòng rồi đi theo. Hai mẹ con nàng đều không có phúc khí, an táng nàng cẩn thận đi.”

Người này không được gia nhập vào phần mộ tổ tiên, di3nd4nl3quyd0n bọn hạ nhân không biết phải xử lý tang sự Tú di nương thế nào.

Nghĩ đến An Cẩm Tú đang ở bên cạnh Thế Tông, An Nguyên Chí rời đi kinh đô không biết đến khi nào trở về, Lão thái quân nói: “Tìm một nơi gần khu mộ An thị an táng cho nàng đi.”

Đại quản gia hầu bên cạnh liền đáp ứng việc này.

“Mang thi thể di nương liệm đi”, Lão thái quân lại nói: “Chuyện này không thể trách nàng, phát tang cho nàng thật tốt, nàng dù gì cũng là một người mẹ tốt, lúc này Nguyên Chí không biết ở địa phương nào, để Nguyên Văn thay nó canh giữ linh cữu nửa ngày đi.”

Để một đích trưởng công tử trong phủ như An Nguyên Văn phải túc trực bên linh cữu di nương? An Thái sư vội vàng: “Mẫu thân, để Chu thị và Phùng thị canh giữ là được.”

“Cho di nương túc trực linh cữu di nương? Nàng cũng sinh cho con hai đứa nhỏ mà.” Lão thái quân nói: “Cứ để Nguyên Văn làm, mọi việc cứ quyết định vậy.”

Vào lúc An Nguyên Văn ở trong phòng chính tai nghe quyết định từ Lão thái quân, xém chút nữa là hộc máu, dựa vào cái gì mà hắn phải đi canh giữ linh cữu tiểu thiếp của phụ thân. Một An Cẩm Tú đã chết khiến hắn phải quỳ trước mặt Lão thái quân nửa ngày, bây giờ lão thái thái này còn không buông tha hắn? Cuối cùng hắn đã làm sai chuyện gì, vì sao tổ mẫu luôn thương hắn lại cứ hành hạ hắn?

“Tướng công chàng không muốn qua đó sao?” Ninh thị vừa mới chịu một hồi răn dạy của Lão thái quân, đến giờ vẫn còn chưa hoàn hồn.

An Nguyên Văn nín giận: “Không đi thì ta có thể làm gì?”

Ninh thị không dám nhiều lời, hôm nay trong phủ không chỉ An Cẩm Tú chết, sự việc Tú di nương tự sát dưới giếng cũng làm cho gia đình xào xáo, Tần Thị lại bị Lão thái quân cấm túc trong phòng thêm lần nữa, An Thái sư trong phủ bắt được tôi tớ đi với Tần thị đến am ni cô hôm qua, trói gô dán miệng, không biết đã tống đi nơi nào, hai việc này làm cho lòng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT